
Trong tác phẩm “Yêu” (gốc: Being in love), Osho gọi những nỗi sợ này là “tâm trí rác rưởi”, là “suy nghĩ vô nghĩa”. Ông, một trong 1000 người kiến tạo của thế kỷ 20, cho rằng khi một người còn sợ những điều xấu xí đó, họ chưa thực sự yêu.
“Yêu” của Osho mang đến sự hiểu biết đầy đủ về tình yêu. Ông cho rằng tình yêu chỉ thực sự khi không có cái tôi ẩn sau, nếu không tình yêu chỉ là hành trình của cái tôi, thích chiếm hữu và kiểm soát, dẫn đến đau khổ, trầm luân, tuyệt vọng.
Điều đầu tiên được đề cập trong cuốn sách cũng chính là “cái tôi” - nguồn gốc của mọi xung đột, bất hạnh trong tình yêu và các mối quan hệ.
“Trong tình yêu, mọi người đều cố gắng nắm quyền kiểm soát, lên kế hoạch, chi phối - thông qua của cải, quyền lực, chính trị, kiến thức, sức mạnh, lời nói dối, yêu sách, thái độ đạo đức giả”, Osho nhấn mạnh.
Theo Osho, trước khi một người chìm đắm trong tình yêu, họ cần phải gạt bỏ cái tôi ngang ngược. “Đóa hoa tình yêu chỉ có thể nở hoàn hảo khi không có cái tôi, khi không có nỗ lực giành quyền kiểm soát, khi bạn khiêm tốn, khi bạn không cố gắng trở thành ai đó mà chỉ là chính mình”, ông nhấn mạnh.
Sau đó, qua từng chương, Osho dẫn dắt người đọc đến sự hiểu biết về một tình yêu nguyên bản, khi cái tôi tan chảy và chỉ còn lại sự cho đi từ trái tim hân hoan, tràn đầy năng lượng và niềm vui. Osho mường tượng: “Khi một bông hoa nở và thả hương theo gió, nó biết ơn cơn gió - nếu không, hương thơm sẽ ngập tràn và gần như trở thành gánh nặng đối với bông hoa”.
Theo thầy, khi một người chia sẻ niềm hạnh phúc của mình, họ đang lan tỏa tình yêu nguyên bản và đẹp đẽ nhất, không đòi hỏi gì, không giam giữ, không bị đau khổ hay thất vọng khi mối quan hệ thay đổi,'vì họ đầy đủ nên họ có thể cho đi'.
Và điều cuối cùng mà tình yêu không có ý định đó là sự tự do tuyệt đối, luôn đi kèm với tình yêu.'Như việc chúng ta cố gắng bay với một cánh', ông nói, 'Một số người có cánh yêu, một số người có cánh tự do - nhưng cả hai đều không thể bay. Bạn cần cả hai cánh'.
Osho cũng đề cập đến nhiều khía cạnh khác của “Tình yêu”: Tình dục, hôn nhân, sự phát triển tự nhiên của mối quan hệ trong cuộc sống, những rắc rối phổ biến của các cặp đôi…
Thầy cũng thảo luận sâu sắc về mối liên hệ giữa yêu và thiền. Ông cũng đề cập đến sự gần gũi - một điểm cao trong tình yêu - khi người ta yêu người khác, họ cũng hiểu được bản thân mình hơn. Ít có đạo sư nào kết hợp ánh sáng của thiền và đạo vào vấn đề tình dục và tình yêu một cách tinh tế, nhạy cảm và thông thái như Osho.
“Yêu” vẫn thu hút và độc đáo như mọi tác phẩm khác của Osho, với ngôn từ sắc bén và tuyệt đẹp, “như những nét vẽ của thi ca”.
Không chỉ dừng lại ở tình yêu, “Yêu” còn khơi gợi một quá trình sạch sẽ trong tâm trí, dẫn độc giả đến sự hoàn thiện, chiếu sáng và tỉnh thức cá nhân. ‘Yêu’, một kiệt tác của Osho về Tình yêu: Tình yêu chỉ có thể phát triển trong tình yêu. Cho đi, không phụ thuộc, không chiếm giữ sẽ không gây đau khổ trong tình yêu.
Osho, triết gia hiện đại, thiền sư Osho, đạo sư Osho, diễn giả Osho, hay đơn giản là… Osho, đã không ngừng truyền đạt thông điệp về bản chất của cuộc sống cho độc giả qua mọi thời đại. Trong 35 năm, tư duy của ông đã lan tỏa khắp nơi, qua các tác phẩm: Từ bi, Trò chuyện với các vĩ nhân, Sáng tạo - Bùng cháy sức mạnh bên trong, Hạnh phúc tại tâm, Thân mật - Cội nguồn của hạnh phúc, Đạo - Con đường không lối, Can đảm - Biến thách thức thành sức mạnh, và ‘Yêu’ là cuốn sách mới nhất của Osho.
VỀ TÁC GIẢ
Osho, tên thật là Chandra Mohan Jain, sinh ngày 11-12-1931, tại bang Madhya Pradesh, Ấn Độ. Ông tốt nghiệp triết học tại trường Đại học Jain vào năm 1955 và nhận bằng M.A Triết học tại Đại học Sagar vào năm 1957. Năm 1962, ông thành lập những trung tâm thiền đầu tiên tại vùng quê của mình và trở thành người tiên phong trong phong trào thiền học “đánh thức sự sống” (Jivan Jagruti Adolan). Trong thời kỳ này, ông được biết đến với tên gọi Acharya Rajneesh.
Những năm 1980 là thời kỳ hoàng kim, với khoảng 200.000 thành viên và 600 trung tâm tu học theo triết lý của Osho trên toàn thế giới. Năm 1989, ông chính thức chọn tên Osho. Ông qua đời vào ngày 19-1-1990 tại Pune, Ấn Độ.
Osho là một bậc đạo sư gây tranh cãi nhất, nhưng cũng là người có ảnh hưởng nhất. Sunday Times của London mô tả Osho là một trong 1000 người kiến tạo của thế kỷ 20. Còn Sunday Mid-day của Ấn Độ đánh giá Osho là một trong 10 nhân vật, bên cạnh Gandhi, Nehru và Đức Phật, đã thay đổi số phận của Ấn Độ. Sách của ông đã được dịch sang hơn 60 ngôn ngữ trên thế giới.
Osho nổi tiếng với những đóng góp đột phá trong việc biến đổi nội tâm qua thiền định. Phương pháp thiền động của Osho giúp giải toả căng thẳng cho cả thân và tâm, tạo điều kiện cho mọi người trải nghiệm sự bình an và tĩnh lặng.
