Thầy, cô – những linh hồn lưu luyến, lòng dung dưỡng, sẵn lòng chấp nhận sai lầm của chúng ta. Họ truyền đạt kiến thức và giáo dục những giá trị nhân sinh sâu sắc. Sự nghiêm túc của họ đôi khi chỉ là do tình yêu thương, mong muốn chúng ta trở thành con người hoàn hảo. Dưới đây là những tác phẩm văn tự sáng tác về thầy cô giáo, được tìm kiếm và biên soạn.

1. Chuyến đò của tình thầy
Nước mặn năm tháng trôi êm đềm, con đò kể lại câu chuyện xa xưa. Người chèo kiên trì đưa đón, bụi phấn trải đều giữa trưa nắng. Cánh diều bay lượn tự do, khách ngày xưa dần lãng quên. Bến nước xa xôi, tên bến mất trong hư vô. Sông vắng lặng, tiếng cười buồn hiu quạnh. Giọt sương mặn mà, tóc thầy bạc trắng giữa chiều đông. Mắt thầy sâu thăm, nhìn xa xăm. Cây cỏ đứng lặng, giữa dòng thời gian
2. Thuyền Trưởng Cuộc Đời

Một cuộc đời như dòng sông mênh mông, chẳng ai ngần ngại đứng trước bến bờ. 'Muốn vượt sông, hãy tìm đến thuyền trưởng' - Đời sống đầy thách thức, chỉ có người khôn ngoan mới vượt qua được.
Tháng năm trải qua những cảm xúc dầu dãi của nắng mưa, con thuyền trí thức của thầy đưa đưa chúng ta qua những khúc sông đầy thử thách. Trên con đò, nụ cười trở nên ấm áp, là sự tri ân và kính trọng vô hạn dành cho tình yêu thầy truyền đạt.
Thuyền mộc nổi bật giữa làn sương mơ mộng, hành trình đưa ta đi qua muôn ngàn hướng. Khúc sông ấy vẫn giữ lại vết dấu của những chiếc thuyền đầy ý nghĩa, và thầy - thuyền trưởng của cuộc đời chúng ta vẫn luôn đồng hành, dẫn lối qua mọi khó khăn.
3. Mentor Tận Tâm
Ước mơ về cuộc gặp lại thầy người dạy ta từng bước chân trên con đường quê hương xưa. Nắm tay chặt, cười vui đùa, chia sẻ cảm xúc ngọt bùi và kể những câu chuyện đáng nhớ, làm cho ký ức của chúng ta trở nên sống động.
Những khoảnh khắc ngày xưa, thời kỳ ngớ ngẩn nhưng tuyệt vời. Ánh mắt thầy sáng ngời nhìn thấu bản nguyên về học trò. Lười biếng là nỗi lo, nhưng cũng là thách thức để chúng ta vươn lên và trả lời mọi thử thách.
Những điểm số bảy kỳ diệu, hạ trung bình cộng cuối kỳ. Những buổi thi đầy căng thẳng, câu cuối khó đến đau đầu. Thầy, người đã truyền đạt kiến thức và lòng say mê học hỏi, là người thầy không thể nào quên trong hành trình đến với tri thức.
Chờ đến khi bức tranh lớp học tan tầm, những hướng dẫn của thầy mới khiến chúng tôi yên tâm. Bài toán, ngày xưa đam mê sáng tạo, giờ đây là nguồn cảm hứng viết thơ tặng người thầy.
4. Ơn Thầy Vô Biên
Hình ảnh thầy cô, trọng trách nặng nề, đôi vai ôm trọn những ước mơ của học trò. Tiếng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức mạnh, vươn lên dìu dắt những ước mơ của chúng tôi.
Cảm xúc buồn lo, trong tâm hồn vấn vương, nhưng thầy cô vẫn kiên trì, không bao giờ bỏ rơi chúng tôi. Nỗ lực khó nhọc, nhưng trái tim thầy luôn hạnh phúc và lạc quan, mang lại niềm vui và sự hạnh phúc cho tất cả.
Chỉ mong con vượt qua những thử thách khó khăn, giảm bớt gánh nặng cho cô thầy yêu quý. Hãy sống an nhiên, tự tại trong cõi hồn, tận hưởng ơn người đã khắc sâu trong trái tim mỗi ngày.
