
Có một sáng nào đó, khi ta nhìn lên bầu trời vẫn thấy màu xanh trong veo, nhưng trong lòng lại ướt mưa... Bởi chúng ta chỉ thực sự đánh giá được hạnh phúc khi đã mất đi hoặc sắp mất nó.

Tuổi trẻ có một nỗi buồn mang tên là hạnh phúc
Ngày 10 tháng 12 năm 2020
Hôm nay không khác gì bất kỳ ngày nào khác, tôi đi làm trong im lặng, trở về căn phòng nhỏ, ngồi núp vào góc tường, và khóc một cách im lặng.
Mỗi năm, vào ngày này, tôi luôn mong muốn bản thân mình bận rộn vì nếu giữ nguyên, suy nghĩ không ngừng, chỉ cần một khoảnh khắc, kí ức cũ sẽ trỗi dậy, buộc tôi mãi không thể thoát khỏi.
Tôi thật sự tồi tệ, tồi đến mức tự ghét bản thân, thậm chí không có khả năng yêu thương bản thân. Tôi cười giả tạo, thu thập từng mảnh vỡ rồi đã lâu, cố gắng ghép lại.
Mỗi khi tôi cố vui hay giả vờ vui, tôi cố quên đi nỗi đau, quên đi người đó. Nhưng dù cố gắng đến đâu, khi mọi thứ trở nên quá nặng nề hoặc bị tổn thương, ngoài gia đình, tôi chỉ cần một mình anh ấy, người đã ở bên tôi suốt nhiều năm qua, là niềm đau và là nguồn động viên để tôi vượt qua mọi khó khăn.
