Tôi rất ưa thích câu nói trên và luôn cố gắng áp dụng triết lý đó vào cuộc sống hàng ngày. Với quy tắc tiến triển 1% tốt hơn mỗi ngày, trong vòng 3 tháng (~90 ngày), chúng ta đã tiến bộ gần 2.5 lần so với bắt đầu. Và sau 1 năm, 365 ngày, thì chúng ta đã tiến bộ gần 38 lần.
Khởi đầu của tôi là một mọt sách chính hiệu, rất hiếm khi tập luyện thể thao. Tôi bắt đầu chạy bộ vào cuối năm 2019, trong năm đầu tiên ở chương trình cao học tại Mỹ. Những năm trước đó, quá trình chuẩn bị và nộp hồ sơ cao học làm tôi rất căng thẳng. Trong thời gian ấy, tôi vốn dĩ là một cú đêm và tín đồ ăn vặt, chung thuỷ với các loại thức ăn nhanh nhiều dầu mỡ như khoai tây chiên và bánh kẹo nên bị rụng tóc và tăng cân mất kiểm soát.
Đây là hình ảnh của mình vào năm 2019, khi cân nặng lên đến 65 kg với chiều cao chỉ có 1m58 - rất ù lì và tự ti.
Trong những tháng đầu tiên bắt đầu chạy bộ, mục tiêu của tôi ban đầu chỉ đơn giản là giảm cân để trở nên xinh đẹp và quyến rũ hơn. Sau 3 tháng rèn luyện, tôi hoàn thành được một nửa Marathon (21 km) đầu tiên vào tháng 1/2020 và giảm được 5 kg, khiến tôi cảm thấy tự tin hơn một chút.
Tôi quyết định chọn đồng hồ Garmin sau khi quan sát thấy rất nhiều người trong cộng đồng chạy bộ tin dùng nhãn hiệu này. Ngoài ra, dòng sản phẩm fēnix của Garmin cũng có các lựa chọn kích thước mặt đồng hồ nhỏ, phù hợp với cổ tay của tôi.
Kể từ khi sử dụng đồng hồ, tôi đã tập trung hơn vào việc rèn luyện và học cách theo dõi các chỉ số trên ứng dụng kết nối của đồng hồ, có tên là Garmin Connect. Tôi quan sát các chỉ số như nhịp tim, VO2 max và chỉ số căng thẳng của cơ thể để theo dõi sự tiến bộ của mình và hiểu rõ hơn về tình trạng sức khỏe của bản thân. Với bản thân là một cô gái hệ Toán Tin, tôi rất hứng thú với việc đọc và nghiên cứu các chỉ số này vì chúng giúp tôi hiểu rõ hơn về sức khỏe của mình. Ám ảnh về cân nặng đã biến mất, thay vào đó là niềm đam mê và sự hào hứng trong việc rèn luyện để trở nên tốt hơn mỗi ngày.
Garmin giúp tôi ghi lại những khoảnh khắc tập luyện dưới điều kiện thời tiết cực kỳ lạnh từ -10 đến -15 độ C trong mùa đông ở Minnesota, được biết đến là “ngăn đông của nước Mỹ”. Tôi có thể quan sát được sự tăng trưởng của nhịp tim trung bình so với việc chạy ở môi trường ấm áp hơn.
Từ một cô gái tự ti và thụ động, tôi đã học cách yêu thương bản thân thông qua việc kiên trì rèn luyện và trở nên năng động và tích cực hơn. Dù là khi tập luyện một mình hay cùng bạn bè, tôi luôn trân trọng mỗi khoảnh khắc và tìm kiếm niềm hạnh phúc trong từng bước chạy, như câu slogan của Phú Mỹ Hưng Runners Club - “Hạnh phúc trong từng bước chân'.
Dù đôi khi kế hoạch tập luyện bị ảnh hưởng bởi sức khỏe và công việc, nhưng tôi vẫn kiên nhẫn và nhất quyết với môn thể thao này vì nó mang lại niềm vui và tiếng cười bất ngờ bên những thách thức khó khăn.
Tôi vô cùng háo hức khi đăng ký tham gia giải trail đầu tiên tại La An với cự ly 35 km vào tháng 12 vừa qua.
