Không chỉ là Bali, nhiều vùng biển tại Indonesia đang phải đối mặt với tình trạng ô nhiễm nghiêm trọng, đa phần do sự can thiệp tiêu cực của con người.
Khi Du Khách Tây Bắt Gặp Bali Bị Lấp Đầy Rác Thải
Bài viết của tác giả người Anh, với bút danh Lee Cobaj, được công bố trên Independent vào đầu tháng 3. Ký ức về chuyến đi đến Bali nảy về trong tâm trí của Lee khi cô lặn dưới biển Maldives và tận hưởng vẻ đẹp của sinh vật dưới đại dương.
Tôi đau lòng khi chứng kiến thợ lặn Rich Horner bơi giữa đàn cá đuối, giữa hàng nghìn mảnh rác thải nhựa đùn dưới lòng biển ngoài khơi hòn đảo thiên đường Bali.
Stuart McDonald, chủ nhân của blog Travelfish sống tại Indonesia hơn một thập kỷ, chia sẻ: “Nhiều người cố gắng phủ nhận thực tế này, bằng cách đưa ra những lý do như dòng hải lưu, mùa mưa, gió (tất cả những yếu tố này đều ảnh hưởng đến rác thải), nhưng cuối cùng, những thách thức to lớn không chỉ riêng Bali mà còn là của toàn bộ Indonesia đều xuất phát từ tay con người. Câu trả lời cho những vấn đề này chính là giáo dục.
Là người thường xuyên ghé thăm Indonesia, tôi đã chứng kiến trực tiếp tình trạng ô nhiễm của đất nước này. Vào tháng 3 năm 2017, khi tôi thực hiện hoạt động lặn tại bãi Manggis ở phía tây đảo Bali, tôi buộc phải nhảy xuống nước đầy dầu và rác thải - từ vỏ kẹo, chai nhựa, cho đến hộp đựng thức ăn... Tôi còn nhìn thấy một rạn san hô nổi lên khỏi một chiếc bỉm em bé mà nó đã vướng bắt, và do đó, tôi đã phải rời đi ngay sau đó.

Trong một chuyến đi khác đến quần đảo Riau ở miền nam Indonesia, tôi đã không kìm được sự kinh ngạc khi bãi biển trắng tinh nhất lại bị phủ một lớp rác nhựa dày đặc. Từ dép xỏ ngón, ống hút, bật lửa, bình xịt hen, hộp xốp, chai lọ đủ mọi kích thước và hình dáng... đều nằm rải rác khắp mọi nơi.
Không chỉ ở Indonesia, mà còn nhiều vùng biển khác ở Đông Nam Á cũng bị chiếm đóng bởi rác thải nhựa, từ Thái Lan, Malaysia, Campuchia đến Việt Nam...
“Vấn đề này không phải là mới, bãi biển ở Bali đã phải chịu hàng chục mùa mưa mỗi năm, trong khi giáo dục môi trường tại Indonesia lùi lại 40 năm so với thế giới. Du khách đến quá mức và các mục tiêu tăng trưởng từ các cơ quan quản lý không được xem xét kỹ, làm ảnh hưởng đến môi trường, hay thiếu suy nghĩ về chiến lược phát triển bền vững. Những hành động như vậy như đổ thêm dầu vào lửa”, McDonald nói. Ông cho rằng có nhiều tổ chức cộng đồng hiện đang thể hiện những dấu hiệu tích cực trong việc bảo vệ môi trường, tuy nhiên, họ cũng nên đã can thiệp sớm và mạnh mẽ hơn nhiều.
Hiện nay, việc bảo vệ môi trường chủ yếu phụ thuộc vào những khách sạn ven biển. Mỗi sáng, nhân viên vệ sinh phải lao vào làm sạch những đám rác bị đẩy vào bờ từ đêm trước, để đảm bảo rằng du khách sẽ thấy bãi biển xanh ngắt khi thức dậy.

Đối với cá đuối, Simon Hilbourne, một nhà sinh học đến từ tổ chức bảo vệ cá đuối Manta Trust, chia sẻ với tôi rằng: “Lượng rác thải nhựa trong video này ở mức cực kỳ cao, đây là điều đáng lo ngại. Là những sinh vật lọc nước biển để tìm thức ăn, cá đuối đang đối mặt với rất nhiều nguy cơ ăn phải nhựa, đặc biệt là các mảnh nhựa nhỏ (microplastic)”.
“Chắc chắn rằng những chú cá đuối đang phải chịu đựng lượng rác thải nhựa độc hại trong khi tìm kiếm thức ăn. Nhưng chúng tôi chưa biết rõ ảnh hưởng này đến sức khỏe và khả năng sinh sản của chúng như thế nào”, ông Simon nói.
Ông cũng nhấn mạnh giá trị kinh tế của việc bảo tồn động vật hoang dã. Theo nghiên cứu về ảnh hưởng kinh tế toàn cầu của ngành du lịch ngắm cá đuối, dịch vụ này mang lại cho Maldives 8,1 triệu USD hàng năm và toàn thế giới 140 triệu USD.
“Một con cá đuối bị săn giết để bán có giá khoảng 500 USD, nhưng có lẽ giá trị của nó sẽ lớn hơn gấp nhiều nếu nó được sống đến hết cuộc đời”, Simon nhận định.
Có thể những người Indonesia nên tự đặt câu hỏi về mức đầu tư cần thiết cho ngành du lịch trong nước.
Theo Lee Cobaj/Vnexpress
***
Nguồn cảm hứng: Hướng dẫn du lịch từ Mytour.com
Mytour.comNgày 16 tháng Ba, 2018