Đề bài: Nối lại Ký ức của Cô Gái Nam Xương
2 bài văn mẫu Nối lại Ký ức của Cô Gái Nam Xương
Mẫu số 1: Hồi Tưởng về Người Con Gái Nam Xương
Vũ Thị Thiết, người con gái xinh đẹp của xứ Nam Xương, với vẻ ngoài tinh tế và đằm thắm. Khiến Trương Sinh, người làng nơi cô sinh sống, tan chảy vì dung hạnh. Đám cưới lớn diễn ra, mẹ cô mang theo trăm lạng vàng để tặng con trai vợ. Thấu hiểu tính cách đa nghi của chồng, Vũ Thị Thiết luôn giữ gìn vẻ ngoại hình và duyên dáng, không để xảy ra bất kỳ xung đột nào.
Cuộc sống hòa mình trong hạnh phúc nhưng không lâu, Trương Sinh bắt buộc phải nhập ngũ để tham gia chiến trận chống giặc Chiêm. Trong buổi tiễn đưa chồng, Vũ Nương rót chén rượu, đầy hạnh phúc nhưng cũng đầy nỗi lo. Nguyện ước của cô chỉ là chồng sớm về để mang theo chữ 'bình yên'.
Chưa đầy một tuần sau khi chồng ra đi, Vũ Nương hạ sinh đứa con trai tên Đản. Trải qua nửa năm, bà mẹ già yếu và bệnh tật. Với tình mẫu tử sâu sắc, Vũ Nương nỗ lực chăm sóc, nuôi dưỡng con và chồng. Nhưng số phận không mỉm cười, ngày một bệnh nặng, mẹ chồng qua đời, để lại nỗi buồn thương không tả. Vũ Nương đau lòng, lo lắng như với cha mẹ ruột.
Qua năm, khi giặc tan, Trương Sinh quay trở về nhà với con trẻ mới biết nói. Chàng đưa con đến thăm mộ mẹ, nhưng đứa trẻ lại quấy khóc. Nghe chàng dỗ dành, đứa bé ngây thơ nói: 'Thế ra ông cũng là cha tôi ư? Ông lại biết nói, chứ không như cha tôi trước kia chỉ nín thin thít'. Sinh cảm thấy ghen tỵ, hỏi con về một người đàn ông khác, đêm nào cũng đến và mẹ Đản thường đi cùng. Trương Sinh la lớn, nghi ngờ vợ. Vợ khóc lóc, chồng mắng nhiếc và đuổi đi. Trước cảnh bình minh, Vũ Nương tắm rửa sạch sẽ, đến bến Hoàng Giang, ngửa mặt lên trời van xin thần sông làm chứng giám. Nàng nguyền rằng nếu trinh bạch và đoan trang, xin được làm ngọc Mị Nương; nếu lừa dối chồng con, xin trở thành mồi cho tôm cá, cơm cho diều quạ...
Vũ Nương nhảy sông tự tử. Chẳng bao lâu sau, một đêm vắng vẻ, ngồi dưới đèn, đứa con chỉ là bóng in lên vách mà nói: 'Cha Đản lại đến kia kìa'. Lúc ấy Trương Sinh mới thấu hiểu nỗi oan của vợ.
Còn một câu chuyện khác, kể về Phan Lang, người làm đầu mục ở bến đò Hoàng Giang. Một đêm, anh mơ thấy một người con gái áo xanh đến xin tha mạng. Khi thức dậy, có người mang đến một con rùa mai xanh. Anh quyết định thả nó vào động rùa. Không lâu sau, giặc Minh xâm lược, nhiều người thuyền bè bị đắm, trong đó có Phan Lang. Xác anh dạt vào động rùa, Linh Phi vợ vua Nam Hải nhìn thấy và giúp anh hồi sinh.
Linh Phi đưa Phan Lang vào cung, tổ chức tiệc lớn để tri ân anh. Trong bữa tiệc có nhiều mĩ nhân, trong đó có một người giống hệt Vũ Nương. Tiết trời kết thúc, người đàn bà ấy đến gặp Phan Lang. Vũ Nương nói về việc bị tiên nữ cứu sống. Phan nhớ lại quê hương, mồ mả tiền nhân, Vũ Nương khóc...
Sáng hôm sau, Linh Phi mang theo một túi lụa tía, chứa 10 viên minh châu, bảo sứ Xích Hỗn đưa Phan rời nước. Vũ Nương cũng gửi chiếc hoa vàng về cho Trương Sinh, đồng thời dặn lập đàn giải oan, đốt cây đèn thần trên bến Hoàng Giang, hứa rằng nếu làm như vậy thì nàng sẽ trở về.
Khi nhận được bó hoa vàng, Trương Sinh thốt lên: 'Đây chắc là những đồ vật mà vợ tôi mang theo khi lên đường...'. Sinh làm đàn tràng, thắp đèn thần ba ngày ba đêm trên bờ sông Hoàng Giang. Vũ Nương xuất hiện, ngồi trên một chiếc kiệu hoa, sau lưng là 50 chiếc xe cờ tán, võng lọng lấp lánh bên bờ sông.'Cảm ơn tình yêu của anh, em không thể trở lại thế gian nữa...', tiếng Vũ Nương vang lên, hình bóng nàng dần dần tan biến.
Chúng tôi đã đề xuất bài tiếp theo trong loạt Hãy kể lại Chuyện người con gái Nam Xương, các em hãy chuẩn bị cho phần Giới thiệu về tác giả Nguyễn Dữ và văn bản Chuyện người con gái Nam xương, bài văn Dựa vào Chuyện người con gái Nam xương, viết đoạn văn giới thiệu về thể loại truyền kỳ và Đóng vai Vũ Nương kể lại Chuyện người con gái Nam Xương để hiểu rõ hơn về nội dung này.
