
Tác phẩm này khiến tôi nhớ đến những câu thơ nổi tiếng trong bài thơ Yêu của Xuân Diệu:
“Yêu, là chết ở trong lòng một ít,
Vì mấy khi yêu mới chắc được yêu?
Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu,
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết”
Yêu là như vậy, là cảm giác đau đáu trong lòng, nhưng có ai trên thế gian này có thể không yêu không? Trong tác phẩm Những người đàn ông không có phụ nữ bên cạnh, đọc giả như được chiêm ngưỡng vô số hình ảnh của tình yêu, bảy câu chuyện với bảy nhân vật khác nhau, bảy mẩu chuyện khác nhau, nhưng dưới bàn tay tài hoa của tác giả, tất cả như những mảnh ghép hoàn hảo cho một bức tranh, với những vết cắt sâu, những nơi màu hồng nhạt, và cả những khoảng tối u ám.

“Nếu chúng ta đều có một điểm mù, thì chắc chắn chúng ta đều sống và mang một điểm mù giống nhau”, đây là cách Kafuku đối mặt với chính mình sau cái chết của vợ anh – người mà anh vẫn không hiểu tại sao mối quan hệ của họ lại kết thúc như vậy mặc dù tình cảm của họ đã tốt đẹp như thế. Bản chất con người là một sự phức tạp, có nhiều điều uẩn khúc và những bí mật “điểm mù”, mà càng cố khám phá thì càng mệt mỏi và đau khổ hơn.
Tình yêu từ tuổi thơ sẽ thật đẹp nếu kết thúc có hậu, nhưng đôi khi nó cũng là những mối tình dang dở “Hôm qua/ Là hôm kia của ngày mai. Là ngày mai của hôm kia”. Dù câu chuyện tình đẹp đến đâu, thì chuyện của họ cũng chỉ là chuyện của quá khứ, và hôm nay mỗi người lại có một cuộc sống riêng của mình. Cách mà Hitaru và Kuriya đối mặt với tình yêu này, trân trọng nó, dù không thể đi đến hồi kết cùng nhau nhưng đâu đó vẫn là những sự quan tâm, những hỏi thăm để cảm thấy sự tồn tại của nhau. Vẫn là người đó, chỉ là ở một nơi khác, trong một hoàn cảnh và vai trò khác.
Bác sĩ Tokai hiện ra hào nhoáng và rất có vẻ ngoài, và có lẽ sẽ thu hút sự chú ý và quan tâm từ rất nhiều phụ nữ. Anh ta là một người khá phóng khoáng trong mối quan hệ với phụ nữ, nhưng không ai có thể nghĩ rằng một ngày nào đó anh ta sẽ gặp được người phụ nữ của đời mình, và nhiều lúc anh tự hỏi ”Nếu không có cô ấy, thì mình sẽ sống ra sao?”. Không phải ai cũng tiếp tục trên con đường mới với những mối quan hệ mới, bác sĩ Tokai là một trong số đó. Anh chỉ muốn sống cho những giây phút này, với cô gái mà anh đã mất đi, người đặc biệt trong trái tim anh. Cái chết của Tokai có thể được xem là cái chết vì tình, nó làm đau lòng những người bạn, đồng nghiệp của anh, nhưng với anh, có lẽ đây là kết thúc đẹp nhất.
Scheherazade – câu chuyện yêu thầm ngây dại. Qua lời Scheherazade kể Habara, một tình yêu “vụng trộm” được tái hiện một cách li kì, nhưng lời muốn nói cũng chưa được nói, người cần biết cũng chưa được biết. Bốn năm, thời gian này có quá dài để làm mờ những cảm xúc ngày trước. Vẫn những con người ấy, với những vai trò khác, họ có kết thúc có hậu không?

Người phụ nữ đến và xin lỗi cho những việc mà cô đã làm. Và Kino đã nói: “Không phải lỗi của ai cả. Giá như tôi không về nhà sớm hơn một ngày so với kế hoạch. Hoặc giá như tôi liên lạc trước. Nếu tôi làm vậy, chuyện đó đã không xảy ra”. Sau đó người vợ đáp: “Chắc chắn ở đâu đó có ai phù hợp hơn với anh”. Cách chia tay tinh tế đến vậy, mỗi người trong câu chuyện đều trân quý tình cảm trước đây, dù buồn nhưng họ vẫn phải tiếp tục bước đi, xây dựng một cuộc sống mới. Nhưng cuối cùng, khi nhìn lại, người ta theo đuổi điều gì, có phải cuộc đời của Kino dường như đã kết thúc khi anh thấy cảnh vợ mình với một người đàn ông khác không?
Tình yêu đắng cay vậy, nhưng đôi khi lại ngọt ngào như trái chín trong Samsa đang yêu. Nó làm sống lại một con người. Kỳ diệu là con người đó nắm bắt được sợi dây vô hình ấy, và muốn khám phá nó “Thế giới này đang chờ đợi tôi”.
Những người đàn ông không có phụ nữ bên cạnh – mẫu chuyện cuối dành cho độc giả. Đó là một tình yêu mạnh mẽ, là những kỷ niệm, suy nghĩ không phải về một người còn sống, mà về một người đã ra đi. Người xưng “tôi” tự nhận mình là người đàn ông không có phụ nữ, và anh chắc chắn rằng không chỉ mình anh như thế, mà có một nhóm những người đã mất đi người họ yêu thương nhất, nên họ sẽ là “những người đàn ông không có phụ nữ”. “Trở thành người đàn ông không có phụ nữ không dễ dàng chút nào. Đôi khi chỉ cần yêu sâu đậm một người và người đó biến mất là đủ”.
Bảy câu chuyện tình là bảy sắc màu, hãy khám phá chúng, những cung bậc cảm xúc của tình yêu, với những lúc thương, đau khổ, căm hận, thù hận,… nhưng khi trái tim con người vẫn đập, thì họ vẫn lắng nghe tiếng gọi của nó.
