Những khoảnh khắc ý nghĩa với thầy cô trong ngày 20/11 sẽ là những kỉ niệm đáng nhớ mà miễn phí sưu tập được, đậm chất tình cảm thầy trò. Đây là những câu chuyện, những dòng bút ký chắc chắn sẽ khiến bạn cảm động. Trên một ngày ý nghĩa như 20/11, hãy dành thời gian tri ân thầy cô của bạn.
Những kỷ niệm 20/11 đặc biệt với thầy cô
Ngoài những truyện hay, các em học sinh còn viết những bài văn tôn trọng, yêu quý thầy cô của mình. Những bài văn hay nhất về thầy cô có thể được sử dụng để trang trí bảng tin của các em.
Câu chuyện thứ nhất.
Câu chuyện thứ hai.
Câu chuyện thứ ba.
Câu chuyện thứ tám.
Câu chuyện thứ chín.
Câu chuyện thứ mười.
Câu chuyện ý nghĩa về thầy cô trong ngày 20/11 số 1: Người thầy và những đồng tiền cũ
'Câu chuyện cảm động về một người thầy sẽ làm cho mọi độc giả không khỏi xúc động. Sự hy sinh của người thầy là vô cùng lớn, tương tự như tình thương của cha mẹ dành cho chúng ta. 'Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy', món nợ tình thương đó lớn hơn bất kỳ thứ gì khác trên thế giới mà mỗi người con - mỗi học trò sẽ không bao giờ có thể trả hết.'
900.000 đồng, đó là số tiền mà nó cứ mãi mê mải nhìn những tờ 10.000 cũ và khát khao được ở một góc tĩnh lặng để khóc. Cuối cùng, nó đã đậu đại học. Người đầu tiên mà nó muốn chia sẻ tin quan trọng ấy không phải là ba mẹ nó mà là người thầy mến mộ của nó…
Nhà nó khá nghèo, có nhiều anh em, quê hương của nó cũng khó khăn, vì thế từ lâu đã không ai dám nghĩ đến việc cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, một phần vì nghèo, một phần vì lo lắng về điều kiện của con mình. Thầy là người duy nhất động viên nó, mang đến niềm tin rằng “mình có thể”. Niềm vui không kéo dài, mọi lo lắng lại quay về đổ dồn lên nó… Năm năm qua, hàng trăm ngàn đồng như bầy ong vo ve trong đầu nó. Sau đó, thầy đến và đưa cho nó một bộ sách, vở mà nó tin là những bài học quý giá từ thầy, đặt vào tay nó một gói nhỏ và dặn chỉ khi nào khó khăn nhất thì mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa. Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã nghĩ là một xấp tờ tiền 10.000đ bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền vuốt phẳng phiu phần lớn đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mãi mê mải nhìn những tờ 10.000 cũ và khát khao được ở một góc tĩnh lặng để khóc.
Đã hai năm trôi qua từ ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, đưa cho nó những đồng 10.000 nhỏ nhắn và sau đó vội vã rời đi. Sau đó, thầy được chuyển công tác. Hai năm qua, đôi khi nó vẫn nhận được những đồng 10.000 từ thầy (lạ thay, lại vào những thời điểm nó tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)… Hai năm qua, nó vẫn chưa một lần quay lại thăm thầy. Trưa nay, ngay sau khi đi học về, mẹ gọi điện: “Thầy H. đã ra đi!”. Nó chỉ kịp hỏi ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi buồn rầu khi mẹ cũng nghẹn ngào ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh nặng lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào bệnh viện, bác sĩ mới phát hiện thầy đã hỏng hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa kịp ai đi thăm thì thầy đã…”. Nó bỏ hết mọi thứ để leo lên xe buýt. Trong cái nóng bức của buổi trưa với cảm giác mệt mỏi từ chuyến đi, nó nhìn thấy thầy hiền lành đến gần, đưa cho nó những tờ 10.000 đồng rực rỡ… Đến lúc này, nó mới nhận ra rằng thầy đã già lắm rồi, bàn tay tài năng mà nó ngày xưa ngưỡng mộ đã già cả. Nó hiểu ra, nước mắt lại tràn dài trên má, trái tim nó thổn thức: “Thầy ơi… sao không đợi con về…!?”. Vì nó tin rằng, nếu đổi những tờ 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về.
Tác giả: sưu tầm
Những câu chuyện đầy cảm xúc về thầy cô
Câu chuyện ý nghĩa về thầy cô 20/11 số 2: Bài học từ cô giáo sử
'Câu chuyện này giống như một lời tri ân chân thành, một tình cảm yêu thương của tác giả dành cho cô giáo dạy sử của mình khi trở về thăm trường cũ. Những bài học sâu sắc mà cô giáo trong câu chuyện trao cho học trò sẽ khiến chúng ta suy ngẫm. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé!'
Sau ba năm, tôi đã có dịp quay trở lại trường cũ. Mọi thứ vẫn giữ nguyên, sân trường vẫn xanh mát, và những chiếc ghế đá vẫn im lặng, đợi chờ. Tiếng cô giảng vẫn vang vọng trong lớp học, và ánh mắt học trò trẻ thơ khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm của mình. Tiếng trống vang lên, đánh dấu giờ ra chơi đã đến.
