1. Mẫu số 1
2. Mẫu số 2
2 Bài văn mẫu Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh
Mở đầu về bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, mẫu số 1:
Nếu như Xuân Diệu đã từng đắm chìm trong tình yêu, dâng cả cuộc đời cho những cung bậc của nó, thì Xuân Quỳnh cũng vậy, từng trải qua những nỗi lo lắng, đau đớn vì tình yêu. Dù vậy, với vai trò của một phụ nữ, cô không thể hiện sự mạnh mẽ như Xuân Diệu. Trong thơ của Xuân Quỳnh, chúng ta thường gặp hình ảnh của sóng biển, chiếc thuyền đại diện cho tình yêu. Điều này cho thấy sự dịu dàng và thông thái của cô trong việc diễn đạt cảm xúc. Chúng ta đến với bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh để thưởng thức những nỗi nhớ, những tình cảm sâu lắng của một người phụ nữ đang yêu.
Người ta thường mô tả tình yêu như một bông hoa kỳ diệu! Đúng vậy, tình yêu không bao giờ tuân theo một quy luật nhất định. Nó có thể mãnh liệt, trầm lặng, đau đớn, hoặc dễ thương. Trong bài thơ này, tình cảm của nhân vật 'Em' cũng biến đổi theo nhiều cung bậc khác nhau!
Sóng là một thể thơ đặc biệt, phù hợp để diễn tả về một câu chuyện tình yêu đầy cảm xúc. Bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh chứa đựng những tâm trạng sâu lắng, những biểu cảm phong phú và do đó dễ dàng được nhạc sĩ sáng tác thành nhạc. Sóng cũng là biểu tượng, là cách để nhân vật 'Em' diễn đạt tình cảm của mình.
Sóng dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng mơ mộng tìm ra tận bể
Con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thể
... Bồi hồi trong ngực trẻ.
Câu chuyện về tình yêu được Xuân Quỳnh kể lại như một truyền thống cổ tích. Sóng bắt đầu từ một điểm không rõ, biểu hiện như một con người với nhiều biến động tâm hồn. Hai trạng thái tinh thần đối lập, đấu tranh với nhau, đong đưa giữa niềm vui và nỗi buồn. Liệu sóng có thể yêu, yêu âm thầm, yêu lặng lẽ? Câu trả lời vẫn chưa rõ ràng, nhưng người con gái trong bài thơ đang tìm kiếm. Và chỉ có một con đường duy nhất: sóng đi tìm bí mật của tình yêu, giống như người con gái đi tìm nguồn gốc tình yêu.
Tâm hồn con người là mênh mông và vô tận. Làm sao ta có thể khám phá được mọi góc khuất của nó? Trong lúc tâm hồn đang bùng cháy với tình yêu, người con gái trẻ trăn trở, lo âu, và khao khát thêm hiểu biết về lòng mình.
Con sóng rời bờ ra đi, đi xa để tìm hiểu về tình yêu, một bí mật mà hiện tại vẫn chưa được làm sáng tỏ. Tình yêu là gì? Một nhà thơ đã nói: 'Tình yêu là điều mà con người không thể hiểu được'. Và con sóng vẫn tiếp tục tìm kiếm, tìm hiểu, không ngừng khám phá.
Ôi sóng ngày nào
Và ngày mai vẫn thế
Mong ước tình yêu rộn ràng
Trái tim trẻ đầy hi vọng.
Tình yêu như sóng, vẫn mãi tồn tại qua thời gian và tuổi trẻ. Xuân Diệu đã nói: 'Hãy để trẻ con nói về kẹo, để tuổi trẻ nói về tình yêu'. Tình yêu là biểu tượng của tuổi trẻ, là trái tim đong đầy cảm xúc và ham muốn yêu thương. Nỗi khao khát tình yêu luôn bùng cháy trong lòng trẻ, thúc đẩy họ tìm kiếm ý nghĩa của tình yêu, như sóng vẫn 'ngày nào và ngày mai vẫn thế'. Câu thơ 'trái tim trẻ đầy hi vọng' nhưng vẫn còn non nớt. Thực ra, trái tim trẻ hay già... đều hồi hộp trước tình yêu. Nhưng sóng và em vẫn mãi tìm kiếm, không thể hiểu được tình yêu. Sóng là biểu tượng của sự nhận thức về cái 'luật lệ' không thể định nghĩa được tình yêu:
Sóng khởi nguồn từ gió
Gió thổi từ đâu về đâu
Em cũng không biết lắm
Khi nào ta yêu nhau.
