
Hôm nay, tôi cảm thấy hối tiếc về điều đó. Mặc dù tôi không giỏi về việc đánh giá bản thân, nhưng tôi muốn hiểu tại sao việc trốn tránh luôn là phương pháp tôi thường lựa chọn. Và trạng thái đó kéo dài khoảng mười một năm cho đến khi tôi hai mươi hai tuổi. Tôi luôn mơ ước viết một luận thuyết về sự trốn tránh, theo cách của những nhà đạo đức và những nhà tưởng niệm người Pháp mà tôi rất ngưỡng mộ từ khi còn là một thiếu niên: Cardinal de Retz, La Bruyère, La Rochefoucauld, Vauvenargues... Nhưng tôi chỉ có thể kể lại những chi tiết cụ thể, những địa điểm và khoảnh khắc chính xác.
Vào buổi chiều mùa hè năm 1965, khi tôi thấy mình đứng tại quầy bar của một quán cà phê nhỏ ở đầu Đại lộ Saint-Michel, khác biệt so với những quán cà phê trong khu phố mà không phục vụ cho học sinh. Một quầy dài, giống như quầy ở Pigalle hoặc gần ga xe lửa Saint-Lazare. Buổi chiều ấy, tôi nhận ra rằng mình đang 'trôi nổi' và nếu tôi không hành động ngay lập tức, tôi sẽ bị 'cuốn trôi'. Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ không gặp nguy hiểm, tin rằng mình được miễn dịch với tư cách là một người quan sát đêm - giống như một nhà văn thế kỷ 18, người khám phá bí mật của Paris về đêm, ông đã tự tạo cho mình một phong cách. Nhưng trường hợp của tôi thì khác, sự tò mò này đã dẫn tôi quá xa. Tôi đã cảm nhận được cái gọi là 'gió của đạn đại bác'. Tôi phải biến mất ngay lập tức nếu muốn tránh xa rắc rối. Đó là cuộc chạy trốn lớn nhất mà tôi từng trải qua. Tôi cảm thấy như đang chạm đáy, cách duy nhất để thoát ra là dùng gót chân đẩy mạnh cơ thể để nổi lên mặt nước.
Hôm qua tối, một sự kiện đã xảy ra mà tôi đã được nhắc đến trong một chương của cuốn tiểu thuyết vào năm 1985. Đó là một cách để giải tỏa gánh nặng, như một cách thú nhận một phần. Tối hôm đó có một sự kiện mà tôi vẫn nhắc lại sau hai mươi năm, năm 1985, trong một chương của một cuốn tiểu thuyết. Tôi viết lời thú tội mơ hồ của mình lên tờ giấy trắng mực đen, giúp tôi thoát khỏi gánh nặng đã kéo dài từ lâu và tìm lại cuộc sống bình yên. Nhưng 20 năm không đủ để sự việc được quên lãng, và tôi tự hỏi mất bao lâu cho pháp luật để ngừng tìm kiếm những kẻ chủ mưu và đồng phạm rồi ban cho họ sự ân xá và lãng quên.
Vào tháng 6 năm 1965, một phụ nữ đã gọi điện cho tôi - cô ấy gặp một “tai nạn” trong căn hộ Martine Hayward, 2 Avenue Rodin. Đó là nơi tụ tập của nhóm “the nighthawks” vào mỗi tối Chủ nhật. Cô gái đó cầu xin tôi đến.
Trên chiếc thảm trong phòng khách của căn hộ, là thi thể của Ludo F., thành viên xấu xa nhất của nhóm “nighthawks”. Cô ấy nói với tôi rằng đã “vô tình” giết anh ta trong lúc “tìm thấy 1 khẩu súng trên một trong những giá sách trong thư viện”. Sau đó, cô ấy lấy ra từ hộp da lộn vũ khí và đưa nó cho tôi. Nhưng cuối cùng, cô ấy đã làm gì với Ludo F. trong căn hộ tối hôm đó? Cô ấy hứa sẽ giải thích mọi thứ “ngay khi chúng ta rời khỏi đây”.
Trong bóng tối của hành lang, tôi dắt cô ấy xuống cầu thang. Tôi kéo cô ấy về phía lối thoát hiểm và khi đi qua phòng bảo vệ, một người đàn ông nhỏ bước tới và quan sát chúng tôi dưới ánh sáng mờ ảo. Cửa đã bị khóa. Sau một khoảnh khắc dường như vô tận, tôi tìm ra chốt và mở cửa. Tôi làm mọi thứ rất chậm rãi để tránh sai lầm, đồng thời không rời mắt khỏi người đàn ông kia. Cô ấy trở nên không kiên nhẫn, và tôi để cô ấy đi trước. Trước khi theo cô ấy ra ngoài, tôi đứng trước cửa một lúc, ánh mắt tôi nhìn thẳng vào người đàn ông đó và hy vọng anh ta sẽ tiến lại gần nhưng không, anh ấy chỉ đứng yên và quan sát. Thời gian dường như dừng lại. Cô ấy đi trước tôi khoảng mười mét, và tôi không biết liệu tôi có thể đuổi kịp hay không nhưng tôi cảm nhận bước chân của mình trở nên chậm lại, chậm hơn bao giờ hết và cảm thấy như cơ thể mình đang nằm trong không gian, không thể kiểm soát những cử động nhỏ nhất của mình.
