
blogradio.vn - Khi tôi nhận ra niềm hạnh phúc của cuộc sống là lúc tôi đến chợ phụ má bán hàng. Khi tôi đem lòng nhiệt thành ra, đem ánh mắt yêu thương để chia sẻ, đem trách nhiệm và cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm với gia đình để chia sẻ, đó chính là lúc tôi nhận ra trong tâm hồn mình tràn ngập niềm vui sống.
Sáng nay lại một lần nữa tôi lang thang cùng người bạn thân yêu này, trên trang giấy trắng quen thuộc này, với một chủ đề vừa rất cũ vừa rất gần gũi với mọi người. Vì không hiểu sao tôi chợt nhận ra có điều gì đó thật giống và thật khác biệt giữa niềm vui và niềm vui sống. Có khi nào mọi người cảm thấy như vậy không ạ? Vì khi nói đến niềm vui là mọi người thường nghĩ ngay đến một điều gì đó cá nhân, ý tôi là niềm vui của riêng bản thân mình, hoặc của một nhóm người hoặc một tập thể. Nhưng nếu đó là niềm vui sống thì mọi người sẽ cảm nhận ngay sự ý nghĩa sâu sắc hơn trong đó. Vì vậy tôi cho rằng niềm vui sống là điều cực kỳ quan trọng, thiết thực và mang lại ý nghĩa to lớn ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của mỗi người.
Tôi sẽ lấy ví dụ từ chính bản thân mình nhé.
Lúc nhỏ, khi còn ở trường mẫu giáo hoặc tiểu học, nếu tôi được cha mẹ mua một chiếc bánh ngọt hoặc kẹo hoặc bất kỳ loại thức ăn nào khác thì tôi cảm thấy vui vô cùng. Vì là một đứa trẻ, tính tôi cũng rất thích ăn, nên chỉ cần thấy có đồ ăn, đặc biệt là đồ ăn ngọt, là ánh mắt tôi sáng lên, và tôi muốn ăn nhiều nhất có thể. Hoặc lớn lên một chút, khi ý thức được vẻ đẹp của quần áo hay giày dép thì khi được mẹ mua đồ mới để mặc vào dịp lễ là tôi vui như lễ tết luôn. Và niềm vui đó theo tôi cả đến những tháng năm sau này.
Khi tôi nhận ra niềm vui sống là lúc tôi ra chợ phụ má bán hàng. Khi tôi đem sức lao động ra, mang tình yêu thương ra để chia sẻ, mang trách nhiệm và cảm thấy mình phải có trách nhiệm với gia đình để chia sẻ, đó chính là lúc tôi nhận ra trong tâm hồn mình tràn ngập niềm vui sống. Rồi khi trưởng thành hơn, khi chính tôi đã tự đi làm đã tự kiếm được tiền bằng chính mồ hôi và công sức của mình thì tôi lại lo lắng về chuyện mua sắm đồ tết cho những người thân của mình. Lúc đó tôi mới hiểu rõ hơn, mới cảm nhận được khi mình dành yêu thương và quan tâm, thì đó chính là lúc mình nhận lại một niềm vui sống không giới hạn.

Tôi muốn kể về một câu chuyện nhỏ về con tôi. Đó là khi con tôi còn học cấp một, có một buổi sáng tôi phải đi làm sớm, nên để con tự đi ăn sáng và đến trường. Tôi nhớ tôi để lại cho con một tờ năm mươi ngàn và dặn con ăn phở. Khi chiều về, con tôi nói rằng sau khi ăn phở xong, con đã cho hết số tiền còn lại cho một bà cụ bán vé số. Con tôi kể rằng bà mời con mua vé số, nhưng con không mua và cho bà hết số tiền đó vì thấy bà già quá và rất tội. Lúc đó tôi biết tôi đã truyền niềm nhân ái và tình thương cho con, và từ đó trong lòng con tôi đã nhen nhóm lên niềm vui sống, điều đó rất quan trọng để con phát triển thành một người tốt sau này.
Tôi không biết nhiều về những hành động từ thiện, nhưng tôi nhớ nhất về việc quyên góp giúp đỡ chống lại đại dịch vừa qua. Đó là một nỗ lực phi thường của tất cả mọi người, đặc biệt là những người mặc áo trắng. Những hành động như thế giúp cả nước chiến thắng đại dịch, là minh chứng cho sức mạnh và lòng quả cảm của con người.
Tôi muốn hỏi rằng khi làm những công việc từ thiện đó, liệu trong lòng họ có đầy niềm vui sống không? Đó không chỉ là niềm vui, mà là niềm vui sống, vì ý nghĩa của cuộc sống lúc đó được nâng lên cao nhất.
Gần đây tôi nghe về hội thi thể thao dành cho người khuyết tật. Tôi tin rằng trong họ, những người không may mắn bị khuyết tật một phần thân thể, khi tham gia vào những hoạt động như vậy, trong họ đã có sẵn niềm vui sống.

Tôi chỉ có thể viết về họ như thế. Tôi thấy ở khắp nơi, trên các phương tiện truyền thông, người ta thường đề cập đến những tấm gương nghị lực của những người khuyết tật. Điều đó làm mọi người cảm thấy lạc quan và tin tưởng vào cuộc sống hơn.
Mỗi buổi sáng, nhìn những cảnh vật quen thuộc của con phố, thưởng thức một tô phở ngon, đó là đủ để tôi cảm thấy niềm vui nhỏ nhẹ trong lòng. Rồi khi về nhà, tôi ghi lại niềm vui ấy, để niềm vui trong tôi trở thành niềm vui sống cho chính tôi và nhiều người khác. Tôi hy vọng những gì tôi viết có thể mang lại niềm vui cho người đọc, là một cách nhỏ nhặt để lan tỏa hạnh phúc và yêu thương.
Câu chuyện về một họa sĩ già đã dành cả đêm mưa gió để vẽ một chiếc lá, biết rằng chiếc lá cuối cùng trên cây sẽ rụng xuống trong đêm đó. Nhưng có một chiếc lá khác xuất hiện, đem lại niềm vui sống cho một cô gái đang mắc bệnh. Đó là câu chuyện của chiếc lá cuối cùng, là một biểu tượng cho niềm hy vọng và niềm vui sống.
Tôi tin rằng mọi người có thể viết thêm về niềm vui sống của bản thân và cuộc sống xung quanh. Hãy lan tỏa niềm vui để nó trở thành niềm vui sống, như ngọn lửa sưởi ấm lòng người khác.
Hãy trao đi niềm vui trong lòng để nó trở thành niềm vui sống. Đó là điều tôi muốn nói.
