
Người cha phải lo cho năm miệng ăn trong gia đình và chi phí thuốc men cho con, gánh nặng gia đình khiến ông nhiều lúc cảm thấy cuộc sống trở nên bế tắc.
Ông không muốn vợ con phải khổ cực, nhưng nếu cứ tiếp tục ở nhà lo ba bữa cơm mỗi ngày thì suốt đời ông cũng không thể mang lại cho họ cuộc sống đủ đầy.
Mỗi tối, nhìn vợ đan len để phụ giúp chi phí gia đình, ông lại cảm thấy thương vợ và trong lòng dội lên nỗi buồn khó tả. Ông cảm thấy mình thật bất tài vì không lo nổi cuộc sống cho gia đình. […]
Sau khi phá sản, ông Immanuel cố gắng vượt qua thất bại khi thấy vợ con sống khổ cực. Ông dựng một căn lều nhỏ ở vườn để tiếp tục nghiên cứu khoa học.
Mỗi ngày, ông miệt mài trong căn lều nhỏ ấy, dặn vợ con không được đến gần. Có lần, bà Karolina đang dọn dẹp nhà cửa thì nghe tiếng loảng xoảng, rồi tiếng giấy xé…
Bà vội chạy ra lều thì thấy chồng đang đạp nát mô hình thí nghiệm và xé tan các bản vẽ vì kết quả nghiên cứu không thành. Không nói lời nào, bà nhìn ông với ánh mắt khích lệ, rồi lặng lẽ nhặt nhạnh từng mảnh vụn.
Hết lần này đến lần khác, bà đều thông cảm và chia sẻ với ước vọng phải giành lại những gì đã mất của chồng.
Cuối cùng, ông đã thí nghiệm thành công loại thuốc nổ có sức công phá lớn. Trước niềm vui sướng của chồng, bà Karolina phải giải thích và xin lỗi những người hàng xóm bị tiếng nổ làm kinh động.
Vì đam mê nghiên cứu thuốc nổ, ông Immanuel ít dành thời gian cho các con. Mọi việc gia đình, bà Karolina đều lo liệu hết, từ dọn dẹp, nấu nướng đến chăm sóc con cái, nhất là bé Alfred Nobel luôn đau ốm. […]
Tối đó, sau khi cho Alfred uống thuốc và ru cậu ngủ, bà Karolina lại ngồi đan len. Ông Immanuel châm tẩu thuốc, trầm ngâm rồi nói:
- Karolina này, có lẽ anh phải ra nước ngoài. Ở Thụy Điển, anh không thể phát huy năng lực của mình. Nhưng anh lo cho em và các con...
Bà Karolina thảng thốt:
- Anh nói sao? Vì sao anh không thể làm việc ở trong nước?
Ông Immanuel buồn rầu đáp:
- Em cũng biết đấy, anh đã sáng chế ra túi cao su làm đệm ngủ cho quân sĩ, khi cần có thể tạo thành cầu nổi giúp quân đội vượt sông. Nhưng vì kinh phí quốc phòng không đủ nên anh phải cất sáng chế vào tủ.
Bà Karolina ngạc nhiên:
- Thế còn nghiên cứu về thuốc nổ? Chính phủ phải khuyến khích anh chứ?
Ông Immanuel gay gắt:
- Không những không hoan nghênh mà họ còn cấm thí nghiệm thuốc nổ, cắt đứt công trình của anh.
Bà Karolina an ủi:
- Nếu anh quyết chí, em sẽ ủng hộ. Anh không phải lo cho mẹ con em. Thế bây giờ anh định đi đâu?
Giọng ông Immanuel sôi nổi:
- Anh đã gặp một tiến sĩ người Nga, ông ấy ủng hộ công trình của anh và khuyên anh nên di cư sang Phần Lan rồi tới Saint Petersburg để tiếp tục nghiên cứu.
Bà Karolina sụt sùi. Alfred thấy mẹ khóc, giật mình ngồi dậy gọi:
- Bố ơi, mẹ khóc!
[…]
Sau buổi tối ấy, hai vợ chồng gấp rút chuẩn bị để ông ra nước ngoài. Chủ nợ biết tin tìm cách ngăn cản, sợ ông trốn nợ. Bà Karolina đứng ra bảo lãnh, cuối cùng ông cũng nhận được hộ chiếu và chuyến đi khởi hành tốt đẹp.
Ngôi nhà thiếu vắng ông Immanuel trở nên lặng lẽ. Cuộc sống thiếu thốn, không có chồng, gánh nặng càng thêm chồng chất lên đôi vai gầy của bà Karolina.
Để nuôi con, bà mở cửa hàng bán rau cỏ cho bò sữa nhưng lợi nhuận không đủ nuôi các con và mua thuốc men.
Bà phải để hai con trai lớn đi bán diêm để sống qua ngày. Một lần, Alfred trốn mẹ theo anh đi bán diêm, khi về sắc mặt cậu xám ngoét vì lạnh, lại thêm cơn đau dạ dày khiến bà Karolina thức trắng đêm lo lắng.
Bà xót xa, hối hận và thương các con, giận mình không lo nổi cho chúng cuộc sống tốt hơn, rồi bà lại khóc một mình trong đêm tối.