Hình ảnh của cô vẫn hiện về trong tâm trí tôi, cô vẫn là người giáo viên kiên trì từng đêm gieo mầm tri thức vào tâm hồn của chúng tôi. Cô dành trọn tâm huyết của mình để dẫn dắt chúng tôi đi trên con đường hạnh phúc. Giọng nói của cô dịu dàng, giúp chúng tôi hiểu sâu hơn về những sự kiện lịch sử quan trọng, những chiến thắng của dân tộc. Đôi khi cô ngừng lại và nhìn chúng tôi, những học sinh đang suy ngẫm. Chính cô không thể biết rằng những thế hệ học trò ấy mãi nhớ công lao của cô.
Cô bắt đầu dạy tôi khi trường chỉ mới là một mái nhà sơ sài. Dù mưa hay nắng, cô vẫn đạp xe đến lớp với chiếc xe đã lão hóa. Có những hôm trời mưa bão nhưng cô vẫn đạp hơn chục cây số để đến lớp, lo lắng cho học sinh. Có khi nước ngập bánh xe nhưng cô vẫn tiếp tục, khiến cả lớp cũng ướt sũng. Phòng học lởm chởm nhưng không ai quan tâm. Những lúc như vậy, cô lại nhớ về quê hương, nơi mà người ta vẫn vượt qua mọi khó khăn bằng nghị lực phi thường. Cô thường kể về quê hương và gia đình. Quê hương của cô có những vùng đất trù phú nhưng cũng chứa đựng những câu chuyện đau thương. Bây giờ mọi thứ đã thay đổi, nhưng cô vẫn đến lớp mỗi ngày. Là một giáo viên dạy lịch sử, cô rất nghiêm khắc. Cô luôn khuyến khích chúng tôi phấn đấu. Cô thường nhấn mạnh rằng, hiểu biết về lịch sử cũng là hiểu biết về truyền thống quý báu của dân tộc. Theo lời dạy đó, mỗi thế hệ học sinh của chúng tôi đều cố gắng trở thành học sinh mẫu mực trong mắt cô.
Đã 27 năm trôi qua với nhiều thế hệ học trò, nhưng hình ảnh của cô vẫn còn đọng lại. Những học sinh đầu tiên của cô đã trưởng thành nhưng không bao giờ quên những kiến thức và lời dạy của cô. Cô luôn dạy chúng tôi cách hiểu và nhớ về lịch sử. “Chỉ khi hiểu rõ nguyên nhân và hậu quả của một sự kiện, chúng ta mới có thể hiểu về lịch sử”. Tôi vẫn nhớ kỷ niệm về cô từ khi còn học phổ thông. Tôi rất thích môn lịch sử và cô luôn là một giáo viên xuất sắc trong mắt tôi. Trong giờ học, cô luôn nhấn mạnh những sự kiện quan trọng nhất, giúp chúng tôi hiểu sâu hơn về lịch sử. Cô thường dạy chúng tôi cách tóm gọn vấn đề và triển khai nhỏ nhắn. Theo lời dạy đó, mỗi chúng tôi đều nhớ rõ những kiến thức lịch sử và không bỏ sót chút nào khi làm bài kiểm tra.
Cô không chỉ dạy chúng tôi về lịch sử mà còn dạy chúng tôi cách đối nhân xử thế trong cuộc sống. Cô giúp chúng tôi hiểu rằng cuộc sống không màu hồng cũng không đen trắng. Cô thường so sánh cuộc đời với một cuộc chiến, nơi mỗi người phải chiến đấu với chính bản thân mình. Nếu kiên nhẫn, họ sẽ không bao giờ thất bại, nhưng chỉ cần một sai lầm nhỏ là có thể làm mất tất cả. Những điều cô nói đã là bài học quý giá cho cuộc đời tôi.
Tác giả: Tìm Kiếm Nguồn Cảm Hứng
Những chuyện thầy trò đầy cảm xúc
Câu chuyện về thầy cô 20/11 ý nghĩa nhất số 3: Ký ức về thầy
'Những lời tri ân chân thành từ cậu học trò dưới đây làm lòng chúng ta rung động. Thời học trò với biết bao niềm vui, nỗi buồn, và những trò nghịch ngợm của học sinh thường khiến thầy cô đau đầu. Nhưng chắc chắn, chúng ta không thể hiểu hết những gì thầy cô phải trải qua. Hãy luôn biết trân trọng và biết ơn đến thầy cô của mình! Đừng làm những điều làm thầy cô buồn để rồi hối tiếc sau này.'
