'Thời gian đó, tôi chỉ biết nương tựa vào ruộng đồng, ngày ngày chăm sóc vịt, và lái thuyền', Ninh Dương Lan Ngọc chia sẻ.
Gần đây, tại buổi gặp gỡ fan hâm mộ, Ninh Dương Lan Ngọc đã xúc động chia sẻ về quãng thời gian khó khăn, những biến động trong cuộc sống.
Tôi đã tham gia casting tới 20 lần nhưng luôn bị từ chối, không một chương trình nào chấp nhận
Tôi đã phải đối diện với quá khứ để trở thành người trưởng thành hơn ngày hôm nay. Lúc đầu tham gia diễn xuất, tôi gặp rất nhiều khó khăn. Tôi học tại trường Sân khấu Điện ảnh, mọi người nghĩ rằng sau khi học xong, tôi sẽ được mời tham gia các bộ phim. Nhưng sau khi học xong, tôi phải tham gia casting tới 20 lần nhưng luôn bị từ chối.

Mỗi lần casting, họ đều nói với tôi 'em cứ chờ đó, khi nào cần sẽ bên chị sẽ gọi', nhưng không bao giờ tôi nhận được cuộc gọi từ họ. Tôi muốn khóc lắm.
Sau nhiều lần như vậy, tôi quyết định học xong năm nữa rồi rời, chuyển sang học công an bởi đã từng thi đỗ vào trại công an. Đúng lúc đó, cơ hội đóng Cánh Đồng Bất Tận đã đến với tôi. Tôi được chọn vì có gương mặt giống chị Tăng Thanh Hà.
May mắn là sau khi phim ra mắt, tôi nhận được nhiều giải thưởng. Nhưng sau đó, tôi không được mời tham gia chương trình nào vì mọi người cho rằng tôi đã ở mức cao quá, không đủ tiêu chuẩn.
Đạo diễn chỉ trích tôi mỗi lúc, không cho gặp gia đình, giam tôi lại
Khó khăn của tôi khi đóng bộ phim đầu tiên là khi mới bắt đầu, tôi không biết diễn, nghĩ làm sao mà diễn. Đạo diễn chỉ trích tôi mỗi lúc, không cho gặp gia đình, và giam tôi lại. Trong suốt 2 tháng, tôi bị giam giữ trong một ngôi nhà dưới Đồng Tháp Mười, giống y như trong phim.

Ngay cả ăn uống, họ cũng không cho tôi ăn vì sợ tăng cân, không đúng với hình tượng phim. Điều làm tôi đau lòng nhất là mọi người đều được về Sài Gòn, nhưng riêng tôi không được phép và không được gặp gia đình.
Tôi thấy các bạn diễn có cha mẹ đến thăm, chỉ dám đứng nhìn ra từ cửa và khóc. Trong thời gian đó, tôi chỉ biết có ruộng, ngày ngày chăm sóc vịt, và lái thuyền. Bây giờ, ai mà dám đua thuyền với tôi thì thua hết, tôi đã trở thành một tay đua thuyền chuyên nghiệp.
Đó cũng là vai diễn đầu tiên mở cánh cửa cho tôi bước vào làng giải trí.
Tôi làm gì cũng bị chỉ trích, ý kiến này kia
Sau bộ phim này, tôi trải qua hai năm kháng khổ, muốn từ bỏ nghề, không biết phải làm gì tiếp theo. Tôi làm gì cũng bị phê phán, người này nói nọ, khiến tôi cảm thấy tự kỷ, tự thu mình lại. Tôi không dám thực hiện bất kỳ hành động nào.
Trong hai năm đó, tôi tiếp tục học tại trường Sân khấu, làm đủ loại công việc khác nhau. Sau đó, tôi tham gia đóng phim Chào cô Thúy, sản xuất tại Hàn Quốc. Bộ phim này kể về việc một cô dâu Việt Nam sang Hàn Quốc, bị đánh đập, ngược đãi, thậm chí bị giết chết.
Chính phủ Hàn Quốc sản xuất bộ phim này để nhắc nhở các đấng nam giới Hàn Quốc không được bạo hành phụ nữ nước ngoài nữa.
Tôi nhận thấy khán giả Hàn Quốc rất tôn trọng, dù không biết tôi là ai, họ vẫn ủng hộ, cổ vũ. Sau khi xem bộ phim, họ vẫn chúc mừng, muốn chụp ảnh cùng tôi.
Bộ phim này là điểm sáng khiến tôi quay trở lại với nghề diễn. Tôi không sợ hãi gì khi tham gia, dù bắt đầu từ con số không, tôi vẫn quyết tâm chiến đấu hết mình.

Tôi không bao giờ đặt điều kiện cho bản thân, chỉ chấp nhận mọi vai diễn, kể cả những vai phụ, để tích lũy kinh nghiệm và chia sẻ cảm xúc với khán giả.
Trong thời gian đó, tôi phải đối mặt với những lời bình luận như 'không biết cô này là ai', 'cô này đóng phim gì thế này, thế kia'... Tuy buồn lòng nhưng tôi không để ý và tiếp tục nỗ lực, đặt ra mục tiêu cho bản thân.
