
Sống trong một xã hội kết nối, người trẻ đang tìm kiếm cách thoát khỏi sự cô đơn giữa sự giàu có. Mạng lưới bạn bè ảo, những lời khen ngợi, nhưng không ai để chia sẻ như những người bạn qua thư.
Khải Đơn viết,
Có người bạn qua thư kể về Đà Lạt, nơi có những cánh đồng thông xanh. Bạn gửi một tấm lá thông và vẽ hình quả thông trong thư để tôi hiểu cây thông như thế nào, bạn nói rằng cây thông không nở hoa, chỉ có những quả thông khô trên cành. Tình cờ, tuổi trẻ của tôi và bạn hòa mình vào nhau, với nhiều điểm chung, một số sự kiện và cả những cảm xúc bất ngờ đến.
Có lẽ bởi chúng ta không còn sử dụng từ ngữ để diễn đạt cảm xúc qua những bức thư viết tay, nên chúng ta vẫn mãi bị lạc lõng trong những niềm vui ảo tưởng.
Nhà văn Khải Đơn đi sâu hơn khi mô tả sự lạc lõng của thanh niên khi bị cô lập trong công việc. 'Ma cũ đánh bại ma mới' không phải là một câu chuyện mới, nhưng khi nhìn vào những sinh viên mới ra trường, 'sự ích kỷ trước một người mới bắt đầu có thể phá hỏng tương lai của họ.' Sự nhiệt huyết và sự hứng thú của người mới bị vùi lấp bởi sự bối rối và tổn thương, chỉ vì một ai đó trong ngành không hài lòng với họ.
Bên cạnh đó, có sự bối rối không lời nói 'Tôi muốn trở thành... nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu.' Trong thời đại hiện đại, với hàng loạt lựa chọn, thanh niên trở nên càng lúng túng và khó khăn trong việc tìm kiếm chìa khóa cho đam mê của mình. May mắn thay, nhà văn đã giúp đỡ một phần trong việc giải quyết những băn khoăn đó: hãy hành động.
Có một câu nói trong bộ phim 'Nông trại cừu nhỏ phương Nam' rất ấn tượng, đó là 'Câu trả lời sẽ rơi từ trên trời xuống, nhưng trước hết bạn phải bắn nó lên trời đã.' Sự bối rối một ngày nào đó sẽ biến mất, nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta phải vùng vẫy ở mọi hướng trong việc tìm kiếm lối đi.

Cuối cùng, Khải Đơn đề cập đến vấn đề xã hội thường tránh: cô đơn trong chính gia đình do thiếu tình yêu thương. Tại sao chúng ta luôn cho rằng tình yêu của cha mẹ và con cái là bất diệt, và rằng 'mọi việc cha/mẹ làm đều vì yêu thương con cái thôi'? Tình yêu có còn ý nghĩa khi những người trong đó chỉ cảm thấy lạnh lùng và đau khổ?
“...bao cha mẹ đã lạm dụng tình yêu để làm tổn thương con cái của mình.” Bao nhiêu đứa trẻ đã lớn lên với cảm giác bị cha mẹ bỏ rơi. Bao nhiêu nạn nhân của bạo hành đã im lặng vì bị nhầm lẫn giữa bạo lực và tình yêu. Bao nhiêu người trẻ mất kiểm soát với cảm xúc, vì họ chưa bao giờ hiểu được ý nghĩa thực sự của tình yêu.
“Sự bối rối khi chúng ta trưởng thành là điều bình thường.” Tuy nhiên, trong sự bình thường đó, chúng ta nhận ra sự thấu hiểu và quan trọng hơn hết là trân trọng những cảm xúc tiêu cực của người trẻ. “Ta có bị bi quan không?' như một lời an ủi và niềm hy vọng dịu dàng cho những thăng trầm của tuổi trẻ, để chúng ta tin rằng mình không bao giờ cô đơn.
Mytour
