Tình yêu thời trang liệu có trở nên nhạt nhòa vì chúng ta đã lớn và gu thẩm mỹ đã thay đổi? Blogger Trí Minh Lê chia sẻ những suy nghĩ chân thành về thay đổi trong thói quen mua sắm.
Nếu bạn đang ở đây, hẳn đa số là những người đam mê thời trang - quan tâm đến chiếc quần, chiếc áo, đôi giày đang mặc. Bạn đã bao giờ cảm thấy sự mãn nguyện khi sở hữu một sản phẩm thời trang, một đôi sneaker mà trước đây đã không còn 'mê đắm' như xưa? Một cảm giác khó có thể trải nghiệm trong thời kỳ hiện đại.

Mỗi thế hệ mang đến những ưu điểm và khía cạnh tích cực - tiêu cực khác nhau, nhưng thói quen mua sắm và cách 'thưởng thức' thời nay đã thay đổi đáng kể. Chỉ cách đây 5 năm, các thương hiệu lớn chưa thật sự hiện diện ở Việt Nam, thị trường thời trang từ đường phố đến cao cấp cũng chưa đa dạng. Người tiêu dùng có rất ít sự lựa chọn.
Thời kỳ trước đây, yêu thích một đôi giày hay một bộ quần áo là điều tất nhiên. Nhưng có tiền để mua là một vấn đề khác. Thậm chí khi có tiền, việc tiếp cận để sở hữu những món đồ đó cũng không dễ dàng vì kênh phân phối còn hạn chế.

Việc mua sắm đòi hỏi sự kiên nhẫn, phải đợi đến khi đơn hàng được xử lý - phải chờ đợi một khoảng thời gian dài trước khi có thể nắm giữ sản phẩm mới - cảm nhận và hít thở không khí mới. Những người đam mê sneaker thời điểm trước sẽ nhớ cảm giác của việc sở hữu đôi giày mới. Mỗi buổi sáng thức dậy, nhìn thấy đôi giày là niềm hạnh phúc, cuộc sống trở nên ấm áp.
Hoặc có một chiếc áo, một chiếc quần mới nhận về nhưng vẫn chưa dám mặc ngay. Chỉ khi có sự kiện quan trọng mới dám 'khai đao', cắt tag để mặc. Thời điểm đó, truyền thông chưa phát triển nên quyết định mua sắm thời trang dựa hoàn toàn vào quan điểm cá nhân. Một khi đã yêu thích, người ta sẵn lòng hy sinh tất cả để sở hữu. Không quan tâm đến ý kiến của người khác.

Mặc dù thông tin ít ỏi, nhưng điều đó khiến mọi người phải tìm hiểu một cách sâu sắc và chi tiết. Kiến thức sâu rộng, dù chưa sở hữu sản phẩm nhưng chỉ cần có ai đó hỏi về một đôi giày, sản phẩm thời trang mình quan tâm là có thể trò chuyện thành thạo trong 180 phút.
Đã sở hữu là phải chăm sóc tỉ mẩn, không kém cạnh việc chăm sóc người yêu. Khi đi nhiều, lo sợ giày bị nhăn, phải dùng giấy độn để giữ form (thời đó chưa biết đến shoes tree).

Khi mặc nhiều, lo sợ bị bẩn – bị bụi, như một đau đớn không tả. Khi đi, chọn lựa đường đi sạch sẽ, và khi về nhà, quyết tâm lau chùi từng đường một, tỉ mẩn chùi để giữ đôi giày trong tình trạng hoàn hảo.
Nhưng hiện tại – tình yêu thời trang ngày nào giờ đây cũng dần phai nhạt, lạc mất vào dĩ vãng.
Chúng ta ngày nay – đang sống trong thời kỳ công nghệ, mua sắm online, thương mại điện tử. Thích là chỉ cần click 1 lần – đã có thể sở hữu, chỉ cần vượt qua thuế và hải quan. Chờ đợi không còn là vấn đề – đôi khi chỉ mất 1 tháng nhưng cảm giác như chỉ là 1 tuần. Cuộc sống nhanh chóng – không giống như những thập kỷ ngày xưa.

Ngày nay, ta là tín đồ của các đợt khuyến mãi. Sales không ngừng, đầu tháng có sales – giữa tháng nhận lương sales – cuối tháng là sales cuối cùng. Cùng ngày có sales, ngày đặc biệt cũng có sales. Việc mua sắm bây giờ phải chọn đúng thời điểm giảm giá, có phí ship giảm giá. Sự hồi hộp khi chờ đợi không còn như trước, giá trị của quần áo chỉ dừng lại ở mức nhu cầu bình thường (Nói về thị trường đại trà, chứ không phải thị trường thời trang cao cấp).

Ngày nay, không cần phải nghiên cứu nhiều. Tạp chí thời trang nói gì, đám đông mua gì, người nổi tiếng đang diện gì thì ta mua vậy. Hợp thời, vui vẻ – có chút danh tiếng, là đủ. Kiến thức à? Bây giờ chỉ kể lại cho ai đó nghe.

Ngày nay – việc mua giày có thể được coi là một loại 'đầu tư', không phải là tình yêu mà là 'Khoản đầu tư' / 'Đầu cơ'. Đôi giày này đòi hỏi chi phí lớn, nó đem lại lợi ích gì cho chúng ta. Và hiện nay, thoải mái không còn là tiêu chí hàng đầu nữa. Khi đã là một khoản đầu tư, nó phải mang lại lợi nhuận. Lợi ích ở đây là gì? Thường là danh tiếng, là sự thể hiện bản thân – là sự độc đáo, là điều hiếm có, là điều mà ít người sở hữu.
Có lẽ do ta đã trưởng thành hay tình yêu đã phai nhạt…
Xem thêm:
Người viết: Bùi Thị Thu98
Từ khóa: Tình yêu thời trang có phai nhạt vì chúng ta đã trưởng thành!