Với tính cách lỳ lợm và dũng cảm, tôi đã hoàn thành một Full Marathon (42 km) đầu đời tại giải Techcombank Marathon. Dù thành tích không cao nhưng tôi luôn giữ vẻ mặt tươi tắn và tràn đầy năng lượng, mong muốn được trân trọng mỗi khoảnh khắc khi chạy bộ.
Thật may mắn khi sau một năm sử dụng đồng hồ, tôi được chọn tham gia chuyến trải nghiệm tại Tà Đùng cùng nhóm #Mytour và #Garmin. Đây cũng là một thử thách hoàn toàn mới với mình vì trước buổi họp để hiểu thêm về chuyến đi, mình chưa từng giao lưu với ai trong nhóm cả và bản thân mình trước giờ cũng hơi rụt rè và ngại ngùng khi mới tiếp xúc với người mới gặp lần đầu.
Lúc đầu mình cũng có phần e dè nhưng sự thân thiện của mọi người đã giúp mình dần cởi mở hơn. Chúng mình bàn về chuyến đi và cùng nhau ăn uống những món ăn mà 1 chị ở #Mytour đã sẵn sàng. Mình thực sự ấn tượng và cảm thấy hài lòng với không gian ấm áp đó.
Được tư vấn bởi anh Phan Thanh Nhiên cùng các đồng đội từ đoàn Everest Việt và BTC chuyến đi từ #Garmin và #Mytour, mình đã sắp xếp các trang thiết bị thể thao cần thiết cho hành trình kéo dài 2 ngày 2 đêm này. Ngoài việc chuẩn bị tất, áo quần dài và đồ thể thao nhẹ nhàng, mình còn mang theo một ít đồ ăn vặt như ô mai để chia sẻ cùng các bạn trong đoàn.
Trong chuyến hành trình này, mình đồng hành cùng chiếc Garmin fēnix 7s Solar. Sau 4 ngày sử dụng fēnix 7s, mình nhận thấy có sự cải tiến đáng kể so với phiên bản Fenix 6s. Cụ thể:
1. GPS hoạt động nhanh và nhạy hơn.
(Ở những vùng có nhiều nhiễu sóng GPS, mình nhận thấy fēnix 7s hoạt động nhạy và ít bị ảnh hưởng hơn so với fēnix 6s. Điều này đặc biệt hữu ích cho những vận động viên cần độ chính xác cao ở các chỉ số như tốc độ, quãng đường trong quá trình tập luyện)(Mình chỉ cần sạc pin một lần vào tối thứ Tư và sử dụng đồng hồ hàng ngày để chạy bộ, ít nhất là 2-3 tiếng mỗi ngày từ thứ Năm đến thứ Sáu. Trong chuyến đi, tôi sử dụng nó khoảng 8-9 tiếng mỗi ngày vào thứ Bảy và 5 tiếng vào Chủ Nhật. Mặc dù vậy, pin vẫn còn 30% vào buổi chiều Chủ Nhật.)Bạn có thể tìm hiểu thêm về Garmin fēnix 7s Solar tại đây.Ngày 1 - Chinh phục đỉnh R'hon
Trong ngày đầu tiên, chúng ta sẽ leo lên đỉnh R'hon để chiêm ngưỡng cảnh quan tuyệt vời từ trên cao, sau đó sẽ trải nghiệm SUP vào buổi chiều và cùng nhau vui vẻ suốt cả ngày. Trước khi bắt đầu hành trình leo núi, tôi tải file gpx lên Garmin Connect để có thể theo dõi và định vị được đường đi của mình.
Đồng hồ sẽ rung để báo cho tôi nếu tôi đi sai đường (“off route'), giúp tôi tránh bị lạc trong rừng. Ở giải La An, khi phải đi qua những khu vực hoang sơ, tôi đã tận dụng tính năng này và thấy nó thực sự hữu ích.
Trên đoạn đường leo lên đỉnh R'hon, người hướng dẫn địa phương kể rằng từ xa dưới chân núi là bản làng của người Mông. Nơi đó có nhiều vườn sầu riêng vì loại trái này đang được đánh giá cao. Trái ngược, giá bơ lại đang giảm dần, gây ra nỗi lo lắng cho người dân địa phương.