Giữ lại vẻ đẹp thơ ngây dưới tán rừng xanh, nơi mái trường yên bình phủ đầy lớp rêu. Cô thầy là nguồn tình yêu vô bờ, luôn là nguồn cảm hứng, gợi cho chúng ta suy ngẫm về nhiều điều trong cuộc sống.
5. Chúc Mừng Người Thầy Cô
'Muốn vươn lên như cầu Kiều, muốn con giỏi chữ thì hãy yêu thương thầy cô.' Những lời ca vang vọng, hương sữa thơm ngát tràn đầy khát khao. Dù ở đâu, dù xa xôi, lòng biết ơn vẫn theo ta suốt cuộc đời. Nghĩa nhân, tình thầy cô mãi không phai.
6. Tri Ân Người Thầy Cô

Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây. Dạy ta chữ là dạy cho ngày mai trở thành người có ích, lòng biết ơn thầy cô ơn.
Lỡ chọn đam mê nghiệp lái đò, nhưng hy vọng chỉ dạy để học trò thành công. Thầy cô trông mong điều tốt đẹp, và chúng con phải nhớ lòng tạ ơn không ngừng…
Dạy từng đứa trẻ trở thành con người hoàn thiện, truyền đạt mỗi bài giảng như là hạt phấn mòn cổ đau. Chỉ mong học trò hiểu rõ nhanh chóng, để niềm vui nở trên khuôn mặt của thầy cô trong lao động giáo dục.
Thời gian trôi đi không ngừng, nhưng thầy cô vẫn dành tình thương cho học trò. Mỗi học sinh đều nhận ra đó là tình cảm chân thành, mối liên kết không thể quên giữa họ và thầy cô…
Để qua sông, không thể không lụy đò. Ai cũng nhớ Đò ngày xưa, những chuyến đi dẫu nắng mưa. Người chèo dẫu có sóng dữ, vẫn dẫn dắt học trò vượt qua mọi khó khăn.
Con xin lỗi thầy cô, đã lâu con quên mất Đò, đừng dẫn con qua nữa. Từ ngữ chẳng đủ để diễn đạt, công lao dạy dỗ không thể đánh giá bằng bất kỳ giá trị nào.
7. Tình Cảm Tri Ân Thầy Cô
Bao đời con người hình thành, nét chữ đầu đời do cô ghi chép. Nếu không có người lái con đò, không có thầy cô hướng dẫn, thì không có hình thành đối tượng học trò như ngày nay.
Thành công là sự đáp đền cho công lao dạy dỗ, và tình thầy không bao giờ quên. Kỷ niệm Ngày Nhà Giáo vui vẻ, bó hoa tươi thắm là biểu tượng tôn vinh cho những nỗ lực không ngừng của thầy cô.
Những lời chúc tốt đẹp đến từ tâm tư, mong rằng thầy cô và gia đình có một cuộc sống an khang, sức khỏe tâm trí vững vàng, và tiếp tục truyền đạt tri thức cho thế hệ trẻ.
8. Tình Cảm Thầy
Cơn gió không cảm xúc thổi nhẹ sáng nay. Tóc thầy bạc trắng như bụi phấn, làm con xao xuyến không ngừng. Bao năm trôi qua, thầy ơi, lớp học trò ra đi, chỉ còn thầy ở lại. Mái chèo là những viên phấn trắng, thầy là người đưa đò cẩn thận, hướng dẫn chúng con trên hành trình tương lai. Thời gian, xin dừng lại để chúng con cúi đầu, tri ân thầy với tất cả tình yêu...
9. Nghĩa Cô Thầy Vô Biên
Nhìn lại bao năm tháng, ta tỉnh giấc. Những ngày tháng thân thương sắp qua, những kí ức vui vẻ của thời học trò trôi dạt như chòm mây trắng. Cô dạy con vần thơ, mở cánh cửa cuộc đời. Tình thương bao la, nụ cười của cô là hạnh phúc của chúng con...
