Những quan điểm về cuộc sống của các cụ rất coi trọng việc đọc sách Thánh hiền, tu sửa tâm tính, tôn trọng Trời, hiểu về số phận nên những câu nói mà họ để lại dù giản dị nhưng vẫn chứa đựng những quan điểm sâu sắc về cuộc sống.
Quan điểm về cuộc sống sâu sắc của các cụ
Trọng Thuần, tên hiệu là Mi Công, tên thật là Trần Kế Nho (1558 - 1639) là một nhà văn, nhà thư pháp và họa sĩ nổi tiếng của triều đại nhà Minh với những quan điểm về cuộc sống độc đáo. Các tác phẩm nổi tiếng của ông bao gồm: “Toàn bộ tác phẩm của Mi Công”, “Vãn Hương Đường Tiểu Phẩm”...
Trong tác phẩm “Cảnh thế thông ngôn”, những từ ngữ mà Trần Kế Nho sử dụng được xem như vàng ngọc bởi người đời. Đây được coi là một trong những “kỳ văn thượng cổ” hiếm có trong lịch sử.

Quan điểm nhân sinh sâu sắc của cổ nhân
“Cảnh thế thông ngôn” ám chỉ rằng thông qua lời nói để hiểu biết về thế giới. Dưới đây là một đoạn trích về quan điểm nhân sinh trong tác phẩm đó, có ý nghĩa sâu sắc đối với cuộc sống của mỗi người chúng ta!
Hôm nay không biết ngày mai ra sao, lo lắng điều gì?
Không tôn trọng cha mẹ, chỉ tôn trọng Quỷ Thần thì có xứng đáng không?
Cùng một má sinh ra, anh em trong nhà cãi nhau về điều gì?
Con cháu đều có số phận riêng, sao lại phải buồn phiền điều gì?
Tôi và người hầu đều là con của cha mẹ, làm sao có thể xúc phạm nhau được?
Trên đầu ba thước có Thần linh, ai mà dám lừa dối?
Hại người rốt cuộc cũng tự hại mình, xảo trá có ích gì?
Vinh hoa phú quý như mây khói, chóng tàn, kiêu ngạo để làm gì?
Gia đình giàu sang phú quý là do tích đức từ kiếp trước, ghen tị ích lợi gì?
Kiếp trước không tu dưỡng tâm tính, bây giờ chịu khổ, trách ai được?

Đất vườn người trước để lại, người sau tiếp nhận, tranh giành làm gì?
Được cái này mất cái kia, tham lam ích gì?
Oán oán báo thù đến bao giờ mới dứt, gây hận làm gì?
Thị phi rồi cũng tự sáng tỏ, tranh cãi làm chi?
Lời dối trá và ác ngữ đều làm hao mòn phúc đức, nói dối, ác ngữ để làm gì?
Người ác tự gặp ác báo, giữ hận làm gì?
Cuộc đời như một ván cờ, tính toán thiệt hơn để làm gì?
Cả đời ai mà không gặp khó khăn, trách móc ai được?
Ức hiếp người là gieo họa, khoan dung người là tạo phúc, ai mới thật sự mạnh?
Huyệt mộ nằm trong tâm, không phải trên núi, mưu kế, toan tính làm gì?
Khi mệnh tận, mọi sự đều dừng lại, sao còn bận rộn truy cầu điều gì?
