
Mình rất khâm phục những bạn dành cả sức trẻ thơ cho đam mê của mình. Lúc này, ở giai đoạn hai của đại học, mình vẫn chưa rõ ràng về hướng đi tương lai.
MÌNH THẤY CHƯA SẢN XUẤT NỘI DUNG
Mình đã đọc rất nhiều bài của các bạn trong nhóm này, có nhiều bạn đến với nội dung vì yêu thích viết lách, từ việc viết nhật ký, nhưng mình lại không giống. Trước khi bắt đầu làm việc với nội dung, lần cuối mình cẩn thận với việc viết chính là 8 năm trước.
Năm lớp sáu, có kỳ thi chọn ra đội tuyển, mình chọn thi vào đội tuyển Anh vì môn đó có ít người chọn nhất. Mình vẫn nhớ lúc đó, đội tuyển chỉ chọn 25 người, mình là người thứ 28. Không được may mắn với tiếng Anh, mình được cô dạy Văn mời vào đội tuyển Văn.
Từ khi gia nhập đội tuyển Văn, mình bắt đầu yêu thích việc viết, không còn sợ môn Văn nữa. Mình xếp thứ hai trong kỳ thi chọn đội tuyển tại trường để tham gia thi cấp thành phố, mình rất vui, đó là lần đầu tiên mình cảm thấy tự hào về bản thân như vậy! Nhưng khi thi cấp thành phố, may mắn không đến với mình, mình không đạt được giải nào. Đó cũng là lần cuối, mình dành hết tâm huyết để cải thiện từng đoạn văn của mình.
Năm lớp sáu kết thúc, bước vào lớp 7, mẹ không muốn mình tham gia đội tuyển Văn nữa. Mong muốn của mẹ là mình trở thành một bác sĩ giỏi. Mình tạm bỏ qua môn học yêu thích để thử sức với Toán. Năm đó, mình vẫn chỉ đứng thứ 20 trong số 25 người vào đội tuyển Toán lần đầu, khả năng học Toán của mình chỉ ở mức trung bình, đối mặt với những bài tập nâng cao là đầu hàng, nhưng vẫn vượt qua kỳ thi lần thứ hai. Nhưng thay vì vui mừng, lòng mình tràn ngập lo sợ, mình không đủ tự tin để tham gia thi cấp thành phố. Tuy nhiên, kỳ thi sau đó bị hủy, mình không nhớ lý do nhưng cảm thấy vui vì điều đó.
Năm lớp 8, mình vẫn tham gia thi đội tuyển Toán nhưng nhận ra mình không thực sự phù hợp và tự tin với môn này. Ngày thi diễn ra, mình cố ý không làm bài để bị loại khỏi đội, thường mình đứng trong top 20 nhưng lần này rớt xuống top 40, làm mẹ mình sốc. Hôm đó, mẹ đã khóc, mẹ đã trò chuyện với mình cả buổi chiều, hỏi: “Con muốn học gì?”. Mình trả lời muốn học chuyên Văn.
Lúc đó, nhiều người vẫn nghĩ rằng chỉ học toán, lý, hóa mới có việc làm sau này, còn học Văn chắc chắn sẽ thất nghiệp. Mình ngây ngốc, lúc đó chưa hiểu nhiều, chỉ sợ hai từ “thất nghiệp”. Một phần là do mình không ngờ mẹ sẽ phản ứng mạnh mẽ như vậy, sau đó, mình chọn Hóa là điểm dừng cuối cùng.
Nguồn ảnh: pinterest
Mình nghĩ chỉ cần cố gắng, có thể mình sẽ phù hợp với môn Hóa, nhưng sau đó là chuỗi ngày khó khăn với Hóa. Mình nhận ra không khác gì với môn Toán, cũng không tự tin với môn này. Mình có cơ hội tham gia thi đội tuyển cấp thành phố nhưng không giành được giải, không buồn, cũng không nghĩ sẽ làm ngược lại mong muốn của mẹ. May mắn, mình đỗ chuyên Hóa, nhưng 3 năm cấp 3, mỗi lần học Hóa là mỗi lần sợ, sợ cô giáo, sợ lên bảng, sợ kiểm tra và tự ti về sức học của bản thân.
Mẹ thích mình học Y lắm, từ cấp 2 mẹ đã nói với mình mong muốn đó của mẹ. Có những lúc mình nói không thích nhưng mẹ không từ bỏ, mẹ cố gắng thuyết phục. Mình sợ mẹ sẽ phản ứng mạnh, sợ “thất nghiệp” như lời mẹ nói, cố gắng tự lừa mình rằng mình phù hợp với Y. Kỳ 2 năm 12, mình mệt mỏi, mình từ bỏ, quyết định không thi khối B nữa, cũng không nói cho mẹ biết, không biết học ngành gì, mình trông chờ vào “duyên”. Khoảng thời gian đó, mình rơi vào nỗi lo sợ, mỗi ngày mình đều khóc, lo lắng về việc không đỗ đại học.
Tuy năng lực học vấn không cao, nhưng may mắn mình có học bạ và điểm đánh giá đủ để đỗ vào trường sớm. Mình đã chọn học Luật Kinh tế nhưng vẫn cảm thấy chưa thực sự đam mê và phù hợp.
NỘI DUNG GẶP MÌNH VÌ “DUYÊN”
Lúc đó, mình chỉ nghĩ rằng đó là cơ hội để kiếm tiền, chưa có ý định sâu hơn về nội dung. Sau một thời gian, mình nhận ra rằng Luật Kinh tế không phải là lựa chọn đúng cho mình, không đủ năng lực để học song bằng, cũng không muốn thi lại. Mình bắt đầu tìm lại niềm đam mê với viết lách và quyết định khám phá thêm về content marketing, có thể đây sẽ là hướng đi phù hợp với mình. Mình muốn thử thách bản thân và không hối hận về tương lai.
Xin chào! Bài viết hơi dài, cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc. Đây là lần đầu mình chia sẻ câu chuyện của mình, không có gì đặc biệt nhưng mình cảm thấy nhẹ nhõm khi chia sẻ những suy nghĩ mình chưa từng nói ra trước đây. 8 năm sau, mình quay lại với việc viết, hy vọng không quá muộn và mơ ước của mình không lớn lao, chỉ cần có một hướng đi rõ ràng và phù hợp là đủ!