10. Hồi Sinh Trong Ký Ức

Đã lâu không gặp trường xưa, nhớ những cây, ghế đá thân thương. Thầy cô và những buổi tan trường, lớp học ôi bao nhiêu kỷ niệm thương nhớ. Thời gian, hãy quay trở lại, mang theo kỷ niệm và dấu yêu. Ngồi đây, nhớ lại những điều thầy cô đã làm cho em, mở đường, vun đắp kiến thức và trồng cây cho bóng mát. Những ngày thơ dại với thầy cô và bạn bè mãi bên ta.
11. Ký Ức Thời Học Sinh
Nhớ mái trường, phấn trắng, bảng đen. Lớp học cũ, những ngày nắng vàng. Thời gian để yên, từng khoảnh khắc lặng lẽ. Chạm vào, mắt cay cay vì kỷ niệm tình thầy cô.
Người đi để lại gì, lớp học cũ đón người mới. Góc trái tim rêu phong chờ đợi, nhớ quên gì mà mãi chẳng về thăm?
Những trang vở giữ lại bao tháng năm. Màu mực cũ chưa phai, nét chữ vẫn rõ. Kỷ niệm ấy sẽ giữ mãi cả đời, như nó vừa mới trôi qua.
Ai quay về trường cũ chiều nay? Lễ Hiến Chương ngày xưa, bạn còn nhớ không? Chiếc lá vàng đã mất, sao vẫn giữ mãi không buông?
Giữa giảng đường đại học, tìm lại ngày Hiến Chương. Góc lớp, màu hoa giấy, tiếng hát mừng vang giữa lớp xưa.
Mái trường xưa, bóng dáng của Cô Thầy. Bài học dở dang, nhưng vẫn khắc sâu trong ký ức. Thèm hát ngây thơ như thuở bé, ôm bó hoa trao Người trước lớp.
Lời ru của thầy là bản hòa nhạc tình thương. Từ gió mây đến sông cỏ, thầy ru em bằng những giai điệu êm đềm. Tuổi thơ nở hoa mơ, ước mơ rộng lớn như trời. Thầy ru mơ ước tràn đầy trong lòng em.

Mỗi nghề có lời ru riêng, thầy chọn ru bằng những ngôn từ tình cảm. Từ lời ru của gió đến lời ru của sông mẹ, thầy hòa mình vào khúc hát cuộc sống. Thầy ru giấc mơ bằng hình ảnh tươi sáng của tuổi thơ.
Ru lại ơn thầy, lời ru ngọt ngào từ tình thầy trò. Là lời ru của công cha, nghĩa mẹ và ơn thầy. Thầy là người dạy con đạo lý sống, từng nét chữ trên tờ giấy là lời ru tâm huyết của thầy.
Làm thầy là làm người ru giấc mơ. Lời ru bay bổng từ thời ấu thơ, thầy viết i tờ truyền đạt tri thức và tình thương. Hành trang phấn trắng bảng đen là lời ru của thầy cho mỗi học trò.
Cuộc đời khác nặng, Thầy ơi
Từ trang sách bước ra đời thử thách
Quanh co, khúc khuỷu, gập ghề
Nghĩa nhân lẫn lộn, bộn bề vàng thau.
Người ta vẫn dạy nhau nhớ
Ơn cha, ơn mẹ, công đầu thầy cô
Phải chăng bọn trẻ giờ đây
Niềm tin mất đi như lòng người?
Lời ru sao trở nên lạ lùng
Lời cha khó lọt giữa đời thực tế
Lời thầy cô bỗng mơ hồ
Như truyện cổ tích xưa xa xôi
Thầy cô cũng là con người
Phải mưu sinh giữa cuộc sống trầm luân
Dẫu 'sâu bỏ rầu nồi canh'
Vẫn không hơn nổi thanh danh thầy, trò.
Một đời chăm chỉ chở đò
Dẫn bao thế hệ vượt sóng tới bờ tương lai
'Nửa chữ cũng là thầy'
Lời ông cha dạy không bao giờ sai.
Dù cuộc đời chẳng như mơ
Tình thầy cô với học trò bền vững lâu dài
Tóc con giờ đã bạc màu
Lại ru cháu từ câu ơn Thầy.
14. Bụi phấn bay xa rồi
Ngẩn ngơ chiều nay nắng tàn phai
Thương nhớ ngày xưa đẹp hồn say
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường.