Dân số người Mông ở đây là con cháu của những người Mông di cư từ Tây Bắc. Với khí hậu ôn hoà và đất đai màu mỡ, nơi đây rất thuận lợi cho việc phát triển nông nghiệp của người Mông.
Trên đỉnh núi hoặc mỗi khi dừng lại, tôi có thể xem độ cao (elevation) và quãng đường đã đi được của tuyến đường, cũng như khoảng cách còn lại. Trong bức ảnh dưới đây, tôi đã leo lên được 412m (đỉnh núi cao 965m so với mặt nước biển).
Toàn bộ đoàn tụ họp chụp ảnh để ghi lại niềm vui sau khi vượt qua đỉnh (dù có lúc cười hơi bị méo khi leo dốc!).
Khi leo dốc và đi xuống, tôi ngưỡng mộ cách anh hướng dẫn địa phương di chuyển một cách linh hoạt và chăm sóc, luôn hỏi tôi về cây cỏ và hoa lá xung quanh. Sự quan tâm của họ khiến tôi rất ấn tượng. Cảm ơn các anh hướng dẫn vô cùng!
Ngày 1 - Thưởng thức ẩm thực địa phương và trải nghiệm SUP
Sau khi leo núi và tạo nên nhiều kỷ niệm vào buổi sáng, chúng tôi tiếp tục hành trình đến bến tàu để chuẩn bị cho buổi trưa và chiều tiếp theo. Trên đường ra đảo, khi nghe bạn Chung từ Everest Việt giới thiệu về khu bảo tồn Tà Đùng, chúng tôi thưởng thức bữa trưa với các món địa phương được chuẩn bị cẩn thận. Thực đơn rất đa dạng với lẩu cá lăn, canh lá bép, gà nướng, cá khô chiên giòn, và cả món cơm lam ngon bá cháy bọ chét.
Học được rằng hồ Tà Đùng sâu hơn 100-120 mét tại một số điểm, gần bằng chiều sâu trung bình của hồ Superior (140 m) ở Minnesota. Địa hình ở đây trước đây là thung lũng; việc xây dựng các công trình thuỷ điện đã thay đổi dòng chảy và tạo ra địa hình hiện tại với các đảo nổi và diện tích đa dạng. Thực sự nơi này đẹp đến nao lòng, xứng đáng với tên gọi “Vịnh Hạ Long của Tây Nguyên”.
Trước khi chèo SUP, tôi hơi e dè về việc sử dụng đồng hồ trong các môn thể thao nước. Nhưng sau khi thử nghiệm, tôi biết đồng hồ Garmin có thể kháng nước lên đến 10 ATM (khoảng 100 mét nước) nên tôi hoàn toàn yên tâm sử dụng trên mặt nước.
…Và kể cả khi dưới nước...khi thách đấu tốc chiến hoặc lật SUP của đối thủ để trải nghiệm thêm môn bơi ở hồ…(hihi có lẽ đây là lý do tôi không thấy khát nước khi tham gia môn thể thao này)
Kết thúc ngày 1, chúng tôi cùng tham dự bữa tiệc Gala được tổ chức bởi đội ngũ #Garmin và #Mytour. Thời tiết ở Tà Đùng mùa cuối năm thật sự lạnh vào ban đêm và có nhiều gió, vì vậy chúng tôi đã nhờ chị chủ homestay cho mượn một cái lò ở khu vực nhà hàng để sưởi ấm và nướng khoai. U là trời, ăn khoai nướng trong thời tiết này thật là tuyệt vời á.
Không biết có phải do ba hớp rượu hay không nên tôi đã đi ngủ sớm và ngủ một giấc rất ngon lành, dự định sẽ dậy sớm lúc 5:00 để “sưu tầm” một track log ở Tà Đùng. Nhưng cuối cùng, tôi lại trôi vào giấc ngủ sâu. Hic, cái thói quen ngủ sâu này thật khó thay đổi. Dù có chút tiếc nuối, nhưng ngược lại, sleep score của tôi là trên 80/100, cao nhất trong 2-3 tuần qua. Tôi cảm thấy có rất nhiều năng lượng để chuẩn bị cho trải nghiệm ngày 2 tại Tà Đùng.Ngày 2 - Trải nghiệm Abseiling ở thác 3 tầng
Sau bữa sáng, chúng tôi tiến về khu vực thác 3 tầng để tham gia buổi tập huấn cùng đoàn Everest Việt về kỹ năng leo thác trong bộ môn “abseiling”. Đây là lần đầu tiên tôi trải nghiệm bộ môn này. Theo kiến thức cá nhân của tôi, “abseiling” có nghĩa là từ đỉnh xuống dần độ cao (bằng dây) đến mặt đất.
