Có tin tức nào đúng hơn nữa về vấn đề rác vũ trụ rơi xuống đầu? Nỗi ác mộng đã thành hiện thực.
Trong tuần vừa qua, chương trình không gian của Trung Quốc đã giới thiệu một tên lửa mới, được kỳ vọng sẽ mở ra các dự án lớn trên quỹ đạo Trái đất tầm thấp. Tên lửa Long March 5B trang bị một khoang mới để đưa các phi hành gia lên quỹ đạo. Tuy nhiên, dường như nó đã làm rơi một phần linh kiện lớn bằng kim loại xuống một thị trấn ở Bờ Biển Ngà.
Người dân địa phương đã nghe thấy một tiếng nổ lớn, và sau đó phát hiện ra phần linh kiện của tên lửa nằm trên mặt đất. Rất may là không có ai bị thương.
Nhà thiên văn học Jonathan McDowell từ Viện Harvard-Smithsonian, chuyên theo dõi các hoạt động trên quỹ đạo, đã chỉ ra rằng đường đi của tên lửa đã bay qua thị trấn đó sau khi vận chuyển thành công khoang chứa lên quỹ đạo.

Đường đi của tên lửa (màu cam) khi rơi xuống mặt đất theo dự báo của McDowell
Thường thì, phần thân của tên lửa sẽ được đưa xuống vùng đại dương hoặc điều khiển vào quỹ đạo ma sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Tuy nhiên, Trung Quốc thường thả các phần của tên lửa vào các khu vực có dân số đông gần các trạm phóng của họ.
Trong trường hợp này, cấu trúc của tên lửa gây ra nhiều khó khăn hơn. Thay vì sử dụng một tên lửa hai tầng, Long March 5B chỉ có một lõi và 4 động cơ đẩy sử dụng một lần. Điều này dẫn đến việc phần thân tên lửa khi quay trở lại trái đất sẽ có kích thước lớn không bình thường. Thông thường, tầng đầu tiên, lớn hơn, sẽ bị tiêu hủy ở giai đoạn ban đầu của nhiệm vụ, chỉ còn lại tầng thứ hai, nhỏ hơn, vào quỹ đạo. Các kỹ sư không gian Trung Quốc có lẽ sẽ phải đối mặt với áp lực từ cộng đồng quốc tế, và cần phải điều chỉnh lại cấu trúc tên lửa để đảm bảo các nhiệm vụ trong tương lai không gây ra việc rơi rác vũ trụ vào các quốc gia khác - trong trường hợp này, tàu vũ trụ của họ đã bay qua New York chỉ trong ít hơn một giờ trước khi rơi trở lại vào khí quyển.
McDowell cho biết sự kiện hi hữu này là lần tái nhập khí quyển lớn nhất không được kiểm soát kể từ khi trạm không gian của Liên Xô rơi vào năm 1991. Khi các vệ tinh hoặc trạm không gian lớn tuổi 'nghỉ hưu', kỹ sư sẽ cố gắng lái chúng đến một vùng hẻo lánh ở Nam Thái Bình Dương, được gọi là 'nghĩa địa của tàu vũ trụ'. Các 'cư dân' tại nơi này bao gồm trạm không gian Mir, nhiều tàu vũ trụ không người lái được sử dụng trong các nhiệm vụ tiếp tế và trạm không gian đầu tiên của Trung Quốc - Tiangong-1 - đã rơi xuống Thái Bình Dương không lâu trước đó, nhưng vị trí rơi lại cách 'nghĩa địa' này... hàng nghìn cây số.
Tham khảo: Quartz