Những chiều mưa mang hơi ấm của kỷ niệm
Ký ức về thầy giáo dạy Toán
Những chuyến đi dạy xe máy và tình cảm học trò
Khoảnh khắc ấm áp trong ngày bão của thầy Hùng
Hồi ức về thầy giáo hiền lành
Ngày thầy không còn ở bên lớp
Khi thầy ra đi
Lời tạ từ cuối cùng dành cho thầy Hùng
Ký ức về thầy giáo hiền lành
Nhớ về thầy, những kỉ niệm nhạt nhòa
Tác giả: tập hợp
Câu chuyện về thầy cô 20/11 ý nghĩa nhất số 4: Dấu ấn tương tác
'Ký ức ngọt ngào ngày đầu tiên bước vào lớp 1'
'Mùa hè và kỷ niệm với thầy'
'Thầy với ánh mắt trìu mến'
'Bước vào thế giới lớn lao của lớp 1'
'Chuyện của Nam trong buổi đầu đến lớp'
'Cuộc gặp gỡ đầu tiên với thầy'
'Những lời dạy của thầy và quyển sách màu vàng'
'Bước chân đầu tiên vào thế giới của kiến thức và lòng nhân ái'
'Hồi ức về người thầy đẹp nhất'
'Khi trở về ngôi trường cũ'
'Lời dặn dò của thầy trong gió'
'Ký ức về thầy trong gió và nước mắt lẻ loi'
'Ký ức về thầy cô giáo'
'Thầy cô đặc biệt và những buổi học tiếng Anh đầy nhớ nhung'
'Gửi lời tri ân đặc biệt đến thầy giáo từ xa'
'Những buổi học tiếng Anh vỡ lòng cùng thầy giáo đặc biệt'
Ký ức về thầy cô giáo
Thầy giáo và những chiếc rớ tép
Những buổi học vui vẻ cùng thầy
Hồi ức về thầy giáo ấm áp
Thư tình của học trò gửi thầy: Chia sẻ tâm tư
'Đọng lại trong từng dòng là lòng biết ơn và tình cảm sâu nặng của một học trò dành cho người thầy yêu quý. Đây là một lá thư đầy ý nghĩa, gửi gắm những suy tư và hy vọng trong tương lai.'
Kính thưa thầy! Hôm nay, em viết thư này với lòng biết ơn và sự quý trọng thầy đã dìu dắt em qua những khó khăn trong học tập.
Trải qua nhiều thách thức và khó khăn, em hiểu rằng thầy không chỉ là một người thầy mà còn là người bạn đồng hành trên con đường học tập và trưởng thành. Em xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến thầy vì những bài học quý báu và sự khích lệ không ngừng nghỉ từ thầy.
Thưa thầy!
Đó là một sáng tỉnh giấc, khi mười bảy tuổi, tôi như một người lạc lõng, không biết phải làm gì sau khi rửa mặt, đánh răng. Không có công việc, không có trường học, và không có tiền để đi chơi. Dường như, tôi nên lo lắng. Nhưng, thầy ạ, tôi cũng lo lắng về điều đó. Dù có khó khăn đến đâu, tôi hiểu rằng con người phải biết cách tiếp tục sống. Đó có thể là học hỏi, di truyền hoặc tự mình tìm hiểu.
Thầy ơi, điều tuyệt vời là tôi đã tìm ra con đường của mình. Sau một tuần rỗng không, ngồi trước TV, tôi nhận ra mình có thể trở thành một người tốt, một chàng trai xuất sắc mà không cần phải đọc sách, học hành. Tôi biết thầy sẽ hỏi ngay: liệu tôi định trở thành kẻ phi pháp, kẻ lừa đảo hay buôn lậu không? Không, thầy ạ, bởi vì thầy đã dạy cho tôi rằng luôn phải là người lương thiện dù có điều gì xảy ra.
Cách để thành công và trở nên lương thiện là rất đơn giản, thậm chí luôn nhận được sự khuyến khích. Đó chỉ là cách làm theo lời khuyên từ quảng cáo, thưa thầy. Sau khi dành một tuần để xem quảng cáo liên tục, tôi hiểu sâu sắc rằng để thành công, chỉ cần chọn đúng sản phẩm, chỉ cần sử dụng đúng dịch vụ. Lớn lên, tôi chỉ cần tìm ra loại thuốc bổ hoặc bột nào đó. Nếu chọn đúng, tôi có thể trở thành cầu thủ bóng đá hoặc ít nhất là có sức khỏe như Công Minh. Thỉnh thoảng khi mệt mỏi, đừng nghỉ ngơi, chỉ cần sử dụng nước tăng lực, và khi bị thương, không cần bác sĩ, chỉ cần keo dán. Nhưng tôi tin thầy cũng đồng ý rằng để phát triển, con người cần có cả tác phong và thái độ. Thầy yên tâm, tôi đã khám phá được điều đó qua TV.
Để thành công, chỉ cần chọn đúng hãng máy bay. Để được yêu thương và chia sẻ, không cần học văn hay sử, chỉ cần chọn đúng sim điện thoại. Muốn tự tin, chỉ cần chọn đúng dầu gội đầu. Khi lập gia đình, chỉ cần chọn đúng loại bột nêm hoặc xe hơi.
Thầy ơi, qua ti vi, em nhận ra rằng thành công thật đơn giản, một viên xà phòng cũng quyến rũ như giáo sư và một ly bia cũng kết bạn khắp nơi trên thế giới. Để trở thành con người cao quý, em chỉ cần tìm hiểu về công nghệ điện thoại. Khi già yếu, chỉ cần có thuốc trị viêm đại tràng và dưỡng não.