Xin chào mọi người! Đây là gương mặt hồ hởi của tôi khi đồng ý tham gia thử thách! Trang bị cho bộ môn này bao gồm găng tay, mũ bảo hiểm, và đai đeo ở thắt lưng và đùi để cố định dây. Ngoài ra, chúng tôi cũng quyết định sử dụng bảo vệ đầu gối để tránh trường hợp bị tổn thương khi va chạm với đá trong quá trình leo thác.
Đội của chúng tôi rất phấn khích và sẵn sàng để nhận sự huấn luyện từ “giáo viên chủ nhiệm” Phan Thanh Nhiên của đoàn Everest Việt.
Toàn bộ lớp đã tốt nghiệp xuất sắc rồi!! Giờ là lúc chuẩn bị thực hành thôi!
Thác 3 tầng cao hơn 100 m, trước khi chụp bức ảnh này, tôi cảm thấy hơi mơ màng và hồi hộp, nhịp tim lúc đó lên đến hơn 105, khiến hướng dẫn viên có phần bất ngờ nói 'Đừng làm tôi cũng lo lắng theo nha!'. Vì cơ thể của tôi có một số biến động nhất định nên nhịp tim thường xuyên không ổn định một chút, tôi cũng học được cách kiểm soát hơi thở và đùa giỡn với mọi người để làm dịu cảm xúc và giảm nhịp tim của mình xuống một chút. Chúng tôi đã đùa vui với một bài toán Vật Lý cấp 2: 'Nếu một vật thể rơi tự do từ độ cao 100m thì mất bao lâu để chạm đất nếu giả sử trọng lực là 10 m/s^2?'. Câu trả lời là khoảng 4.5s - nhưng chỉ là đùa vui để quên đi nỗi lo sợ thôi chứ không phải thực hành đâu ạ.
Trong quá trình leo xuống, nước từ thác liên tục phun ra khiến tôi cảm thấy rất lạnh, hơi lo lắng và hoảng hốt một chút nhưng tôi cố gắng giữ bình tĩnh để đưa dây xuống từ từ. Sự lo sợ là điều tất yếu trong cuộc sống; điều quan trọng nhất là cảm xúc của chúng ta khi đối mặt với nó. Các bạn đồng ý với tôi không?
Gần gũi với thác 3 tầng. Cảm ơn nhóm Everest Việt đã đồng hành cùng chúng tôi trên chuyến hành trình leo thác đầy tuyệt vời này. Cuộc hành trình vừa qua giúp tôi dành thời gian để nhìn lại những kỷ niệm và sự thay đổi của bản thân.
Quãng đường trong vòng 3 năm đã mang lại cho tôi nhiều thách thức và bài học thông qua việc vượt qua bản thân và vượt qua mọi khó khăn. Từ một cô gái nhút nhát và không có kinh nghiệm về thể thao, tôi đã học cách trân trọng sức khỏe và mỗi khoảnh khắc trong cuộc sống để trở nên tích cực và năng động hơn. Từ đó, tôi đã mở rộng mối quan hệ và kết giao với nhiều người bạn cùng chí hướng và mục tiêu sống.
Năm 2022 đã khép lại để mở ra một năm 2023 với nhiều cơ hội và thách thức để tiếp tục khám phá và phát triển bản thân. Tôi tin rằng trong mọi lĩnh vực, chỉ cần chúng ta cố gắng để hôm nay trở nên tốt hơn một chút so với ngày hôm qua, điều đó đã là một thành tựu đáng tự hào. Hy vọng rằng chia sẻ này có thể truyền đạt được năng lượng tích cực đến với mọi người xung quanh.
Anh chị em có câu chuyện gì vui vẻ không ạ? Chia sẻ cho em được không, em muốn học hỏi từ mọi người ạ.