
Cánh đồng An Lạc, nơi mà Đỗ Trung Quân thường giúp lễ khi còn bé, nằm gần ngôi nhà của anh ấy.
Con nít ở Ông Tạ xưa đều biết đến cánh đồng này, cung cấp rau muống cho vùng Ông Tạ. Nó gần rạch Nhiêu Lộc, khi mưa, nước tràn vào đồng, trẻ em ở An Lạc ra đây vớt cá bảy màu.
Nhà của tôi ở gần Tân Chí Linh, cũng liền kề với đám trẻ con ở An Lạc. Thỉnh thoảng có cãi nhau, thậm chí là quăng cá chạy. Ngày xưa, ngõ Con Mắt này có nhiều cây khế: xung quanh cánh đồng An Lạc, trong hẻm Ông Chủ Đất trước nhà anh Quân, trong hẻm Chùa Vạn Quang bên cạnh nhà anh Quân...
“Quê hương là những quả khế ngọt,”
“Dành cho con mỗi ngày hái...”
Những chiếc đò, xuồng ba lá... ngày xưa luồn lẻo trên rạch Nhiêu Lộc, lặng lẽ đi vào cánh đồng An Lạc hái rau muống trong đêm để kịp cho phiên chợ Ông Tạ vào buổi sáng...
“Quê hương là chiếc đò nhỏ,”
“Em dìu dẫn nước bên bờ sông…”
Cánh đồng rau muống này chiếm một phần lớn của một bên ngõ Con Mắt, gần nhà thờ An Lạc hiện nay. Đây là một trong những ngõ hẻm đặc biệt nhất và nổi tiếng nhất ở vùng Ông Tạ.
Nhà thơ Đỗ Trung Quân đã trải qua tuổi thơ ở đây, với những kỷ niệm đẹp và buồn. Dù đã rời xa từ khi trưởng thành, nhưng mỗi dịp Giáng sinh, anh vẫn quay về những ký ức xưa để tìm lại mình...