Những lời dạy từ thầy
'Những lời dạy của thầy đã trở thành quy luật sống của chúng ta, mỗi học trò đều khắc cốt ghi tâm. Những bài học đơn giản dưới đây sẽ khiến người đọc suy ngẫm và trầm tư. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé!'
Gửi những người chèo đò mải mê trên dòng sông cổ xưa.
Gửi thầy con, người chèo lái cuộc đời những dòng nước xuôi ngược…
Con vẫn nhớ hình ảnh thầy trên bục giảng năm xưa. Mái tóc như phủ lên những gợn sóng sương, chiếc cặp sách cũ, nụ cười in đậm những dấu vết của thời gian trôi qua trong những năm tháng cuối cùng của thời học trò ấy.
Những hạt bụi phấn rơi rơi theo từng nét chữ thầy viết, in sâu vào tâm hồn chúng con những bài học về cuộc đời. Lúc ấy, chúng con không biết rằng để trở thành người, cần phải nuôi dưỡng một ước mơ, dù đơn giản, bé nhỏ hay lớn lao kiêu hãnh. Bảng đen, trang giấy trắng, những lời dạy của Thầy là hành trang đưa chúng con bước tiếp với những ước mơ đầu tiên kia!
Ngày xưa, ta chẳng hề biết cuộc sống chỉ là những chuyện của tiên và ma, rằng trong thế giới thực, người ta vẫn phải đối mặt với những thử thách phức tạp. Mỗi bước đi, mỗi kinh nghiệm mới là lời giải đáng giá nhất cho bài toán cuộc sống. Thầy đã dạy rằng để bước vào thế giới này, chúng ta cần có ánh mắt tỉnh táo và trái tim biết yêu thương, để đối xử với mọi người một cách tốt đẹp và tránh xa sự ác độc.
Thời thơ ấu, chúng ta không hiểu rằng 'tha thứ' là một hành động đẹp đẽ chỉ sau 'yêu'. Thầy đã dạy chúng ta không nên quay lưng với những ai đã nhận lỗi, không mang lại sự khổ đau cho những ai đã hối lỗi, và không nên tàn nhẫn với những ai đã biết xin lỗi... Thầy nói rằng một trái tim không biết tha thứ chính là trái tim đã chết, và một người không biết tha thứ chỉ là một khối gỗ đá.
Ngày xưa, chúng ta không biết rằng người bạn đẹp lòng giúp cha mình cày ruộng, hoặc người bạn nằm ngủ trong lớp vì qua đêm chăm sóc mẹ bệnh, hoặc người bạn luôn vắng mặt vì phải chăm sóc người thân đang ốm... Chúng ta chỉ là những đứa trẻ ngây thơ nhìn cuộc sống bằng ánh mắt ngây thơ, không biết rằng sau mỗi cái nhìn là một câu chuyện phức tạp. Thầy đã dạy chúng ta phải quan tâm và chăm sóc những người xung quanh, trân trọng những điều bình thường nhưng vô cùng quý giá. Bởi có một ngày, yêu thương sẽ trở nên quá muộn... khi sự lạnh lùng và vô tâm đã làm mất đi sự gần gũi giữa con người.
Ngày xưa, chúng ta không biết rằng cuộc sống luôn xoay quanh những vòng tròn. Những thử thách, những vấn đề khó khăn luôn là phần không thể thiếu của cuộc sống. Nếu cuộc đời không có những chông gai, nó sẽ trở nên vô nghĩa hơn rất nhiều. Thầy đã dạy chúng ta phải đối diện với thất bại mà không gục ngã, và không dừng lại khi còn nhiều thách thức phía trước... Hơn một nửa cuộc đời, tôi đã hiểu được những lời thầy dạy, và tôi đã trưởng thành hơn một chút, thầy ơi...
Tác giả: tìm kiếm cảm hứng
Những hồi ức về thầy cô trường học
Câu chuyện đặc biệt về thầy cô ngày 20/11: Khi một người thầy ghi dấu trong tâm hồn
'Nhiều hơn là sự biết ơn đối với người thầy, đó là tình cảm sâu nặng của một đứa con dành cho người cha của mình. Những kỷ niệm về thầy cô đã chạm đến trái tim của tác giả. Bạn có thể tìm thấy những đặc điểm giống nhau về người thầy của mình ở đâu đó trong những cảm xúc tươi sáng dưới đây. Mời bạn đọc, những nỗi nhớ và lời biết ơn đầy yêu thương!'
Trò học yêu mến Thầy vì những bài học sâu sắc Thầy truyền đạt trong mỗi buổi học. Qua văn cảnh và những câu thơ, Thầy đã giúp trò hiểu được cuộc sống, con người và chính bản thân mình, biết cách sống ý nghĩa hơn. Giọng nói ấm áp, sâu lắng, cách giảng dạy uyển chuyển của Thầy đã làm cho mỗi buổi học văn trở nên thú vị hơn. Mọi trò dường như bị cuốn hút, đắm chìm trong biển kiến thức vô tận mà Thầy truyền đạt.