Chúng tôi đến Place du Trocadéro khoảng 2 giờ sáng, các quán cà phê đã đóng cửa. Tôi cảm thấy bình tĩnh hơn và thở đều hơn từng giây. Sự bình tĩnh đó từ đâu tới? Có phải do sự yên bình và không khí ở Place du Trocadéro? Tôi chắc chắn tôi đang bị “trôi” theo cuốn sách mà tôi đã đọc gần đây - đó là cuốn “Dreams and How to Direct Them by Hervey de Saint-denys”. Tôi dường như đã truyền sự bình tĩnh của mình cho cô ấy. Cô ấy vẫn đang đi cùng tôi. Cô ấy hỏi bây giờ chính xác chúng ta sẽ đi đâu. Đã quá muộn để quay trở lại Montmartre, hoặc tới khách sạn Alsina, hoặc nơi ở của cô ấy tại Saint-Maur-des-Fossés. Tôi thấy một khách sạn ở đầu đường hướng ra khỏi khu Place du
Chúng tôi vòng quanh quảng trường và ném chiếc súng vào thùng rác ngay trước bảo tàng hàng hải. Sau đó, chúng tôi rẽ ra đường lớn có khách sạn mà tôi đã nhìn thấy - Khách sạn Malako. Năm năm trước, khi có cơ hội đi bộ qua, tôi đã dừng chân trước khách sạn này và nghĩ rằng có thể mình sẽ thuê một phòng để nhớ lại buổi tối hôm đó. Tôi tự nhủ rằng đó sẽ là một lý do để kiểm tra các thẻ đăng ký trước đó và xem liệu tên của mình có còn ở đó vào ngày 28 tháng 6 năm 1965 không. Nhưng liệu họ còn giữ sổ đăng ký cũ không? Năm mươi năm trước, vào ca đêm, chỉ có một người gác đêm ở quầy lễ tân. Cô ấy dừng lại, và tôi là người viết tên, địa chỉ và ngày sinh của mình vào thẻ đăng ký, mặc dù người gác đêm không yêu cầu chúng tôi bất cứ điều gì, thậm chí không cần giấy tờ tùy thân. Tôi chắc chắn rằng Hervey de Saint- Denys - người đã rất quen với giấc mơ và cách điều chỉnh chúng, chắc chắn sẽ đồng ý với đề nghị của tôi. Thậm chí tôi còn viết địa chỉ của mình là 2 Avenue Rodin - nơi Ludo F. nằm dài trên thảm và nghỉ.
Những ngày sau đó, sự lo lắng bao trùm lấy tôi đã dần biến mất. Có lẽ là vì gần tòa án và trụ sở cảnh sát - họ ở ngay bên kia cầu. Các thám tử thường xuyên lui tới một số quán cà phê ở Place Saint-Michel. Từ đó, chúng tôi vẫn ở Montmartre vì chúng tôi cảm thấy an toàn.
Đó là những ngày cuối cùng và đáng nhớ nhất trong tuổi trẻ của tôi. Tôi luôn nghi ngờ về cái chết của Ludo F., một người đàn ông mà chúng ta hầu như không biết liệu anh ta có chết thực sự hay không? Sau sự kiện đó, tôi thường xuyên tỉnh giấc vì tiếng súng trong giấc mơ. Mỗi ngày, sau khi rời khỏi khách sạn, tôi đi mua báo trong một cửa hàng nhỏ trên đường Rue Caulaincourt - France-Soir, L’Aurore, và đọc chúng một cách bí mật. Không có gì về Ludo F. chứng tỏ anh ta không được ai quan tâm hoặc những người quen biết anh ta đều che đậy về cái chết đó. Ở vỉa hè của quán cà phê Le Rêve, tôi viết vào một trong những tờ báo đó những cái tên mà tôi nhớ được trong buổi tối Chủ Nhật đó.
Mỗi ngày, khi rời khách sạn Alsina, tôi đi mua báo trong một cửa hàng nhỏ trên đường Rue Caulaincourt — France-Soir, L'Aurore, những quyển mang những câu chuyện quan tâm của con người — và đọc chúng một cách bí mật, để không bị báo động. cô ấy. Không có gì về Ludo F. Rõ ràng là anh ta không được ai quan tâm. Hoặc những người trong vòng kết nối của anh ta đã tìm cách che đậy cái chết của anh ta. Không nghi ngờ gì để tránh bị lẫn lộn vào chính nó. Xa hơn một chút lên Rue Caulaincourt, ở vỉa hè của quán cà phê Le Rêve, tôi viết trên lề một trong những tờ báo đó tên của những người mà tôi nhớ được từ những buổi tụ tập “the nighthawks” vào tối Chủ nhật đó, nơi tôi đã gặp cô ấy.
Sau 50 năm, tôi không thể không viết những cái tên đó (Martine và Philippe Hayward, Jean Terrail, Andrée Karvé, Guy Lavigne, Roger Favart và vợ, những người có tàn nhang và đôi mắt xám…) Không ai trong số họ đã liên lạc với tôi trong 50 năm qua. Tôi là vô hình với họ vào thời điểm đó. Hay nói cách khác, chúng ta sống trong sự thương xót của sự im lặng.
Theo lithub.com
Dịch bởi Đặng Hương
