
Có lúc tôi cảm thấy trống rỗng, trái tim tôi như không còn lửa nhiệt. Tôi tiếp nhận mọi thứ trong cuộc sống một cách vô hồn, không cảm xúc, điều đó làm tinh thần tôi mệt mỏi hơn. Nhưng khi tôi tâm sự với người khác, họ thường không tin tôi. Họ thường phản ứng bằng cách nói những lời như: ‘’Mày không có động lực gì à?’’, ‘’mày như vậy là tệ lắm đó’’, ‘’mày không có động lực mà được như thế này à?’’, ‘’tao chỉ mong được như mày thôi’’,...Sau nhiều lần như vậy, tôi cảm thấy ngại ngùng hơn khi chia sẻ, tôi chỉ nói những điều tích cực và chôn vùi những cảm xúc tiêu cực vào thế giới của riêng tôi. Nhưng thực sự, tôi vẫn mong có người hiểu, lắng nghe tôi, hiểu rằng tôi cũng như những người bình thường, thậm chí còn tồi tệ hơn, tôi cũng có cảm xúc xấu và gặp thất bại, tôi mong có người sẵn lòng lắng nghe tôi như tôi đã từng dành hàng giờ để lắng nghe họ.
Nỗi Sợ Khi Bị Kỳ Vọng Quá Cao
Tôi sợ thất bại

Nếu cuộc đời là một chuỗi những thăng trầm, thì tôi sợ khi rơi vào những thời kỳ khó khăn. Tôi không sợ thất bại mà tôi sợ cảm giác khi mọi người biết tôi thất bại. Họ sẽ cảm thấy thất vọng khi những kỳ vọng và mong đợi vào tôi trở nên vô nghĩa. Khi tôi không thể đáp ứng những gì họ mong muốn. Tôi thực sự rất sợ cảm giác đó, đôi khi nó làm tôi ám ảnh về cuộc sống và tôi tiếp tục học hỏi và làm việc để không làm người khác thất vọng. Nhưng chỉ cần một chút tồi tệ, nếu kéo dài thời gian, sẽ muốn bùng nổ, nhưng tôi không thể gào lên rằng tôi đã mệt mỏi, tôi đã thất bại, tôi muốn mọi người đừng kỳ vọng, đừng đánh giá cao tôi. Tôi đầy những thất bại, tôi muốn gào lên nhưng một phần nào đó trong tôi không cho phép. Tôi chọn viết, viết ra tất cả những điều làm tôi không thoải mái, những lo lắng, bộn bề, những áp lực, khó khăn, tất cả giúp tôi nhận ra rằng chính tôi mới thực sự hiểu tôi nhất.
Sợ nhìn thấy ánh mắt buồn của người khác

Vẫn là những người kỳ vọng vào tôi - gia đình và bạn bè tin tưởng vào tôi. Tôi sợ làm họ thất vọng. Sợ nhìn thấy ánh mắt buồn trong trái tim đầy hy vọng đó, sợ rằng ước mơ sẽ sống mãi trong lòng họ thay vì trong lòng tôi. Có gì tồi tệ hơn khi bản thân mình là nguyên nhân gây buồn cho người khác và khiến họ phải đau đớn, tôi không mong điều đó xảy ra. Những người kỳ vọng vào tôi là những người tôi yêu thương và tôi cũng vậy, vì vậy việc tạo ra ảnh hưởng tiêu cực tới họ luôn là điều tôi tránh. Tôi đã cố gắng tìm kiếm thông tin trên internet nhưng không tìm thấy bài viết nào nói về sự kỳ vọng quá cao của người khác dành cho bản thân, thay vào đó là những bài viết về sự phê phán. Nhưng vấn đề này dường như nghiêm trọng hơn, không chỉ liên quan đến tình yêu của những người thân mà còn liên quan đến sự áp đặt không lường trước. Khi tôi nói về thất bại, về cảm xúc tiêu cực, không ai tin, vì họ muốn tin rằng tôi đã thành công, đã sống theo cách tôi mong muốn.
Cảm thấy đồng cảm khi ai đó giống mình

Tôi từng nghe một người anh nói: ‘’Anh sợ làm người khác thất vọng’’, khi đó tôi cảm thấy như thấy hình ảnh của mình trong anh ấy. Nhưng điều trớ trêu là cách anh ấy sống không phải là cách tôi muốn, nó quá căng thẳng và cạnh tranh. Nhưng tôi nhìn lại bản thân và nhận ra tôi cũng đang bị kéo vào thế giới đó. Đồng cảm sâu sắc giúp tôi nhận ra rằng tôi cần thoát khỏi cuộc sống này càng sớm càng tốt, vì nó không phải là ước mơ của tôi từ khi còn nhỏ. Tôi muốn trở thành người mà cậu bé tôi tự hào và mơ ước.
Sợ khi người khác nhận ra tình hình của tôi đã quá tệ

Kỳ vọng như một con dao hai lưỡi, tôi đã trải qua cả hai lưỡi của nó. Kỳ vọng mang lại động lực nhưng đôi khi cũng gây áp lực. Những dư chấn của kỳ vọng có thể gây hại cho sức khỏe và tâm hồn. Khi mất đi động lực, cuộc sống trở nên vô nghĩa. Hãy để mọi người tự làm việc và tin rằng sẽ có người đồng hành trên con đường họ chọn.
Mong mọi người dành tình yêu thương bằng cách lắng nghe và đồng hành với những người xung quanh trong những thời điểm khó khăn. Họ cần bạn để lắng nghe, không nhất thiết cần lời khuyên. Áp lực từ bên ngoài không cần thiết khi họ đã có áp lực từ bên trong.
Tác Giả: Đỗ Thị Ngọc Bích