Trò học yêu mến Thầy bởi những đặc điểm độc đáo của Thầy. Mọi người thường nói: “Thầy rất thích khoe khoang”. Thầy thực sự khoe nhiều, nhưng điều trò nhớ nhất là Thầy thường kể về những cựu học sinh giỏi của mình, vừa xinh đẹp, vừa thành đạt. Ban đầu trò cảm thấy khó chịu và nghĩ rằng Thầy quá kiêu ngạo. Nhưng sau này, trò nhận ra rằng, trong những lời khen đó ẩn chứa rất nhiều niềm vui, niềm tự hào về những thành tựu mà Thầy đã đạt được. Và trò biết rằng, Thầy muốn những lời khen đó sẽ trở thành động lực thúc đẩy trò cố gắng.
Trò học yêu mến Thầy bởi vẻ ngoài mang đầy nghệ sỹ của Thầy. Các cô học trước của Thầy vẫn khen: “Thầy rất duyên dáng”, và trò cũng thấy như vậy. Đến tận bây giờ, trò vẫn không quên được ngày Thầy bước vào lớp với mái tóc hơi dài, đội một chiếc mũ nồi, trông Thầy thật sự rất nghệ sỹ. Và cặp kính mà Thầy thường mang cũng không bao giờ được quên. Trò thích nhìn Thầy đeo cặp kính đó, ngồi đọc sách, ánh mắt của Thầy rất xa xăm và đầy cảm xúc. Có lẽ hình ảnh đó của Thầy sẽ luôn sống mãi và sáng chói trong ký ức của trò.
Cuối cùng, tình yêu của một học trò dành cho Thầy không chỉ đơn thuần là lòng kính trọng của một học trò đối với giáo viên, mà còn là tình yêu của một đứa con gửi đến người cha yêu quý. Con thực sự cảm động và luôn cảm thấy ấm áp về sự ân cần, quan tâm sâu sắc mà Thầy dành cho học trò. Con vẫn nhớ, mùa đông năm đó, chân con bị đỏ, ngứa và sưng. Thầy biết và đã chỉ cho con cách ngâm chân vào nước ấm pha muối. Mùa đông năm nay sắp đến, chân con có lẽ sẽ không bị đau nữa, nhưng con mãi mãi không quên bài thuốc ấy của Thầy. Bởi đó không chỉ là một phương pháp trị liệu mà còn chứa đựng tình yêu thương của một người cha.
Thưa thầy, thầy còn lo lắng nhiều không? Các trò đã nhiều lần khiến thầy lo lắng và bận rộn. Mỗi khi các trò lười học, trên gương mặt của thầy dường như hiện ra biểu hiện của nỗi buồn, nỗi lo lắng. Sự quan tâm và lo lắng của thầy dành cho thế hệ học trò trước đó, và lo lắng thầy truyền đến thế hệ học trò hiện tại. Trò muốn thầy biết rằng, các trò xin lỗi và hứa sẽ cố gắng hơn nữa.
Một ngày 20/11 lại đến. Với thầy, năm nay đã khác biệt, thầy đã rời xa bảng đen, phấn trắng, và xa cả biết bao học trò thân thương. Trò cũng không còn ở trường, không còn nghe tiếng thầy giảng bài, không còn thấy sự quan tâm từ thầy hay những phút giây trầm ngâm của thầy nữa. Vì thế, bây giờ, trò muốn kế thừa lời kính yêu của các bạn, muốn cùng các thế hệ học trò gửi đến thầy những lời tri ân sâu sắc nhất. Có một người thầy luôn miệt mài, âm thầm, và tận tụy dành cả đời mình cho sự trồng người. Có một người thầy luôn chiếm vị trí đặc biệt trong trái tim của biết bao thế hệ học trò. Đó chính là thầy giáo văn của tôi.
Tác giả: tìm kiếm
Câu chuyện đặc biệt về thầy cô 20/11: Sự thành thật từ các trò
'Câu chuyện chân thực của một học trò đã khiến chúng ta xúc động. Ký ức về trường học, thầy cô, bạn bè, những lầm lỡ đáng nhớ không thể nào quên đi. Người thầy luôn bao dung, tha thứ với tất cả lỗi lầm của học trò, dù có khiến thầy buồn lòng... Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây và suy ngẫm!'
Cuối thu, không khí trở nên se lạnh. Những chiếc lá cuối cùng rơi theo cơn gió. Bầu trời cao, xanh thẳm, nhấp nhô những đám mây trắng. Cảnh vật yên bình đến lạ thường! Màn sương vương vấn, thêm vài giọt sương mù trắng phau, tạo nên bức tranh cô đơn trong lòng tôi.
Thường người ta nói mưa làm buồn lòng. Nhưng đối với tôi, khoảnh khắc này còn ý nghĩa hơn! Mỗi khi như thế, tôi lại ôm kỷ niệm về thời thơ ấu, về những ngày cầm cặp sách đến trường! Trong số đó, có một câu chuyện mà tôi không thể quên. Đó là một lần, tôi làm thất vọng người thầy mà tôi kính trọng!...
