
Những năm tháng bên Radio, cái tên đã đủ để gợi lên biết bao kỷ niệm ngọt ngào và tươi đẹp, những khoảnh khắc mà con người vẫn luôn trân trọng mỗi khi nhớ về, dù thời gian có trôi qua bao lâu.
Con người sống với ước mơ và theo đuổi đam mê, nhưng đôi khi “người chọn nghề hay nghề chọn người” phải tuân theo số phận. Tác giả của cuốn sách này cũng vậy, mơ ước trở thành biên tập viên TV nhưng cuối cùng, lại rơi vào công việc phát thanh viên một cách tình cờ. Không phải vì mưu sinh, mà vì tìm thấy niềm đam mê mới trong nghề mà số phận đã chọn cho mình. Ban đầu, cô tưởng sẽ phải chiến đấu để quay lại con đường mình lựa chọn, nhưng cuối cùng, cô nhận ra rằng có một sức mạnh vô hình nào đó đã kết nối cô với nghề phát thanh viên, với niềm tin và tình yêu dành cho Radio.
Không chỉ là câu chuyện về hành trình vào nghề đầy khó khăn của một cô gái mới ra trường, cuốn tự truyện kể về việc từng bước tiến vào nghề phát thanh, học từng bài học nhỏ nhặt để tích lũy kỹ năng và kinh nghiệm. Nhờ sự giúp đỡ từ một người đi trước trong nghề, sự chia sẻ và quan tâm không điều kiện từ người bạn, cô gái đó trưởng thành, lớn lên và tích luỹ những gì cần thiết cho công việc. Từ việc học hỏi kinh nghiệm cơ bản, cách đọc để gần gũi mà vẫn có phong cách riêng, cô không chỉ dừng lại ở việc thu thập thông tin và đọc tin, mà cô còn phát triển và tự tin lên kịch bản chương trình, dẫn dắt khán giả trên sóng truyền hình. Đó là một hành trình dài đầy gian truân, nhưng thành công không bao giờ đến mà không có những vấp ngã, đó chỉ là phần tự nhiên của cuộc sống mà ai cũng phải trải qua.
Và những câu chuyện ấm áp của đồng nghiệp, những kỷ niệm hài hước đã tạo nên một sự gắn bó sâu sắc, thân quen như gia đình của mỗi người. Hơn cả sự cống hiến công việc, đó là lòng đam mê, khát vọng truyền đạt niềm đam mê đến những thế hệ sau trong nghề…
Cuốn sách nói về Radio, về nghề phát thanh viên, không chỉ dành cho những người làm trong ngành. Đó còn là câu chuyện về ước mơ, về hoài bão của tuổi trẻ. Một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra đón chào bạn, quan trọng là bạn có đủ can đảm để bước vào những điều mới hay không, hay vẫn cứ tin vào cơ hội mà cửa đã đóng sẵn. Và khi dám mạo hiểm, bạn sẽ được thưởng, quan trọng nhất, bạn có kiên nhẫn để chờ đợi phần thưởng đó hay không.
Và vì “mọi niềm vui đều có ngày chia ly”, cô gái đó sau này sẽ “Không có cơ hội trải nghiệm lại cảm giác hạnh phúc khi bắt đầu làm việc với Radio, như ngày tôi chào đời nghề vào tuổi hai mươi”. Bảy năm đã đủ để cô thấm nhuần công việc, một thời kỳ không dài lắm nhưng cũng đủ để cô hình thành thói quen, tạo ra những kỷ niệm không thể phai mờ. Cô đã quen với việc phải thức khuya để ghi âm, chuẩn bị cho buổi thu thanh, sắp xếp thời gian cho các chương trình, và cũng quen với việc hằng ngày được gặp gỡ những gương mặt quen thuộc như người thân, cùng làm việc, trò chuyện, chia sẻ. Bây giờ, cô phải nói lời tạm biệt với tất cả, không dễ dàng nhưng cũng không thể tránh khỏi. Dù sao, Những năm tháng ấy cùng Radio đã mang lại cho cô một kho báu kỷ niệm vĩnh cửu, với những bài học và kinh nghiệm sẽ là nguồn động viên cho chặng đường phía trước.
Với cuốn tự truyện này, tác giả như muốn ghi lại những kỷ niệm của mình vào một chiếc hộp an toàn, cho chính mình và cho những người bạn cùng trải qua những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Có thể xem đây là một món quà mà cô tặng cho bản thân, một cuốn nhật ký để lưu giữ những kỷ niệm trong những năm học, trong những trải nghiệm trưởng thành sau bao lần thất bại của một cô gái trẻ, từ ngày xưa đến nay đã trở thành một người đã trải qua nhiều, có thể tự tin đối mặt với cuộc sống.