Sóng khởi nguồn từ gió - Đúng! Nhưng gió bắt đầu từ đâu? Tình yêu bắt đầu từ đâu? Câu hỏi vẫn còn mơ hồ. Đọc những dòng thơ này, ta như thấy sự bất lực của cô gái. Trong khi cố gắng tìm kiếm tình yêu, tình yêu trở thành trò đùa, không thể nắm bắt và vì thế, tình yêu mãi là một bí ẩn.
Tình yêu của 'Em' bây giờ biến thành sự nhớ đầy đau lòng, ám ảnh. Nó lan tỏa khắp không gian, chiếm hết tầng sâu và bề rộng, kéo dài qua mọi thời gian. Phậm Đình An đã phân tích: 'Tình yêu trong thơ Xuân Quỳnh không chỉ là tình yêu tươi đẹp, ngọt ngào, mà là một tình yêu sâu sắc, liên kết với cuộc sống với nhiều yêu cầu về tình cảm, đối diện với nhiều thử thách, đầy trách nhiệm'. Vì vậy, tình yêu của người 'Em' không còn ngọt ngào mà trở nên chín chắn, có sự can thiệp của lý trí, có ý thức về cảm xúc.
Nhưng trong lòng người con gái vẫn cháy bỏng nhớ mãi:
Dưới lòng sâu sóng cuốn
Trên mặt nước sóng dạt
Ôi sóng chưa bờ đâu
Đêm ngày không gì ngủ được.
Nỗi nhớ của 'em', của tình yêu mãnh liệt bắt nguồn từ những cảm xúc cao thượng, không bình thường nào! Nỗi nhớ ấy đau thắt, làm rung động tâm hồn người con gái! Với Xuân Quỳnh, mọi con sóng đều tìm đến bờ, vì thế khi sóng rời xa bờ, phải nhớ bờ, đêm ngày không thể ngủ được.
Giống như những cơn sóng, hồi ức về 'Anh' vẫn dâng trào mãnh liệt trong tim:
Trái tim em thổn thức vì anh
Mỗi đêm em mơ về anh
Tình yêu đến, mang theo một nỗi nhớ vô tận đến với 'Em', làm cho tâm hồn 'Em' ngập tràn cảm xúc. Tình yêu trở nên đậm đà hơn bao giờ hết, và nỗi nhớ trở nên ngọt ngào và dày đặc hơn.
'Có không gian nào lớn hơn chiều dài của nỗi nhớ, có một địa điểm nào sâu thẳm hơn tình yêu...'. Vâng! Không ai đo được nỗi nhớ, không ai đo được tình yêu! 'Em' vẫn nhớ về 'Anh', chỉ nhớ về phía anh:
Dù đi về phía bắc
Hay quay về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ về
Hướng về anh - một phương
Tình yêu thật kỳ diệu! Điều đáng nói là 'Em' tự ý thức, biết truyền đạt nỗi nhớ về một hướng duy nhất: Phương anh! - Phương của tình yêu: 'trời thương rộn ràng màu xanh bao la, em hướng về anh bằng trái tim ấm áp, em hướng về anh bằng trái tim ấm áp...' Tình yêu của người phụ nữ vừa mạnh mẽ vừa trong trẻo, giản dị, một tình yêu trung thành và toàn vẹn. Nhưng để giữ vững tình yêu đó, con sóng phải vượt qua muôn vàn khó khăn:
Ở đại dương kia
Hàng ngàn sóng đang vỗ
Con sóng nào cũng về bờ
Dù chông gai trăm ngàn
Con sóng muốn về bờ, phải vượt qua bão táp, giông tố, Em muốn hướng về anh, phải vượt qua gian khổ cuộc sống. Tóm lại, tình yêu cần phải trải qua những thử thách, những khó khăn mới thể hiện được giá trị thực sự của nó. Tình yêu muốn tồn tại cũng cần có sự rời đi và trở về, cần có những thăng trầm, rồi cuối cùng quay về với tình yêu thuần khiết ban đầu.
Tình yêu của anh đã dẫn em qua mọi khó khăn, đưa em đến với một tình yêu bất diệt - tình yêu lớn lao và cao thượng, không phân biệt cá nhân mà hòa trong sự đồng điệu và sống mãi trong sự thống nhất đó, cái riêng sẽ tồn tại mãi mãi:
Làm sao tan ra
Thành trăm sóng bé nhỏ
Giữa biển tình yêu lớn
Để ngàn năm vẫn vỗ.