Dù có nhiều suy nghĩ ban đầu, tôi dần mất đi sự yêu thích. Bài tập làm tôi ngán ngẩm hơn. Ngoài thời gian ở trường, bố mẹ vẫn đổ dồn thêm công việc cho tôi! Đến mức, đôi khi, tôi cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung, như một quả bom hẹn giờ! Một đêm, là ngày chủ nhật. Khi đám trẻ khác đang vui đùa nghỉ ngơi, tôi lại bận rộn với bài tập hàng giờ. Tâm trí tôi mệt mỏi, chán chường, nhưng tôi vẫn tiếp tục làm như một máy móc! Khi xong bài tập của bố mẹ, tôi cảm thấy kiệt sức, chỉ còn bài tập ở trường. Mở sách ra, tôi nhìn nhưng suy nghĩ lại biến mất! Suy nghĩ của tôi trở nên rối bời, không kiểm soát được! Tôi tức giận, hét lên một cách không rõ ràng! Tôi không biết mình đang làm gì! Tôi không đủ thông minh để biết đâu mới là đúng. Thế là tôi lại tiếp tục làm bài. Nhưng chỉ trong chốc lát, mệt mỏi đã chiếm lấy tôi!
Cuối cùng, tôi đã chấp nhận! Tôi nhanh chóng gấp lại sách vở, rồi cuộn mình trong chăn ấm. Trong sự ấm áp của giấc ngủ, lo lắng không ngừng hiện hình. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, tất cả tan biến... Sáng hôm sau, tôi dậy muộn. Tôi nhanh chóng gắp vài miếng bánh để ăn và đi học. Khi đến lớp, tôi cảm thấy run rẩy! Tôi đổ mồ hôi lạnh. Cảm giác lo lắng trỗi dậy! Tôi thở mạnh từng hơi như cố gắng kiềm chế. Một người bạn gần nhìn tôi và nhắc nhở làm bài. Tôi nói nên tự mình làm. Sau khi điểm danh, thầy bắt đầu sửa bài. Tim tôi đập rộn ràng khi thầy kiểm tra danh sách. Tôi cười nói, nhưng trong lòng lo lắng và tiếng tim đập! Thầy nhìn thẳng vào tôi và nở một nụ cười, khiến tôi bất ngờ: 'Hãy làm bài đi, em!'
Những lời ấy giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi cũ, nhưng đem lại một loại sợ mới. Tôi từ từ đứng dậy và thú nhận mọi thứ cho thầy, trong tiếng nức nở. Tôi không dám nhìn thầy! Hai tay tôi bám chặt vào nhau. Tôi nhìn thấy nước mắt rơi, rồi thầy nhẹ nhàng nhấc quyển vở của tôi lên. Tôi nhìn lên và thấy thầy! Thầy trông khác biệt! Khuôn mặt thầy không lộ ra cảm xúc. Nhưng tôi cảm nhận được sự buồn của thầy! Thầy đặt quyển vở xuống và trở lại bục giảng. Thầy viết gì đó trên sổ điểm. Tôi đoán thầy đang ghi điểm cho tôi! Suốt tiết học, tôi vẫn cứ ngồi cúi mặt!...
Tiếng chuông vang lên, các bạn khác rời lớp như bầy ong tan tổ. Riêng tôi, tôi vẫn ngồi im lặng. Tôi hối hận lắm! Tôi khóc và làm tiếp bài tập. Ước gì tôi không lười biếng, ước gì tôi đã làm bài! Cảm giác khi làm cho người mình kính trọng thất vọng là tồi tệ! Tôi ước trái đất ngừng quay, thời gian đứng lại, để tôi không phải chứng kiến vẻ buồn của thầy! Tôi ngửa mặt lên, để nước mắt cuốn trôi mọi lỗi lầm... Một bàn tay chai sạn lau nước mắt cho tôi. Tôi biết đó là thầy! Thầy đã ngồi bên tôi từ khi nào. Tôi xin lỗi và lại cúi mặt. Nhưng thầy nhẹ nhàng đưa tôi lên và nụ cười của thầy khiến tôi ấm lòng, như một cách nói 'tốt lắm!'. Thầy ghi điểm cho tôi. Ngay cả khi tôi khiến thầy buồn, thầy vẫn tin tưởng tôi!...
Đó là một bài học quý báu! Một khoảng thời gian đã trôi qua! Nhưng tất cả vẫn ở lại với tôi. Đó là bài học quý giá nhất. Tôi nhớ bàn tay, nụ cười của thầy và con mười bút chì kia! Hãy cố gắng để không khiến người khác thất vọng. Nếu không, thế giới này chỉ là nơi đầy nỗi buồn!...
Tác giả: tự viết
Câu chuyện về thầy cô 20/11 ý nghĩa nhất số 9: Bài học đầu tiên
'Hồi ức về thầy, về những bài học đầu đời như lửa sáng trong lòng tác giả. Những lời tri ân này chính là lời yêu thương sâu sắc nhất, là tình cảm trân trọng gửi đến người thầy. Cùng đọc và cảm nhận!'