Dù xa xôi vẫn gửi thương nhớ
Bàn ghế quen, hàng me đôi ta
Bảng đen kể câu chuyện trẻ thơ
Bụi phấn bay xa… Ngát hương thơ!
Bạn xưa giờ đâu, xa lạ rồi
Mỗi người một nơi, chia phôi lìa!
Cuộc đời như cuốn sách mở ra
Thư viện rộng lớn, ánh mặt trời!!!
Nước mắt giờ đâu để nhớ ai?
Buồn cho những tháng ngày rộn ràng
Tìm đâu bóng dáng còn vương mãi?
Nhớ thầy, nhớ… lòng đau xót!
Như đâu đây vang tiếng giảng bài
Từng trang giáo án giữ nguyên vẹn
Cuộc đời rộng lớn, dẫu bước chân
Nhớ thầy ơi! Không lẽ quên.
Chúc thầy cô kính mến ấm áp
Trong ngày của những trái tim tri ân
Sức khỏe thầy cô trường tồn lâu dài
Ôm trọn tình yêu dạy dỗ bao học trò.

Nhân dịp Nhà giáo Việt Nam
Chúc thầy cô luôn hạnh phúc bên đời
Sức khỏe ngời ngời, tâm hồn tràn đầy
Chăm sóc tình nghệ nhiệt huyết tràn trên bàn bảng
Cho mỗi đứa trẻ tươi tắn bước vào ngày mới.
Muôn nơi sau này, trong tâm hồn nhớ mãi
Công ơn thầy cô, như tia nắng ấm áp.
Chúc thầy cô luôn tràn đầy năng lượng
Mỗi sáng thức dậy là một hạnh phúc mới
Trải qua bao thách thức cuộc sống
Còn trẻ trung như ánh sáng trên bảng đen.
Chúc thầy cô sức khỏe trải dài
Như những dòng sông không ngừng chảy
Dạy bảo trẻ thơ trò học trò
Vươn tới tương lai, hồn trên cả đỉnh cao!
Mây trắng trải trên đỉnh đầu
Cỏ dãi dầu gió sương nhẹ lùa
Thi hứng vẫn còn hương vị
Haiku cổ xưa, tình thương vẫn thắm.
Thầy tôi với tấm thân gầy
Chống mưa xéo gió cuốn bước chân
Hoa rụng, lá úa, cờ tang
Dưới bóng cây, đất ẩm ướt thương lòng.
Qua khúc đoạn trường, thầy ơi
Trăng sáng kia bên vườn Haiku
Thầy về, tiếng à ơi rộn ràng
Em thơ nhỏ, thơ đánh vần ngọt ngào.
Trăng thanh tỏ đôi lần lại
Thời gian nhuốm màu ước mơ xa
Thầy về, bài thơ mới tinh
Ký ức vòng quanh, dở dang, ngọt ngào.
Đợi thầy bước qua những chuyến hành trình
Ước mơ nồng thắm, trái tim trò trân trọng
Đời kia, những bước chân vững chắc
Mây trắng xin hãy giữ lối về cho chúng ta.
Thầy ơi, hãy về mãi với lời thề
Còn non nước, còn về với những Haiku tuyệt vời
Trăm câu chuyện đối thư, nhưng chỉ có thầy mới hiểu
Thầy về, tràn đầy ẩm thực bình thơ và tri thức.
17. Em thương cô giáo
Đời em gắn bó với hình ảnh ngôi trường thân thương
Em thương cô giáo với tình thương nồng thắm
Dạy em những giá trị của núi sông
Dạy em mang trong mình tấm lòng ước mơ
Dạy em trí tuệ với bài toán và thơ ca
Dạy em lễ phép, cách chào cô và thầy
Cô nâng cao bút, dạy em nét chữ thẳng hàng
Lòng cô như mẹ, âu yếm chở che
Giúp em chỉnh tề tóc, tự tin ngồi đúng đắn
Lòng em thương mẹ suốt đời
Cùng thương cô giáo rạng ngời với tình thương.
18. Cô giáo ở vùng cao

Một buổi sáng trên cao nguyên, người phụ nữ
Bước đi nhẹ nhàng, lưng vút cao bên trời
Hương men theo con đường hoa cúc dại
Xinh đẹp như lan rừng, tuổi đôi mươi.