Mẫu số 2: Hãy kể lại Chuyện người con gái Nam Xương
Làm lụng vào một thời xa xưa ở vùng Nam Xương, Vũ Thị Thiết, người con gái với tài năng và sắc đẹp vượt trội, đã kết duyên với Trương Sinh, một người con của gia đình khá giả.
Khi cuộc chiến nổ ra, Trương Sinh không thể tránh khỏi việc phải nhập ngũ. Anh chàng buộc phải chia tay với bà già và người vợ trẻ để bước ra chiến trường. Trong khoảnh khắc tiễn biệt, nước mắt của bà già như muốn nói cho con hãy giữ gìn bản thân giữa dòng đạn mũi tên.
Sau hơn một tuần xa cách, Trương Sinh nhận được tin vui khi Vũ Nương đã sinh ra đứa con khỏe mạnh, là niềm an ủi trong những ngày chiến trận đầy khốc liệt. Có đứa bé, không khí trong nhà trở nên ấm áp hơn. Với tấm lòng mẹ, Vũ Nương là người phụ nữ mạnh mẽ, tự chủ, vừa làm lụng, vừa chăm sóc bà già, dạy bảo đứa con nhỏ, và luôn duyên dáng giữ gìn phẩm chất, tránh xa những tai tiếng. Cả làng người kính trọng và ca ngợi nàng là người con dâu hiền lành.
Không mấy lâu sau, do lòng thương con trai quá nhiều, mẹ chồng của Vũ Nương đã qua đời vì bệnh tật. Vũ Nương dành thời gian và tâm huyết để chôn cất bà một cách trang trọng và chu đáo. Căn nhà rộng lớn nay trở nên cô đơn hơn khi chỉ còn lại hai mẹ con Vũ Nương lẻ loi.
Mỗi đêm, nàng thắp đèn sáng, ôm con vào lòng, bóng mình in trên vách nói đùa: - Cha Đản về kìa! Đứa bé tin là thật. Năm sau, giặc giã dẹp yên, Trương Sinh trở về quê. Biết mẹ đã mất, chàng bế con ra mộ mẹ thắp nhang. Đứa con quấy khóc, chàng dỗ dành: - Nín đi con, đừng khóc. Cha về, bà đã mất, lòng cha buồn khổ lắm rồi. Đứa con nhìn chàng đăm dăm rồi hỏi: - Thế ra ông cũng là cha tôi ư? Ông lại biết nói, chứ không như cha trước đây chí nín thin thít.
Vốn tính đa nghi, Trương Sinh nghĩ vợ có tư tình với người khác khi mình vắng nhà nên nổi giận, gọi Vũ Nương tra hỏi. Nàng thanh minh, giải thích thế nào Trương Sinh cũng không tin và trách mắng nàng thậm tệ. Vũ Nương vừa tủi thân vừa đau khổ tột cùng. Nàng thề trước đất trời, mong đất trời chứng giám cho tâm lòng trong sạch của mình rồi nhảy xuống sông tự vẫn. Các tiên nữ thương xót, đưa nàng về Thủy cung chung sống với Linh Phi. Cuộc sống sung sướng, nhàn hạ ở đây không thể làm cho Vũ Nương nguôi nhớ chồng con.
Sau khi vợ mất, Trương Sinh lâm vào cảnh gà trống nuôi con. Một đêm, chàng ôm con vào lòng, ngồi trước đèn hiu hắt. Bóng chàng in trên vách chập chờn lay động. Đứa con vui thích vỗ tay reo: - Cha Đản lại đến kia kìa! Trương Sinh chợt hiểu ra tất cả. Chàng vò đầu bứt tai than khóc tự trách mình sao quá nhẫn tâm, dẫn đến cái chết bi thương của người vợ hiền thục, đảm đang. Đêm ấy, hồn Vũ Nương hiện về báo mộng rằng chiều tối ngày mai, Trương Sinh hãy bế con ra bờ sông để vợ chồng, mẹ con gặp gỡ.
Trương Sinh làm theo lời dặn của Vũ Nương. Chàng dõi mắt nhìn xa, thấy kiệu sơn son có Vũ Nương ngồi, xung quanh nhiều tiên nữ thấp thoáng ẩn hiện giữa dòng. Văng vẳng trong gió là tiếng nói quen thuộc, tha thiết của Vũ Nương: Thiếp xin chàng hãy cố gắng nuôi dạy cho con trai của chúng ta khôn lớn, trưởng thành. Thiếp luôn nhớ tới hai cha con nhưng không thể trở về cõi trần được nữa! Chuyện đã qua rồi, chàng đừng phiền muộn làm chi mà tổn hao sức khỏe! Chào chàng, thiếp đi đây!
Trương Sinh đau đớn như mỗi khúc ruột của chàng bị đứt rời. Chàng dùng tay áo lau sạch nước mắt, bàng hoàng khi nhận ra tất cả đã biến mất, chỉ còn dòng sông lặng lẽ chảy về biển cả trong bóng chiều sẫm tối.
Nhân dân trong vùng lập đền thờ Vũ Thị Thiết ngay bên bờ sông để mọi người luôn nhớ về nàng. Họ xây đền để kỷ niệm cái chết bi thảm của nàng, làm bài học thiết thực, nhắc nhở rằng vợ chồng cần yêu thương, tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau để có cuộc sống hạnh phúc dài lâu.