Đã 10 năm trôi qua, em chưa gặp Thầy. Nhưng mãi trong tim, em vẫn giữ mãi hình ảnh những ngày thơ bé, với thầy cô và bạn bè. Chiều nay, em ngang qua dòng sông, thấy bạt ngàn hoa lau trắng, như hòa mình vào biển nhớ về Thầy...
Khi tôi còn học ở Thầy, bài học đầu tiên về Đinh Tiên Hoàng là điều gì tôi không thể quên. Thầy đã kể về việc nhỏ Đinh Bộ Lĩnh cùng bạn bè chăn trâu, dùng bông lau làm cờ và chơi trò 'chủ tướng'. Hình ảnh những cành lau trắng ấy vẫn in sâu trong lòng tôi và nhiều học trò khác. Thầy đã dạy chúng tôi về lịch sử, tình yêu đất nước và tinh thần kiên cường... Nhưng chưa từng kể về cuộc đời quân ngũ của mình, về việc làm thương binh. Tôi nhớ những dòng chữ viết bằng tay trái của Thầy trên bảng, cảm thấy cay đắng trong lòng...
Khi đó, món quà đặc biệt mà nhóm học sinh giỏi Văn tặng Thầy nhân ngày 20-11 là một bó hoa lau trắng. Thầy rất xúc động và đặt bó hoa đó vào một bình hoa làm bằng gốc tre ngà. Thầy nói rằng hoa lau trắng nhắc nhở Thầy về mẹ và những người đồng đội cũ. Thầy kể về những ngày đầu học chữ với mẹ, và những bài học làm người từ mẹ...
Mẹ của Thầy đã dạy Thầy nhớ các chữ số bằng cách nhìn những chấm tròn khi nắng chiếu qua mái nhà. Nhà Thầy lợp bằng tranh mây, một công việc mà cha Thầy đã làm mất mấy tháng để mang về từ rừng sâu. Bài học từ mẹ không chỉ là về toán, mà còn về đạo đức, lòng yêu thương...
Trong giấc mơ về những bông hoa lau trắng, tôi cảm thấy bình yên và trong sáng như tuổi thơ. Hình ảnh của Thầy như một ngọn núi che chở, mang lại sự bình an giữa cuộc đời hối hả.
Mùa đông đã về, gió hun hút. Bên bờ triền sông, hoa lau trắng bay bổng trong làn gió. 'Cây lau có sức sống bền bỉ và diệu kỳ, dù gió mưa có thổi tháo như thế nào thì hoa vẫn nở đúng mùa và vẫn trắng tinh khiết. Con người cần phải học được sự kiên nhẫn từ loài hoa lau ấy...'. Thầy đã dạy tôi như vậy, và từ đó, hình ảnh của hoa trắng luôn đi cùng tôi, như những tình cảm mến thương của học trò dành cho thầy cô...
Tác giả: sưu tầm
Câu chuyện về thầy cô 20/11 ý nghĩa nhất số 10: Lời nhắn từ học trò
'Lá thư này là lời tâm sự của một chàng trai 17 tuổi gửi đến thầy của mình. Khi anh ấy cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng trong cuộc sống, lá thư đã trở thành động lực để anh ấy tiếp tục bước đi, sống và cố gắng. Nếu bạn đang gặp khó khăn, cảm thấy bế tắc, hãy đọc những dòng này, để nhớ đến thầy và tìm lại động lực để tiếp tục!'
Kính thưa thầy! Đến lúc này, em mới dám nắm bút viết thư cho thầy. Không phải vì em quá bận rộn (vì em còn bận gì nữa đâu!), không phải vì em lười, mà vì em cần thời gian để tìm ra hướng đi của mình.
Như thầy đã biết, em gặp nhiều khó khăn trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, hoặc nói cách khác, em gần như đã thất bại. Nhưng không sao, vì gần như thất bại không phải là thất bại, em vẫn may mắn vượt qua. Em thực sự hiểu điều này, một phần rất lớn nhờ sự tận tâm dìu dắt của thầy. Em sẽ mãi nhớ ơn điều đó. Nhưng đến kỳ thi đại học, em thất bại. Đó là điều không thể tránh khỏi, là sự thật không thể phủ nhận sau những thời gian dành cho trò chơi và những đêm dạo phố. Thực sự, trước kỳ thi, em đã không tin rằng mình có thể đậu và sau khi thi, niềm tin ấy đã trở nên vững chắc như bản thân.
Thầy ơi!
Và bây giờ, đột nhiên, một chàng trai mười bảy tuổi như em, buổi sáng thức dậy, sau khi rửa mặt, đánh răng không biết phải làm gì. Đi làm thì chưa có công việc, đi học thì chưa biết nơi, còn đi chơi thì không phải lúc nào cũng được mẹ cho tiền. Nếu nhìn từ góc độ thông thường, em phải lo lắng. Và thầy yên tâm, em cũng lo lắng, vì dù có xấu đi nữa, em hiểu rằng con người phải biết tự sống. Đó có thể là học, hoặc di truyền, hoặc phải tự mày mò tìm ra.
