
Đại diện từ NXB Trẻ cho biết mỗi độc giả ủng hộ hai tập tản văn đều là sự đóng góp quý báu cùng với NXB Trẻ hỗ trợ Quỹ phòng, chống dịch Covid-19 tại TP.HCM.
Phía Tây thành phố là một tập tản văn của bác sĩ Lê Minh Khôi, chia thành hai phần: Những câu chuyện dịu dàng trong bão Covid và Những chiều thưa bóng nhân gian. Bác sĩ Lê Minh Khôi trực tiếp tham gia quản lý một bệnh viện dã chiến điều trị bệnh nhân Covid trong đợt dịch thứ 4 tại TP.HCM. Dù bận rộn với một khối lượng công việc lớn, những trường hợp cấp cứu chưa từng có trong nhiều thập kỷ làm việc trong ngành Y, bác sĩ Khôi đã theo dõi, lọc và ghi lại những ngày tháng khó khăn đó với sự bình tĩnh và sâu sắc, thể hiện cái nhìn thực tế và sống động về thời gian “cuộn sóng” này.
Phần Những chiều thưa bóng nhân gian trong tập tản văn chứa những bài học khác rút từ cuộc sống hàng ngày, những suy nghĩ và niềm tin vào ngành Y. Tác giả thể hiện cách nhìn cuộc sống nhẹ nhàng, tốt bụng của một người đã đi khắp nơi, biết nhiều, “tin vào sức mạnh kỳ diệu của thiên nhiên và tình thương của con người”; một bác sĩ đã trải qua nhiều sự chia ly và gặp gỡ trong cuộc sống và do đó trân trọng từng khoảnh khắc ngắm nhìn những hạt bụi lấp lánh dưới ánh nắng, nhận ra điều gì là quý giá nhất trong cuộc sống...
“Với tôi, ký ức không phải là điều đã qua, đặc biệt là ký ức về một thời kỳ đầy biến động đau buồn như thế. Tôi vẫn sống với những ký ức ấy, không để bị ám ảnh mà để học cách trân trọng hơn những điều giản dị nhất trong cuộc sống, như bầu trời xanh phía trên, như làn gió từ dòng sông Sài Gòn vẫn thổi nhẹ nhàng qua thành phố mỗi chiều và như những hơi thở bình dị này” - tác giả viết trong đoạn tản văn mở đầu của cuốn sách.
Tác giả Lê Minh Khôi cũng chia sẻ: “Đối với tôi, viết không phải là một hành động có kế hoạch. Viết, với tôi, là một nhu cầu tự nhiên để chia sẻ, để thể hiện bản thân và quan trọng nhất là để tạo ra sự cân bằng trong cuộc sống đầy sóng gió này. Là một người trong nghề y, có cơ hội đối diện với sự mong manh của cuộc đời con người, với những đau thương về thể xác, những bí ẩn của tâm hồn và cả cái chết, tôi chỉ muốn viết để thuyết phục bản thân về sự tốt lành bản năng của con người”.
Bài thơ đầu tiên trong tập tản văn “Phía Tây thành phố” của bác sĩ Lê Minh Khôi:
Long lanh ánh nắng
Em có nghe không
Từ lời của người truyền thông lửa?
Rồi chúng ta sẽ vượt qua cơn bão
Rồi chúng ta sẽ đi qua những con đường, những nhà cửa đóng cửa,
Những hàng cây mong mát, những xe hơi yên bình ngủ quên, những gương mặt cứ thức trắng,
Rồi chúng ta sẽ vượt qua những đêm tối, những áo ướt, những nỗi đau, những mất mát
Rồi chúng ta sẽ vượt qua những rối ren, những nụ cười buồn và tiếng khóc chân thành,
Rồi chúng ta sẽ vượt qua những chiều dần buông nhân gian,
Thành phố sẽ sáng sủa, tấp nập như chưa từng hoang vắng
Bụi bám trên vỉa hè cũng lấp lánh dưới ánh nắng
Nụ cười sẽ trở nên tươi tắn như hoa mới nở
Chắc chắn, ngày ấy sẽ đến
Chắc chắn, ngày ấy sẽ đến
Chúng ta sẽ cùng nhau đi một hành trình như ngàn lời hẹn ước
Lên cao nguyên Mù Cang Chải, ghé qua sông Lục Đầu Giang, về vùng đất Hải Dương, Vạn Kiếp,
Qua cửa Hải Vân Quan, ngắm biển Đông sóng bạc như lớp lớp
Trên chiếc thuyền của dòng sông Hồng, lắng nghe những câu ca Út Nhỏ hát về thời của nhà quan...
Sau đó, trở về, chia sẻ với mẹ:
- Mẹ ơi, hãy cho con một góc vườn, với trời cao và một chiếc võng êm đềm.
Theo tin từ Báo Vietnamnet