Bước ra khỏi thị trấn, không ai hiểu
Em rời xa thành phố, vượt qua suối, qua sông
Gói gọn hành trang về vùng miền sơn cước
Mảnh chữ theo em và một tấm lòng.
Trên bảng lớp em, không còn chỗ trống trơn
Tôi cảm nhận sự tươi sáng trong đôi mắt thơ ngây
Như một tia hy vọng vươn lên
Giữa thảo nguyên xanh, tiếng i tờ vang vọng.
Đêm lễ hội nay, nụ cười rạng ngời trên khuôn mặt em
Ánh lửa rừng đêm khuya hây hẩy, làn má hồng dịu dàng
Tiếng hát Then vang vọng như là người con của vùng đất
Phải chăng em chính là Cô giáo ở vùng cao?
19. Niềm vui và nỗi lòng của Thầy Cô giáo
Nghề giáo viên, đầy khó khăn và vất vả
Âm thầm dẫn đường, không e ngại sớm trưa
Mỗi đêm, dành thời gian soạn từng trang giáo án cẩn thận
Cho ngày mai, truyền đạt kiến thức cho học trò.
Sẽ đến một ngày chia tay bục giảng
Rời xa mái trường, nhưng lòng vẫn uất hận
Lòng đau xót vì hai tiếng chia tay
Nhớ những khoảnh khắc mùa thi đang đến.
Với thầy cô, là vô vàn kỳ vọng đầy hứng khởi
Mong rằng mỗi học trò sẽ đạt được điểm cao
Ngày qua ngày, ước mơ vẫn đong đầy
Hướng dẫn học trò bước chắc trên con đường tương lai.
Đường đời dẫn lối, tương lai mở ra rộng lớn
Mong muốn thầy cô, trò trẻ sẽ tỏa sáng trong công danh
Điều này sẽ là nguồn động viên, là hành trang
Là niềm mong đợi lớn lao từ trái tim thầy cô.
20. Người làm nên ước mơ
Chiều buông, tiếng ve hòa mình vào bản hòa nhạc tự nhiên
Bước chân thầy, từ từ dệt nên bức tranh cuộc đời
Một đời dành để dệt những ước mơ
Để cho em có một tuổi thơ tràn đầy huy hoàng.
Con đò tràn đầy ước mơ bước sang bến
Hẹn thề vững chắc, thầy truyền đạt tâm huyết
Thời gian trôi như giấc mộng êm đềm
Quay đầu nhìn lại, đã bước vào tuổi già.
Bày tỏ lòng biết ơn những ước mơ hồng
Dưỡng nuôi ý chí, không chịu khuất phục
Hôm nay, vững bước trên con đường đời
Nhờ công thầy, đã bón chăm suốt đời.
21. Hình ảnh của Cô giáo trong tâm hồn em

Mỗi khi sách đóng lại, kiến thức trong em mở ra
Cảm giác như có một bàn tay ân cần bên cạnh
Động viên, an ủi, tình cảm âm thầm
Thân thương và ấm áp như hình bóng của cô
Cô giống như dòng nước mát ven hồ
Lòng em yên bình bên cô, dịu dàng như gió
Cô là nguồn tri thức quý báu
Cho em sự mở rộng kiến thức mỗi ngày
Cô là hình mẫu sáng tạo đẹp thay thế
Em học theo đó mỗi ngày lớn lên
Ơn cô, em nhớ mãi không quên
Yêu cô như thể cô là mẹ hiền của em.
22. Kí ức ơn thầy cô
Đêm im lặng, ngồi gần bảng giáo án
Phút giây này, lòng thấy yêu thương hơn bao giờ hết
Nghề dạy học, mặc dù vất vả từ sáng đến tối
Nhưng mang lại hạnh phúc khi đưa trò nhỏ tới bến bờ tri thức.
Những ước mơ đã trở thành hiện thực tươi sáng
Lớp học, nơi tri thức nảy mầm và lớn lên
Mỗi chiếc bàn, mỗi cái tên đều trở nên thân thương
Mỗi giờ trên bảng giảng là một khoảnh khắc quý giá.
