Dàn ý cảm nhận về đoạn thơ: 'Từ hồi... giật mình' trong bài Ánh trăng
1. Mở đầu
- Giới thiệu về tác giả và tác phẩm
- Ánh trăng như một lời nhắc nhở về sự quan trọng của đạo lý 'uống nước nhớ nguồn', khuyến khích tôn trọng và giữ gìn quá khứ.
- Bốn khố cuối của bài thơ là biểu tượng của vầng trăng hiện tại và suy nghĩ sâu sắc của tác giả.
2. Phần chính
* Vầng trăng hiện tại:
- 'Từ hồi ... qua đường': Vầng trăng xưa là người bạn tri kỉ, nhưng giờ chỉ như 'người qua đường' xa lạ.
+ Ánh sáng lấp lánh, xa hoa của thành thị làm người lính quên đi người bạn tri kỉ ngày xưa.
+ Vầng trăng xưa là người bạn, giờ trở thành người xa lạ.
=> Cảm xúc đau lòng của người lính và lời tự trách nhiệm về việc bỏ quên những điều quý giá đã từng có.
- 'Thình lình ... trăng tròn' : Một tình huống đặc biệt và bất ngờ
+ Sự cố mất điện đột ngột khiến người lính vô thức 'bật tung cửa sổ'
+ Giọng thơ đột ngột cao lên -> sự tỉnh táo đột ngột của người lính
+ 'Đột ngột': Sự bất ngờ, sự ngạc nhiên cực độ khi nhìn thấy vầng trăng tròn trên cao
+ 'vầng trăng tròn': Sự đầy đủ của tình bạn, vẹn nguyên và không bao giờ mất đi, biểu tượng cho tình cảm tri kỉ sau bao năm tháng và sau khi bị người bạn thân xưa quên lãng.
=> Đặt con người vào tình huống đột ngột, khiến họ nhớ lại quá khứ một cách chợt ngã.
- 'Ngửa mặt ... là rừng': Quá khứ trỗi dậy như một bức tranh cuộc sống mở ra trong tâm trạng đầy tội lỗi của người lính.
+ Trăng nhân hóa như khuôn mặt đối diện con người, lặng lẽ, không cần lời để giải thích.
+ Sự im lặng ấy làm cho người lính cảm động, giật mình thức tỉnh trước quá khứ và người tri kỉ - vầng trăng.
+ 'rưng rưng': Sự xúc động nổi lên thành âm thanh khóc nức nở của sự hối hận.
+ Từ 'như là': Quá khứ, tuổi thơ hiện về trước mắt dưới ánh trăng.
- 'Trăng cứ ... giật mình: Sự thức tỉnh muộn màng của con người trước vầng trăng tình nghĩa
+ 'tròn vành vạnh': Tình nghĩa tri kỉ của con người - vầng trăng vẫn luôn tròn đầy, vẹn nguyên, chỉ có con người là quên mất quá khứ.
+ 'kể ...tình': Trăng không oán trách, không giận dữ, chỉ trách than con người đã quên lãng tình nghĩa -> Sự cao quý.
+ Nhìn trăng, đối mặt với trăng, con người cảm thấy xấu hổ, đáng trách -> Nỗi ân hận sâu sắc thức tỉnh trái tim, khiến con người nhớ lại quá khứ xa xưa.
+ Giọng thơ tha thiết, trầm lắng, suy tư.
* Kết luận:
- Vầng trăng là biểu tượng phong phú: cho thiên nhiên, tình nghĩa vẹn tròn, bất tử bất diệt, cho quá khứ hào hùng, cho tuổi thơ trong sáng, cho cội nguồn con người.
- Giọng thơ nhịp nhàng, uyển chuyển, như lời tâm tình. Kết cấu bài thơ, lối viết thơ không viết hoa đầu dòng như một câu chuyện kể.
- Vầng trăng chính là biểu tượng giàu cảm xúc và suy tư, nhắc nhở con người đạo lý 'uống nước nhớ nguồn'.
3. Kết bài
- Khẳng định lại ý nghĩa cốt lõi của bài thơ
- Vầng trăng là tấm gương phản ánh tâm hồn con người, thách thức họ thức tỉnh, khám phá lại vẻ đẹp ẩn sau lớp bề ngoài xa hoa, hào nhoáng của cuộc sống.
>> Tham khảo bài viết: Nhận định về đoạn thơ: 'Từ hồi... giật mình' trong bài Ánh trăng
