
Phan Bội Châu (1867-1940), một cái tên lừng lẫy trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Trước Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông là một nhân vật vĩ đại. Phan Bội Châu là tâm hồn của các phong trào giải phóng dân tộc trong 25 năm đầu thế kỷ XX. Tên tuổi của ông liên kết mật thiết với các tổ chức yêu nước như Hội Duy Tân, phong trào Đông Du, Việt Nam Quang Phục Hội. Tên tuổi Phan Bội Châu gắn liền với hàng trăm bài thơ, hàng chục cuốn sách, và một số vở tuồng chứa đựng tình yêu dành cho quê hương. Phan Bội Châu, tên thơ làm lay động lòng người: 'Sinh vi nam tử yếu hi kì, Khẳng hứa càn khôn tự chuyển di'. Ông tự hào với vai trò của mình, muốn làm nên điều lạ trên thế gian, sống không tầm thường, mở miệng cười tan cuộc oán thù. Đấng nam nhi muốn thực hiện điều lạ trên đời, với lòng dũng cảm và niềm tự tin không ngừng. Trong một bài thơ khác, ông viết: 'Mỗi phận bất vong duy trúc bạch, Lập thân tối hạ thị văn chương'. Ông đặt nhiệm vụ giải phóng dân tộc lên hàng đầu và kêu gọi thanh niên phải cố gắng, xóa đi nhục nhã, và vươn lên trong học tập và tu dưỡng tinh thần. Phan Bội Châu viết: 'Nguyện trục đường phong Đông hải khứ, Thiên trùng bạch lãng nhất tề phi'. Thơ của ông truyền đạt lòng yêu nước và khát vọng anh hùng một cách sâu sắc. Bài thơ 'Xuất dương lưu biệt' là minh chứng cho tâm huyết và ý chí kiên cường của nhà văn vĩ đại này.
