Đề bài: Phản ánh về hình ảnh người mẹ trong Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh
1. Mẫu số 1
2. Mẫu số 2
Phản ánh về hình ảnh người mẹ trong Tôi đi học
1. Cảm nhận về hình ảnh người mẹ trong Tôi đi học
Tôi đi học là một trong những truyện ngắn của nhà văn Thanh Tịnh, kể về bước ngoặt đầu tiên tới trường của tác giả. Kỷ niệm ngày đầu tiên tới trường luôn là kỷ niệm đẹp nhất của tuổi thơ, khiến ta cảm thấy xao xuyến và bồi hồi. Hình ảnh người mẹ dắt con tới trường trong câu chuyện là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, thể hiện tình yêu thương mà người mẹ dành cho nhân vật 'tôi' trong những bước đi quan trọng của cuộc đời, như ngày đầu tiên tới lớp.
Thanh Tịnh (1911-1988), tên khai sinh Trần Văn Ninh, quê ở ngoại ô thành phố Huế. Sáng tác của ông toát lên vẻ đẹp đầy đủ, dịu dàng, trong trẻo, mộc mạc và chân thành. Các tác phẩm nổi bật như: Hậu chiến trường, Quê mẹ, Ngậm ngải tìm trầm, Sức mồ hôi,... Tôi đi học, một tác phẩm được viết và in trong tập Quê mẹ.
Trong truyện ngắn Tôi đi học, hình ảnh người mẹ không hiện lên một cách rõ ràng, không thể hình dung được khuôn mặt hay hình dáng cụ thể. Chúng ta chỉ cảm nhận được người mẹ qua đôi bàn tay dịu dàng, ánh mắt trìu mến trong từng sự kiện của buổi đầu đến lớp. Tuy nhiên, cảm nhận đó vẫn đủ để hiểu rõ tình yêu thương vô tận của người mẹ trong trái tim của nhân vật 'tôi'. Bóng dáng người mẹ xuất hiện đầu tiên trong việc dẫn nhân vật 'tôi' tới trường học trong buổi tựu trường đầu tiên, kỷ niệm sâu sắc đến nỗi nhân vật chính nhớ rõ cả không khí buổi đầu đi học: 'Buổi sáng ấy, một buổi sáng đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi đi trên con đường làng dài và hẹp'.
Những bài Cảm nhận về hình ảnh người mẹ trong Tôi đi học đáng chú ý
Tình cảm yêu thương và chăm sóc của người mẹ hiện rõ trong lúc đứa con nhỏ, ngây ngô và muốn ôm hết đống sách vở nặng trịch. Tuy nhiên, điều đó có lẽ là quá sức với nhân vật 'tôi'. Trong lúc đó, người mẹ dịu dàng nhìn con với 'cặp mắt thật âu yếm', chở che, nói những lời tưởng như bình thường nhưng đầy ắp tình yêu thương: 'Thôi để mẹ cầm cũng được'. Mẹ lo lắng con mang nặng, muốn tránh cho con mệt mỏi. Lời nói không trách móc, mà chứa đựng sự quan tâm sâu sắc và thậm chí có chút cưng chiều đối với tính cách cậy mạnh của cậu bé mới bước vào lớp 1, non nớt và đang bỡ ngỡ.
Mở ra trước mắt đứa học trò non nớt đó là hình ảnh ngôi trường rộng lớn, khang trang, sạch sẽ, và xung quanh là những cô cậu áo trắng, tươi tắn. Nhân vật 'tôi' bắt đầu có những cảm xúc lo sợ không rõ nguồn gốc, có lẽ vì không khí mới lạ? Tiếng trống vang dội, giục học sinh bước vào lớp học, khiến người con cảm thấy 'chơ vơ', quên mất cả mẹ đứng sau. Trong lúc ông giáo điểm danh, người mẹ vẫn đứng sau, là hậu phương vững chắc cho đứa con của mình. Trong những lúc con lo sợ, con là người cần sự bảo bọc của mẹ và động viên từ mẹ. Hình ảnh người mẹ hiền từ tiếp tục hiện lên, với hành động dịu dàng, yêu thương 'sau lưng tôi có một bàn tay dịu dàng đẩy tôi tới trước'. Nếu con là con tàu vũ trụ, mẹ chính là bệ phóng yêu thương đưa con ra những chân trời mới.
Cảm xúc bỡ ngỡ và hoang mang trong buổi đầu đến lớp thường khiến đứa trẻ cảm thấy tủi thân, sợ sệt. Suốt 6 năm bé thơ, chúng chỉ sống trong vòng tay của cha mẹ. Nay, bất giác bị đẩy vào vòng xã hội sơ cấp, nơi đối với chúng là một thế giới xa lạ. Nhân vật 'tôi' cũng không thoát khỏi những cảm xúc nghẹn ngào: 'Dúi đầu vào lòng mẹ tôi nức nở khóc theo'. Trong lúc cần mẹ nhất, 'một bàn tay quen nhẹ vuốt mái tóc tôi', sự an ủi dịu dàng nhất từ người mẹ, không cần một lời nào. Đó là tình yêu thương đặc biệt mà người mẹ dành cho con, giúp con bước vào môi trường mới với sức mạnh mới, xa khỏi vòng tay mẹ để bay cao hơn, khám phá chân trời mới, nơi con yêu dấu của mẹ vẫn là điểm đến.
