76 năm trước, 33 nghìn bức tượng đất nung được khám phá tại Mexico, là minh chứng đáng chú ý cho việc khủng long và loài người có thể đã sống chung trong thời tiền sử.
Hầu hết các nhà khoa học cổ sinh vật và địa chất đồng ý rằng khủng long tồn tại từ 220 triệu đến 65 triệu năm trước. Tuy nhiên, Homo sapiens, tức loài người hiện đại, được xác định xuất hiện khoảng 200 nghìn năm trước. Điều này gợi ý rằng khủng long và con người không cùng tồn tại trong cùng một thời kỳ.
Tuy nhiên, các phát hiện khám phá di tích cổ có nhiều bằng chứng phản đối ý kiến trên. Bức tượng Acambaro ở Mexico là một ví dụ điển hình.

Một phần của bộ sưu tập 33 nghìn tượng Acambaro.
Bộ sưu tập gồm 33 nghìn tượng
Tháng 7 năm 1944, Waldemar Julsrud, một thương gia người Đức, tình cờ phát hiện một tượng hình khủng long khi đang đi qua một ngọn núi ở Acambaro (Mexico). Julsrud, một người sưu tầm cổ vật, ngay lập tức nhận ra sự độc đáo của bức tượng này.
Sau đó, Julsrud đã tổ chức một cuộc săn lùng và khai quật lớn xung quanh khu vực phát hiện bức tượng. Nỗ lực này đã giúp nhóm Julsrud khai quật được tới 33 nghìn bức tượng khác. Những bức tượng được làm từ đất sét và hầu hết mang hình dạng của các sinh vật cổ đại. Đáng chú ý hơn, nhiều bức tượng còn miêu tả cảnh sinh hoạt chung của con người và khủng long.

Các bức tượng đều mang hình thú của loài khủng long.
Bộ sưu tập của Julsrud ngay lập tức thu hút sự quan tâm của giới nghiên cứu khảo cổ. Chỉ từ sự đa dạng và số lượng, bộ sưu tập tượng Acambaro đã được coi là một trong những bộ sưu tập có giá trị nhất trên thế giới.
Luận điểm nghi ngờ
Bộ tượng đất nung Acambaro tạo ra sự hoài nghi đối với những người ủng hộ quan điểm rằng khủng long đã tuyệt chủng từ 65 triệu năm trước. Nếu chúng ta tin vào các bằng chứng từ những bức tượng này, thì điều này có nghĩa là lịch sử loài người sẽ phải được sửa đổi. Do đó, các quan điểm nghi ngờ tập trung vào việc chứng minh rằng bộ sưu tập Acambaro có thể là những hiện vật giả mạo.
Năm 1956, Charles Di Peso, một nhà khảo cổ Mỹ, đã đến Mexico để xác minh tính chính xác của các bức tượng Acambaro. Sau quá trình phân tích, ông kết luận rằng các bức tượng có vẻ không phải là cổ vật có niên đại lâu đời.

Các bức tượng vẫn gây nghi ngờ bởi chất lượng bảo quản khá tốt.
Theo Di Peso, hầu hết các bức tượng không bị hỏng nặng. Lớp bụi trong các khe nứt không nhiều. Di Peso đưa ra ước lượng ban đầu rằng các bức tượng chỉ được chôn dưới đất khoảng 10 năm trước khi được phát hiện vào năm 1944.
Để bổ sung cho tuyên bố, Di Peso đưa ra một ý kiến nghi ngờ. Ông cho rằng khu vực Acambaro ít hóa thạch khủng long. Nếu người dân Acambaro tạo ra các bức tượng, họ sẽ phải dựa vào đâu nếu khu vực này không có dấu hiệu của nhiều loài khủng long.
Di Peso cho rằng có lẽ đã có một gia đình tại Acambaro tạo ra các bức tượng đất nung dựa trên hình ảnh của các sinh vật tiền sử được mô tả trong sách về sinh vật ở bảo tàng tự nhiên.

Bộ sưu tập Acambaro còn bao gồm các bức tượng của các sinh vật biển được cho là đã tuyệt chủng từ hàng chục triệu năm trước.
Phủ nhận công bố của Di Peso
Số người phủ nhận công bố của Charles Di Peso là rất lớn. Áp lực này buộc Di Peso phải thực hiện thêm các phân tích hóa học. Trong đợt phân tích thứ hai, Di Peso phải thừa nhận rằng ông không thể xác định chính xác thời gian tạo ra các bức tượng. Từ ước lượng ban đầu 10 năm trước năm 1944, Di Peso đưa ra sự thay đổi với ước đoán niên đại của bộ tượng Acambaro vào khoảng 200 năm.
Không chỉ riêng Di Peso, nhiều nghiên cứu khác cũng không thể chứng minh được quan điểm của mình trước những lập luận phản bác. Một lý lẽ mạnh mẽ ủng hộ cho giả thuyết về sự tồn tại của khủng long và con người, cũng như giá trị của bộ tượng Acambaro đã được công bố vào năm 1992.
Năm này, giới sinh vật học đã công bố bản đồ giải phẫu tuyến gai của loài khủng long Sauropod. Điều đặc biệt là một bức tượng Acambaro từ năm 1944 đã mô tả đúng hình dáng và tuyến gai của loài này.

Việc suy luận bản đồ giải phẫu tuyến gai của loài Sauropod hoàn toàn không đơn giản.
Điều này đưa ra nhiều câu hỏi: Liệu con người cổ đại đã từng thấy khủng long không? Họ làm thế nào để mô tả chúng một cách chính xác mà không cần đến kiến thức về giải phẫu học?
Bên cạnh đó, không có bằng chứng nào về việc có gia đình nào ở Acambaro có truyền thống làm đồ đất nung. Để tạo ra 33 nghìn bức tượng, cần phải có một xưởng gốm với hàng trăm công nhân hoạt động trong nhiều năm. Một xưởng gốm lớn như vậy chắc chắn sẽ gây ra sự chú ý trong lịch sử văn hóa của Acambaro.

3 bức tượng này miêu tả con người thuần hóa khủng long. Một số khác miêu tả cảnh khủng long tấn công con người.
Ngoài ra, một xưởng gốm không thể sản xuất số lượng lớn sản phẩm chỉ để tiêu khiển. Nếu sản xuất, họ sẽ làm theo đơn đặt hàng của một cá nhân nào đó. Nếu ai đó chi tiền cho bộ sưu tập lớn 33 nghìn bức tượng, họ không lẽ sẽ chôn vùi kho tàng này tại một khu vực vùng núi hẻo lánh vào thập kỷ đầu của thế kỷ 20.
Chưa có bằng chứng cụ thể nào để chứng minh tính thật giả của bộ tượng Acambaro. Do đó, đến nay, bộ sưu tập 33 nghìn bức tượng vẫn được coi là một trong những bí ẩn thú vị nhất của ngành khảo cổ thế giới.
Tham khảo từ Wikipedia và Nguồn Cổ Đại
