Có hai lý do chính mà một người đến Varanasi, Ấn Độ là để tham quan hoặc đón nhận sự kết thúc.
Nơi chỉ đón hai loại du khách: những người khám phá tứ phương và những người chờ đợi sự kết thúc
Nếu quyết định ghé thăm thành phố Varanasi ở Ấn Độ, du khách cần sẵn sàng để trải nghiệm những nghi lễ tại đây. Dưới đây là câu chuyện của Gavin Fernando, một phóng viên Tin tức, về những ấn tượng của anh ta trong chuyến thăm thành phố nằm ven sông Hằng thiêng liêng này.

Thành phố của những nghi lễ cuối cùng
Varanasi, thành phố tọa lạc tại bang Uttar Pradesh ở miền trung Ấn Độ, là một trong những nơi cổ xưa và linh thiêng nhất trong văn hóa và truyền thống Hindu. Người dân địa phương tin rằng nếu ai đó được hỏa táng ở đây sau khi qua đời, linh hồn của họ sẽ được yên nghỉ trên thiên đàng vĩnh hằng. Thậm chí có một số khách sạn ở đây mở cửa chỉ dành cho những người cao tuổi dạo gần đây.
“Ghat” trong tiếng Hindu có nghĩa là bậc thang dẫn xuống bờ sông. Đó là nơi thu hút hơn 40.000 du khách nước ngoài mỗi năm. Dọc theo sông Hằng, du khách có thể dễ dàng nhìn thấy người dân tắm gội dưới dòng nước linh thiêng. Mặc dù trong mắt của du khách bên ngoài có thể thấy sông ô nhiễm, nhưng người dân Ấn Độ tin rằng nước sông Hằng có thể rửa sạch mọi điều xấu xa.
Khắp các con phố đông đúc đầy những gánh hàng rong bán bánh samosa chiên, những cửa hàng lưu niệm xuất hiện ở mọi ngóc ngách. Tuy nhiên, phần lớn du khách đến đây không phải vì mua sắm mà là để chứng kiến nghi lễ hỏa táng của người Ấn Độ.

Câu chuyện từ người tham gia
Là một người có chứng ám ảnh với cái chết, tôi ghét những bộ phim kinh dị có zombie, luôn phải cảm thấy sợ hãi khi đi qua nghĩa trang và tránh xa những cuộc tang lễ. Tuy nhiên, lần này tôi quyết tâm đối mặt với nỗi sợ của mình để hiểu rõ hơn về nghi lễ hỏa táng tại Varanasi.
Vào một buổi chiều muộn, một người đàn ông tên là Rahul đã đồng ý chở tôi trên chiếc thuyền nhỏ đến nơi để quan sát nghi lễ.
“Bạn không sợ chứng kiến cái chết, đúng không?”, anh ta hỏi khi chúng tôi rời bến. Tôi không trả lời.
Khi đang giữa dòng sông, đột ngột, tiếng trống và tiếng hát đồn xa làm rộn ràng không gian. Ánh nắng hoàng hôn chói chang, chúng tôi chợt nhận ra khoảng hai mươi người đàn ông đang vác một cái gì đó trên chiếc thuyền tiến gần bờ. Khi lại gần, tôi nhận ra đó là một thi thể được bọc trong vải màu cam, đặt trên cáng tre.
Thi thể được đặt một cách cẩn thận dọc theo bậc đá hướng về dòng sông, trước sự chứng kiến của mọi người. Hàng chục du khách ngồi trên thuyền, im lặng quan sát nghi lễ linh thiêng. Cả trăm người đàn ông Ấn Độ reo vang và ném gỗ lên đống lửa hỏa táng. Lễ tang thường diễn ra trong không khí trang nghiêm, nhưng cảnh này như phản ánh sự hỗn loạn của thành phố.

Rahul cảnh báo rằng, chụp hình thi thể là hành động không tôn trọng với người đã khuất và gia đình họ. Tuy nhiên, nhiều du khách có vẻ không quan tâm và vẫn chụp hình, nhấn máy liên tục về phía ngọn lửa bùng cháy.
Sau đó, tôi chuyển sang thuyền của Suraj, một thầy tu làm nghi lễ tại bến sông, để trò chuyện. Ông ta cho biết: “Hỏa táng là nghi lễ quan trọng trong đạo Hindu, giúp linh hồn được giải thoát khỏi thân xác và tội lỗi. Nó được coi là cách để đưa linh hồn đến cõi niết bàn”.
Theo ông, chỉ có nam giới được phép tham gia nghi lễ, vì phụ nữ thường dễ xúc động và khóc lóc. Nước mắt và nỗi đau sẽ làm cho linh hồn không thể siêu thoát. Vì vậy, phụ nữ Ấn Độ thường ở nhà để nhớ về người đã khuất.
Máy ảnh vẫn liên tục hoạt động trong khi chúng tôi trò chuyện. Tôi hỏi Suraj liệu gia đình có cảm thấy không vui với hành động của du khách không.
“Với chúng tôi, đó không phải là nghi thức của sự chết. Đó là một nghi thức của sự sống. Một nghi lễ tâm linh kết nối con người”, Suraj nói. Ông chia sẻ rằng, người Ấn Độ, dù giàu hay nghèo, đều đến giúp đỡ gia đình của người quá cố. Họ mặc những trang phục sặc sỡ và tụ tập xung quanh giàn hỏa táng. Tang gia có đau buồn nhưng cũng có niềm vui.
Suraj cho biết rằng nếu ai đó nói Varanasi là thành phố chết chóc, họ đều sai. Đầu năm nay, trang CNN đã nhận phản ứng quyết liệt từ khán giả sau khi phát sóng một đoạn phim về Varanasi, gọi là “Thành phố của những người chết”.
Các diễn giả, tác giả và nhà báo tại Ấn Độ đã chỉ trích CNN vì mô tả Varanasi không chính xác và phản đối việc lạm dụng tôn giáo Hindu. Họ nhấn mạnh rằng Varanasi không chỉ là “thành phố lâu đời nhất” mà còn là “Thành phố của cuộc sống”.
Trong ánh hoàng hôn, Rahul bắt đầu đẩy thuyền, Suraj lại tiến gần và hỏi tôi: “Anh có tin vào nhân quả không? Tôi tin là có. Tôi đã giúp anh thấy điều này, giờ anh làm gì để đáp lễ? Hãy trả tiền và bạn sẽ gặp điều lành”.
Ông tiếp tục: “Một số người trả 2.000 rupee (hơn 710.000 đồng), những người khác đưa 5.000 rupee (khoảng 1,7 triệu đồng), tùy tâm”.
Có lẽ không có gì thật sự thiêng liêng khi có người kiếm tiền từ những nghi lễ này.
Theo báo cáo từ Thu Hương/Vnexpress
***
Tham khảo: Cẩm nang du lịch Mytour
MytourNgày 7 Tháng Hai, 2018