Qua văn bản ngắn Tôi đi học, hình ảnh người mẹ hiện lên dịu dàng và tràn đầy tình yêu thương, mặc dù không có nhiều chi tiết, nhưng tình cảm sâu sắc dành cho người con vẫn rõ nét. Đó là hình ảnh của một người phụ nữ, một người mẹ hiền lành và biết dung thông. Những kỷ niệm ngày đầu tiên tới lớp cùng mẹ vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí của tác giả, như chiếc lá bật tung mỗi khi bắt gặp một kí ức đầy bất ngờ và hồn nhiên.
2. Cảm nhận về hình ảnh người mẹ trong văn bản Tôi đi học
Nếu cha là cánh chim đưa con bay xa, thì mẹ là cánh hoa đặt lên ngực. Mẹ, người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời. Mẹ như một vị thần trong cổ tích, luôn bên cạnh chăm sóc con từ khi con còn bé thơ. Người mẹ trong “Tôi đi học” cũng như vậy. Một người mẹ yêu thương con, lo lắng cho con trước buổi tựu trường đầu năm học mới. Kỉ niệm ấy luôn đọng mãi trong tâm trí của người con, như một bức tranh tươi sáng vẽ nên nét đẹp không thể phai.
Buổi tựu trường đầu năm học mới bắt đầu với khung cảnh thiên nhiên của buổi sáng mùa thu. Cảm xúc ngay từ đầu văn bản được mở ra: “Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên trời có những đám mây bạch kim, lòng tôi lại náo nức những ký ức mơ mộng của buổi tựu trường”. Con đường làng là một hình ảnh quen thuộc với nhân vật tôi. Ngày đặc biệt đó, mẹ dẫn cậu đi trên con đường làng dài và hẹp. Cảm xúc trong ngày ấy thật lạ, vẫn con đường ấy, vẫn khung cảnh ấy nhưng lòng người có nhiều sự đổi thay. Hôm nay là ngày tựu trường, một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời cậu bé nhỏ. Thấy các bạn khác tự làm mọi thứ, nhân vật tôi cũng muốn thử sức tự lập. Ý thức của một cậu bé mới lớn, muốn thử sức bước ra khỏi vòng tay mẹ để tự làm mọi thứ.
Cảm nhận về hình ảnh người mẹ trong văn bản Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh
Hình ảnh người mẹ ân cần, âu yếm, dịu dàng cúi đầu nhìn cậu bé và nói: “Thôi, để mẹ cầm cũng được”. Cảm xúc lan tỏa trong tâm hồn người đọc qua hình ảnh người mẹ thương yêu chăm sóc cậu con trai như một đứa trẻ. Dù con lớn nhưng mẹ vẫn luôn bên cạnh để nâng đỡ từng bước đi của con. Hình ảnh đôi bàn tay âu yếm của người mẹ là hình ảnh đẹp trong suốt tác phẩm. Tác giả miêu tả đôi bàn tay mẹ với sự chăm sóc đầy tình yêu thương, vỗ về, âu yếm, an ủi động viên cậu con trai bé bỏng của mình. Khi có lúc đôi bàn tay ấy như thúc giục đứa con hãy bước ra khỏi vòng tay mẹ, hãy đến với những điều mới lạ đang chờ đón con, ở đó có mái trường, có thầy cô và bè bạn. Khi cần, đôi bàn tay ấy nhẹ nhàng an ủi cậu con trai khóc nức nở vì sắp xa mẹ. Những hình ảnh đẹp ấy trở thành kỷ niệm ngọt ngào với nhân vật tôi và xen vào từng dòng cảm xúc của độc giả khi đọc tác phẩm.
Thanh Tịnh đã rất thành công khi khắc họa hình ảnh người mẹ trong tác phẩm Tôi đi học. Bên cạnh những dòng cảm xúc chân thật của nhân vật chính, người mẹ cũng góp phần không nhỏ vào sự thành công của văn bản. Qua tác phẩm, tác giả giúp ta cảm nhận sâu sắc hơn về tình cảm cao quý, yêu thương của người mẹ dành cho những người con. Tình cảm ấy khiến ta nhớ đến những câu thơ:
“Dù con lớn đi, vẫn mãi là con yêu của mẹ,
Đi suốt cuộc đời, lòng mẹ luôn bên theo…”
"""""KẾT THÚC"""""
Tôi đi học là một tác phẩm nổi bật trong chương trình ngữ văn lớp 8. Bài làm văn Cảm nhận về hình ảnh người mẹ trong văn bản Tôi đi học được đánh giá cao. Học sinh và giáo viên có thể tham khảo các bài làm văn mẫu như Tóm tắt cảm xúc của nhân vật tôi trong Tôi đi học, Em hãy kể lại chuyện ngày đầu tiên đi học của mình từ bài văn Tôi đi học, Những điểm thành công về nghệ thuật và sức hấp dẫn trong văn bản Tôi đi học, Viết đoạn văn nhận xét về những hình ảnh so sánh trong Tôi đi học, hoặc cả phần Soạn bài Tôi đi học.