Và thưa thầy, biết bao hạnh phúc khi em đã hiểu ra điều đó. Sau một tuần không việc gì làm, ngồi trước ti vi, em nhận ra mình có thể trở thành một công dân có ích, một chàng trai xuất sắc mà không cần phải chăm chỉ học hành, không cần phải tu dưỡng bản thân. Khi đọc đến đây, chắc chắn thầy sẽ hỏi: em có ý định trở thành một kẻ phạm pháp, một kẻ lừa đảo hay buôn lậu à? Không thưa thầy, vì có một điều thầy đã dạy em sâu sắc là dù có gì xảy ra, em vẫn phải là người đạo đức.
Cách để thành công thực sự rất đơn giản, thậm chí luôn được khích lệ. Đó chẳng qua chỉ là cách tuân theo những lời khuyên trong quảng cáo, thưa thầy. Sau khi theo dõi quảng cáo một tuần liền, em hiểu sâu hơn rằng chỉ cần chọn đúng loại sữa là có thể thông minh, chỉ cần chọn đúng loại tã là có thể vui khỏe, và chỉ cần chọn đúng loại sữa tắm là có thể có làn da hồng hào. Sau này, việc của em chỉ là chọn đúng loại thuốc bổ hoặc loại bột nào đó. Nếu chọn đúng, em sẽ biết cách đá bóng như Maradona hoặc ít nhất cũng như Công Minh. Thỉnh thoảng khi mệt mỏi, thì không nên ngừng nghỉ, chỉ cần uống nước tăng lực, và khi gặp chấn thương, vấn đề không phải gặp bác sĩ, mà là tìm loại keo dán nào. Nhưng chắc chắn thầy cũng đồng ý rằng con người muốn phát triển không chỉ cần cơ bắp mà còn cần tư duy và thái độ. Thầy yên tâm, em cũng đã khám phá được điều đó từ ti vi.
Để thành công, em chỉ cần biết chọn đúng hãng máy bay để đi. Muốn được yêu thương, được chia sẻ, không cần phải học văn, sử hay bất kỳ môn nào, chỉ cần chọn đúng loại sim điện thoại. Còn muốn tự tin, dễ dàng thôi, chỉ cần chọn đúng loại dầu gội đầu. Sau này khi lập gia đình, muốn cả nhà hạnh phúc, chỉ cần chọn đúng loại bột nêm hoặc loại xe hơi.
Ôi thầy ơi, nhờ ti vi, em nhận ra rằng thành công thật sự đơn giản, chỉ cần một loại xà phòng tắm hấp dẫn hơn giáo sư và một cách uống bia có thể kết bạn trên toàn thế giới. Vượt lên mọi thứ, để trở thành một con người cao quý, mang tính nhân đạo, em chỉ cần tìm ra công nghệ điện thoại. Rồi sau đó, khi già yếu, em cũng không cần lo lắng vì có thuốc trị viêm ruột và thuốc bổ não.
Thưa thầy!
Thực sự, biển kiến thức vô tận, và không ngẫu nhiên chúng ta đang sống trong thời đại thông tin. Ti vi không chỉ chỉ cho em cách lựa chọn, mà thậm chí trong mọi trường hợp, nó đã chọn sẵn cho em. Vì vậy, em không bi quan, không thất vọng một chút nào về tương lai của mình. Em viết thư này để thầy đừng lo lắng quá. Em chúc thầy sức khỏe, và nếu thầy có vấn đề về giấc ngủ, lo lắng hoặc mệt mỏi, hãy dùng 'Hoạt huyết dưỡng não', thầy sẽ khỏi ngay thôi.
Tác giả: sưu tầm
Dưới đây là bộ sưu tập những câu chuyện về thầy cô 20/11 ý nghĩa nhất, qua đó khơi gợi lại những kỷ niệm về thời học sinh của mỗi người chúng ta. Những câu chuyện về thầy cô 20/11 mang lại hình ảnh về một thời học sinh ngây thơ, hồn nhiên và đầy tinh nghịch. Hãy dành thời gian bên cạnh thầy cô để chia sẻ, trò chuyện và hồi tưởng về những kỷ niệm của tuổi học trò.
Trong dịp 20/11, ngoài những câu chuyện về thầy cô, bạn còn có thể tải miễn phí nhiều nội dung hữu ích khác như bài hát tiếng Anh dành cho thầy cô. Với giai điệu mới lạ, chắc chắn thầy cô sẽ rất thích.
Ngoài những bài viết cảm xúc và kỷ niệm về thời học trò, bạn có thể tự làm thiệp 20/11 để tặng thầy cô. Cách làm thiệp không phức tạp, hãy sáng tạo để tạo ra những tấm thiệp đẹp cho thầy cô.
Các bài thơ về cô giáo cũng rất ý nghĩa. Bạn có thể tải những bài thơ này để trang trí trên bảng và tờ báo tường của lớp, trường.
Những bức văn diễn đạt tình cảm về thầy cô và trường học luôn chứa đựng những tình cảm sâu sắc và chân thành của học sinh. Chúng luôn có sức hấp dẫn và thuyết phục đối với người đọc.
