Bác sỹ Federica Bertocchini ở trung tâm nghiên cứu sinh học Madrid, một nhà nuôi ong nghiệp dư, phát hiện enzyme trong nước bọt của sâu sáp có khả năng phân hủy polyethylene, làm cho túi nhựa phân hủy nhanh chóng.Sau thời gian ngắn, ông phát hiện nhiều lỗ trên túi nilon bọc tổ ong và nhận ra đó là vết của sâu sáp. Những lỗ này không chỉ do sự cắn của sâu mà còn bởi phản ứng hóa học, làm lỗ thủng rộng hơn so với cỡ răng của sâu. Nghiên cứu ban đầu cho thấy nước bọt của sâu sáp chứa hơn 200 loại protein, trong đó có 2 loại có khả năng phân hủy polyethylene.Polyethylene chiếm tỷ lệ lớn trong sản xuất nhựa, đặc biệt được sử dụng để làm túi đựng hoặc đóng gói, tạo ra nguồn thải nhựa phổ biến nhất. Việc tái chế nhựa vẫn phụ thuộc vào các hệ thống máy móc phức tạp và sản phẩm tái chế thường không có giá trị như những sản phẩm gốc.Sử dụng enzyme để phân hủy nhựa sẽ tạo ra các hóa chất có giá trị cao hơn, giảm nhu cầu sử dụng nhựa nguyên sinh từ dầu mỏ và giải quyết vấn đề sử dụng nhiệt để phân hủy nhựa. Enzyme có thể hoạt động ở nhiệt độ bình thường trong môi trường nước có độ pH trung tính.
Nhiều nghiên cứu cho thấy vi khuẩn trong đại dương và đất đang tiến hóa để ăn nhựa. Có khoảng 30 nghìn enzyme có khả năng phân hủy các loại nhựa phổ biến. Hồi 2020 tại Nhật Bản, phát hiện một siêu enzyme giúp phân hủy nhanh nhựa PET. Cũng có báo cáo về một loại bọ ăn polyurethane, loại nhựa ít được tái chế.Có thể đây là hướng đi mới trong nghiên cứu, tập trung vào sử dụng những phương tiện tự nhiên hơn là phát triển các phương pháp mới để giải quyết vấn đề phân hủy và tái chế nhựa. Có các nghiên cứu về khả năng sử dụng nước bọt của ấu trùng hoặc của bướm để phân hủy nhựa. Hy vọng rằng thành công trong tương lai có thể tạo ra các sản phẩm tự phân hủy nhựa để giúp xử lý túi nilon và chuyển chúng thành sản phẩm có ích hơn.