Năm 1796, Thomas Jefferson phát hiện một bộ xương kỳ lạ với những móng vuốt dài và sắc nhọn, khiến ông liên tưởng đến loài sư tử. Tuy nhiên, nhìn thấy xương cánh tay, ông mới nhận ra chúng thuộc về một loài vật lớn hơn với chiều dài lên tới ba mét. Điều này khiến mọi người tin rằng đó là một loài thú nguy hiểm, nhưng thực ra đó lại là loài lười khổng lồ đã tuyệt chủng.
Lười đất tiền sử đã xuất hiện vào khoảng 35 triệu năm trước. Chúng đã sống khắp Bắc, Trung và Nam Mỹ cùng với các sinh vật cổ xưa khác. Từ những loài nhỏ như mèo đến những loài khổng lồ như voi, lười đất đã đa dạng hóa về kích thước. Một số loài như Megalonyx nặng khoảng một tấn, trong khi loài Megatherium thậm chí còn nặng tới sáu tấn.
Trải qua hàng triệu năm, lười đất đã phát triển mạnh mẽ. Tuy nhiên, khoảng 10,000 năm trước, chúng đã biến mất khỏi Tây Bán Cầu, cùng với nhiều loài vật khác, có thể do ảnh hưởng của kỷ băng hà hoặc cạnh tranh sinh tồn. Sự xuất hiện của con người cũng có thể góp phần vào việc loài lười tuyệt chủng.
Lười, đặc biệt là loài lười ba ngón, chủ yếu ăn lá cây thay vì các thực phẩm khác giàu năng lượng như trái cây. Chúng đã phát triển chiến lược tiêu thụ năng lượng hiệu quả từ thức ăn và hạn chế việc tiêu hao năng lượng bằng cách giảm thiểu hoạt động di chuyển.
Loài lười cũng rất ít khi di chuyển, dành hầu hết thời gian cho việc ăn uống và nghỉ ngơi. Thậm chí, chúng chỉ xuống đất một lần mỗi tuần để vệ sinh, và di chuyển cũng rất chậm chạp. Một con lười băng qua đường cũng có thể mất tới 5 phút.
Với lối sống chậm rãi này, lười không cần có nhiều cơ bắp. Thực tế, khối lượng cơ của chúng ít hơn 30% so với các loài khác. Chúng cũng không tốn nhiều năng lượng để duy trì nhiệt độ cơ thể, vì nhiệt độ của chúng có thể thay đổi lên đến 5 độ C so với các loài động vật khác. Điều này giúp lười tối ưu hóa việc tiêu thụ năng lượng và trao đổi chất.
Tốc độ chậm chạp cũng là yếu tố quan trọng giúp lười phát triển trên cây. Điều này cũng làm cho môi trường sống của chúng trở nên lý tưởng cho các loài tảo, giúp chúng ngụy trang và cung cấp thêm nguồn dinh dưỡng. Lười thật sự rất lười!Nguồn: TED-Ed