Tình yêu sẽ trưởng thành, trở nên toàn diện hơn và sẽ vĩnh hằng trong vẻ đẹp của tạo hóa.
Bài thơ đã kết thúc nhưng hơi thở êm dịu, nhẹ nhàng của tình yêu vẫn còn hiện hữu. Bài thơ thành công không chỉ trong việc mô tả hình ảnh của 'sóng' mà còn trong việc thể hiện một tình yêu sôi nổi, lòng khao khát tình yêu của nhà thơ nữ. Đây chính là nét mới trong thơ hiện đại Việt Nam, trong hàng ngàn loài hoa thì bông hoa của Xuân Quỳnh tỏa ra một hương thơm độc đáo, một cách cảm nhận riêng về sóng - biển trong tình yêu. Tình yêu như một dòng sóng bao la, vô tận, nhưng điểm cuối cùng vẫn là một tình yêu duy nhất, bền vững mãi mãi.
Bình luận về bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, mẫu số 2:
Thơ tình yêu là một phần nổi bật trong sự nghiệp văn chương của Xuân Quỳnh. Bài thơ Sóng được coi là một trong những tác phẩm xuất sắc nhất trong thể loại này. Cuộc đời của Xuân Quỳnh trải qua nhiều thử thách và khó khăn. Tình yêu của bà cũng đối mặt với nhiều trở ngại. Tuy nhiên, bài thơ Sóng lại thể hiện tinh thần sôi nổi, tươi mới và tràn đầy hy vọng vào hạnh phúc và tương lai.
Tình yêu, đầu tiên, là một trạng thái tinh thần đặc biệt (vừa dữ dội vừa dịu êm, vừa ồn ào vừa lặng lẽ). Và khi yêu, luôn cảm thấy mở rộng, không chịu được sự hạn chế. Nó giống như con sóng, dòng sông chật hẹp không thể hiểu nổi phải tìm đến biển lớn. Tại sao lại như vậy? Khó mà giải thích được. Tình yêu mãi mãi vẫn là như vậy:
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn như vậy
Nỗi khao khát tình yêu
Bồi hồi trong lòng trẻ thơ
Tình yêu đôi khi khao khát sự giải thích, sự hiểu biết tuyệt đối. Nhưng như sóng biển và gió trời, không ai biết được nguồn gốc.
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Xuân Diệu đã viết: 'Làm sao cắt nghĩa được tình yêu'. Tình yêu không thể giải thích. Nó chiếm lĩnh trái tim ta một cách bí ẩn.
Tình yêu và nhớ nhung luôn đi kèm nhau. Tình yêu là sự nồng nhiệt, sự rối bời, nhớ là giấc mộng không nguôi. Như sóng biển không ngừng triền miên, nhớ luôn tỉnh thức cả trong mơ.
Như con sóng vỗ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Như em nhớ anh
Cả trong giấc mơ vẫn thức
Cả bài thơ Sóng, đặc biệt ở đoạn này, nhịp thơ như nhịp sóng, mãnh liệt hơn, nồng nhiệt hơn. Tình yêu qua nỗi nhớ đạt đến cao trào. Lời thơ rõ ràng, náo nhiệt:
Con sóng dưới lòng biển sâu
Con sóng trên bề mặt nước biếc
Ôi con sóng chờ bờ
Mỗi đêm không ngủ được
Dù xuôi về phía Bắc
Hay ngược về phía Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Về anh, một hướng duy nhất
Ba khổ thơ cuối tỏa sáng niềm tin:
Ở ngoài đại dương bao la
Trăm ngàn con sóng trào về bờ
Không một con sóng nào chối từ
Dù chông gai đầy mặn mà
Yêu và tin rất gần kề nhau. Khi đã đắm chìm, không còn chút nghi ngờ. Sau nhiều trải nghiệm đắng cay, thơ tình Xuân Quỳnh không còn mang niềm tin phơi phới như vậy. Điều đáng quý nhất là niềm tin vào hạnh phúc, nhà thơ mong muốn tình yêu trở thành vĩnh viễn:
Làm sao phôi pha
Trăm con sóng nho nhỏ
Giữa biển lớn tình ái
Vẫn vỗ mãi ngàn năm
Sóng là một bài thơ dễ thương, trong trẻo, tình yêu tự nhiên và chân thành từ phía người phụ nữ là điều không thường thấy trong văn học của chúng ta. Một tình yêu như thế làm cho chúng ta tin yêu cuộc sống hơn. Nó thêm sức sống, làm cho con người trở nên đẹp hơn, cao quý hơn.