Hoa tím rơi cánh nhẹ, đậu lên bảng đen
Tình thầy trò, vẫn còn đọng mãi qua năm tháng
Những bài thơ trang nhật ký thêm phần phong phú
Khi xa lớp học, mong ngày trở lại là ngày gặp lại niềm vui.
Nghề giáo viên, sớm chiều, không ngại vất vả
Những chuyến đò luôn hướng về bến bình yên.
23. Điều quý báu từ công ơn giáo dục

Mùa đông bắt đầu, tháng mười một lạnh buốt
Tiết trời se lạnh khiến cho mùa thu đi quá nhanh
Nhưng cái ngày nhà giáo vẫn luôn khắc sâu
Đẹp đẽ như trang sách ghi ơn nghĩa đó.
Rời xa trường cũ, dù có bao năm trôi qua
Lời thầy cô vẫn rực rỡ trong tâm hồn
Mơ ước được giữ lại, trò vẫn lặng lẽ mộng mơ
Chưa từng nghĩ rằng sẽ quay trở lại ngôi trường xưa.
Cô như người mẹ ân cần dạy trò từng nét chữ
Nâng niu như mẹ hiền chở che đứa con yêu thương
Thầy, bằng tâm huyết giảng dạy biết bao điều
Đạo đức làm người, trò không bao giờ quên.
Thầy cô ơi! Dù cuộc đời có phồn thịnh hay gian nan
Người chèo đò vẫn mỗi ngày lướt trên dòng sông
Và mãi mãi che chở những cơn giông bão
Vì trò, lòng thầy cô không ngừng bảo vệ.
Dù trò có thường xuyên nghịch ngợm, khờ dại
Thầy cô vẫn kiên nhẫn nhắc nhở, dạy bảo
Suốt một đời, chèo chống những thử thách khó khăn
Cười tươi rạng rỡ, bất chấp đôi chân mỏi mệt.
Những trò đủ mặn nghẹn, sao thầy cô có thể nhớ hết
Trò chẳng chú ý, nhưng thầy cô nhớ từng đứa
Bây giờ, những trò đang bước đi khắp nơi
Lòng thầy cô mãi nhớ về nơi mà họ từng gọi là nhà.
Hiến chương cho trò, làm tăng thêm khát khao
Ước mong thầy cô luôn sống trọn vẹn trường thọ
Luôn bình yên, khỏe mạnh, tràn đầy tình thương
Để tôi có thể vẽ nên những con đường của mình.
Ngày của nhà giáo, trò nhớ trong tâm hồn
Muốn về thăm, hoặc được tặng những món quà nhỏ
Thương thầy cô, công lao không ngừng nghỉ
Ơn nghĩa trọng đại, trò giữ mãi trong lòng.
24. Thầy cô dấu yêu
Thầy là những vì sao sáng lên bầu trời,
Đèn soi rạng đường, chỉ lối cho bước chân của em
Còn cô, như người mẹ hiền thân thiết
Một mảnh đời truyền đạt tri thức cho chúng tôi.
Mỗi năm chỉ một lần duy nhất
Hai mươi, mười một, ngày dành để tôn vinh thầy cô
Học trò tụ tập, bày tỏ lòng biết ơn
Khăn tơ, áo lụa, kéo về để chúc mừng.
Trời thu nắng đẹp rực rỡ
Mỗi đứa học trò tỏa sáng như hoa hồng, cúc xinh
Tung tăng biểu lộ lòng biết ơn ân tình
Bao ngày mệt nhọc, thầy cô dành để dạy bảo.
Bây giờ, giờ phút mỏng manh của niềm vui
Chúng tôi tụ họp, kính cô, kính thầy
Ngày vui nhà giáo sum vầy, ân cần
Chúng tôi mong thầy cô luôn khỏe mạnh, gìn giữ nguồn sáng kiến cho thế hệ kế tiếp.
25. Ơn thầy, nghĩa cô vô biên
Ngàn năm trải bến đậu, lòng trân trọng thầy Vàng xây ý trẻ, đời đời nhớ dạy Thuyền nhân đẩy tâm bền, chữ đạo vầy Rừng hương sắc biển, thiện chí ngọt ngào Cho kẻ lấy chân thành, người gây thiện lời Răn dạy điều thắm, tay vẽ thêm phấn Oằn ơn mộng đầy, in hằn bảng phấn.
26. Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già nâng cao đầu trời hè Bục giảng thấp giọng thầy, hèn chiều thấp 'Các con hè cuối cấp, phấn vỡ lao xao Lúa hóa thân từ hạt thóc, đất vọng đồng dao Thầy ươm vàng, ngày hôm qua nhìn xa lắm Trường trung học vào bước, mùa vàng làm thầy Sân trường nằm đau, nhớ lấp vùi bụi cát Trăm nghìn đau tủi, nhọc nhằn thầy gửi Mùa gọi nắng trên cao, bạc như màu trang Áo vở cũ, lòng gọi nghẹn ứ, lần nữa ngỗ nghịch.
27. Nhớ ơn thầy
Nặng nghĩa thầy cô, em mãi ghi nhớ Chiều nao vai oằn lẳng lặng, ân tình thắm Tiếng nói ngọt ngào, dìu dắt ước ao học trò Đời huyền bí, hồn người hiên ngang.
Dạ thấy lo sầu nhiều lúc, thầy cô trải đời Một đời vất vả, bỏ trẻ chơi vơi Luôn cười sướng vui, khó nhọc luôn mỉm Ước ao học trò, thầy cô mãi trong lòng.
Đẩy lùi cực khổ, mong cô thầy nhẹ bước Mệt hơn đỡ, an nhiên tự tại cõi hồn Ơn người khắc giữ, tim con mỗi ngày Cô thầy như ánh sáng, soi bước chân.
Nét thơ ngây đã cũ, giữ lại dưới mái trường Rong rêu phủ đất, gợi ta suy nghĩ Cô thầy là tình yêu vô bờ Trường là ngôi nhà, trí tuệ khôn nguôi.
28. Thầy ơi, đời đời nhớ ơn
Miệt mài chai ngón tay, phấn bảng đánh đổi Dấu tích bước chân thầy, giảng đường huyền bí Hao trí lực tháng ngày lên lớp, suy giảm sức lực Giây phút lắng nghe, hòa mình trong tri thức.
Đưa đón mong gặp lại, đò ngang lặng lẽ Chần chừ muốn đổi thay, bến cũ như câu chuyện cổ Vạn nẻo trò bươi chải qua sông, những đêm dài thơ mộng Bạc tóc nhớ cô thầy, tha phương giữa dòng đời.
29. Người lái đò

Suốt đời lái đò qua sông, người thầm lặng Ai còn nhớ? Gió mưa hay nắng, vẫn ngược xuôi Biền biệt, tiễn người đi, chẳng về thăm? Đưa đón khách, người lái đò, huyền bí dòng sông.
Bằng tất cả tâm, vẫn lặng lẽ trồng người Sự nghiệp cao cả, đôi dòng thơ cảm tạ Chúc thầy cô mạnh khỏe, bình an luôn Lời cảm tạ thấm đẫm, truyền đạt từ tâm.
Luôn hạnh phúc ngập tràn, mong thầy cô Ghi khắc nghĩa thầy trò suốt đời Con trở về sau nhiều năm, tìm lại Bến sông đâu, người đưa đò giờ đâu?
Bạc mái đầu thời gian có làm Tình thầy trò chẳng phai nhạt bao giờ Trăm vạn nẻo đường, trong lòng buồn man mác Thầy cô ở đâu? Nỗi nhớ đong đầy.
30. Thầy nói
Các em sẽ lớn, bay xa tận cùng trời Bao giờ nhớ lại? Mái trường xưa, thời ấu thơ Nơi đưa em lên cao, ước vọng như ca dao Học về nắng xôn xao, thơm mùi mực mới.
Biết sắp tới thời chia xa, nhưng lòng thầy Canh cánh nỗi thiết tha, muốn gởi nhắn nhủ Những bài thơ sáng tác về thầy cô, là món quà Gửi đến những người lái đò, đưa học sinh tới tương lai.
Những bài thơ tự sáng tác là quà tặng tri ân Cảm ơn thầy, cô, những người lái đò thầm lặng Dẫn bao thế hệ học sinh đến bến bờ tương lai Hy vọng những dòng thơ là lời biết ơn sâu sắc.
