Phân tích dàn ý của tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân với 5 mẫu đơn giản nhất để giúp bạn hiểu rõ các quan điểm, luận điểm và tránh sai lầm khi phân tích tác phẩm.

Chữ người tử tù là một trong những tác phẩm được học trong chương trình Ngữ văn 10 và Ngữ văn 11. Dưới đây là TOP 5 dàn ý phân tích Chữ người tử tù, bao gồm cả mẫu ngắn và đầy đủ để bạn tham khảo và lựa chọn theo năng lực của mình. Ngoài ra, bạn cũng có thể xem thêm về phân tích nhân vật Huấn Cao và kết bài của tác phẩm.
Phân tích dàn ý bài Chữ người tử tù - Mẫu 1
I. Bắt đầu
- Giới thiệu sơ lược về tác giả Nguyễn Tuân: Một nhà văn tài năng và độc đáo, đóng góp quan trọng cho văn học hiện đại của Việt Nam
- Tổng quan về tác phẩm Một truyện ngắn đại diện cho phong cách nghệ thuật tài ba của Nguyễn Tuân, được xuất bản trong tập Vang bóng một thời (1940)
II. Nội dung chính
1. Tình hình trong truyện
- Bối cảnh: Nhà tù. Đây không phải là nơi thích hợp cho các cuộc gặp gỡ.
- Thời gian: Các ngày cuối cùng trước khi Huấn Cao bước vào đường hầm pháp luật.
⇒ Không gian và thời gian tạo ra sự căng thẳng cho tình huống.
- Sự gặp gỡ đầy bất ngờ giữa hai cá nhân đặc biệt:
⇒ Cuộc hội ngộ diễn ra trong không gian nhà tù đầy căng thẳng
2. Nhân vật Huấn Cao
a. Một nghệ sĩ tài năng
- Mọi người trên khắp tỉnh Sơn ca ngợi Huấn Cao là:
- Có khả năng viết chữ “vô cùng nhanh và tuyệt đẹp”.
- “Chữ của ông Huấn Cao thật đẹp, vuông vắn… Nếu có được chữ của ông Huấn treo lên thì như có một kho báu trên đời”.
b. Một cá nhân mang dáng vẻ kiêu hãnh và mạnh mẽ
- Là lãnh đạo của cuộc đấu tranh chống lại chế độ thời đó.
- Ngay khi bước vào tù: Bình thản đứng trước cái thang gông:
⇒ tinh thần, phẩm hạnh của người theo triết lý Nho
- Khi được quản ngục biệt đãi: “Bình tĩnh nhận thức thức ăn và rượu” như “việc vẫn thường làm trong tình thế bình thường”
⇒ thái độ tự do, thoải mái, coi nhẹ cái chết.
- Đáp lại quản ngục với thái độ coi thường: “Ngươi hỏi ta cần gì ...ở đây”.
⇒ Không chịu khuất phục trước quyền lực áp đặt.
⇒ phẩm chất của một anh hùng.
c. Một tính cách, một đạo đức cao quý
- Tâm hồn trong trắng, cao quý: “Không vì vàng bạc hay quyền lợi mà bắt buộc bản thân viết câu đối bao giờ” ⇒ trân trọng giá trị, khinh thường tiện lợi, chỉ tặng chữ cho những người thân thiết.
- Trước khi hiểu được lòng của quản ngục: coi y là kẻ ích kỷ
- Khi hiểu được lòng “tốt bụng liên tài” của quản ngục: Huấn Cao chấp nhận lời mời viết chữ
⇒ Ban cho chữ cho những người biết trân trọng nghệ thuật và tôn trọng vẻ đẹp.
- Huấn Cao nói với quản ngục: “Gần như là... trong thế giới này”
⇒ Sự kính trọng đối với những người có đạo đức cao và đam mê cao cả.
⇒ Huấn Cao là một anh hùng - nghệ sĩ, một người tinh thần trong trắng.
3. Nhân vật ngục thủ
a. Tình cảm biết ơn và tôn trọng
- Trong thời gian Huấn Cao ở trong tù, quản ngục luôn thể hiện sự kính trọng và khiêm nhường
- Can đảm đối đãi với Huấn Cao
- Cảm thấy tiếc nuối khi biết Huấn Cao sắp phải rời xa cuộc sống này: “Bao nhiêu...vũ trụ”.
b. Niềm khao khát và đánh giá cao vẻ đẹp
- Khao khát vẻ đẹp: ước mơ của ông là “được treo trên tường nhà một bộ câu đối” viết bởi chính tay của Huấn Cao.
- Lo lắng rằng nếu không được nhận chữ của ông Huấn trước khi bị hành hình thì “hối hận suốt đời”
4. Phong cảnh để viết chữ
- Thời gian: đêm trước khi Huấn Cao bước vào trường địa để chịu án, khi chỉ còn “tiếng chuông đổ văng vẳng trên không gian”
- Địa điểm: trại giam tỉnh Sơn
- Không gian: phòng nhỏ tối tăm, ẩm ướt...
- Đây là 'hình ảnh chưa từng thấy':
- Vai trò và hành vi của người viết và người nhận chữ đặc biệt:
- Tạo ra những cặp đối lập phản ánh nhau
- Hình ảnh người giam giữ cúi đầu trước tù nhân Huấn Cao: sự nhận biết về vẻ đẹp, họ đã vượt lên những giới hạn và trói buộc để đặt ra những giá trị cao quý.
⇒ Toàn bộ cảnh cho chữ là một bản tán dương về cái đẹp, cái tốt, cái cao quý của con người trong môi trường tối tăm nhất của nhà tù.
III. Kết thúc
- Khẳng định những yếu tố nghệ thuật đặc biệt góp phần vào thành công của tác phẩm
- Chữ người tử tù là một tác phẩm văn học xuất sắc đạt đến “gần như hoàn hảo, toàn vẹn” (Vũ Ngọc Phan)
Dàn ý phân tích Chữ người tử tù - Mẫu 2
1. Bắt đầu
Dẫn nhập và giới thiệu về tác phẩm.
'Chữ người tử tù' của Nguyễn Tuân được lấy từ tập 'Vang bóng một thời'- tập truyện được đánh giá là 'những nén hương tâm nguyện cho vẻ đẹp Việt Nam'. Truyện kể về nhân vật Huấn Cao được dựa trên hình mẫu Cao Bá Quát- lãnh đạo cuộc khởi nghĩa Mĩ Lương, một trí thức phong kiến nổi tiếng tài năng, có lối sống cao quý.
2. Nội dung chính
a) Nhân vật Huấn Cao
* Khi vào tù
- Huấn Cao bị giam trong thân phận một tù nhân nhưng trong mắt quản ngục lại là biểu tượng của tài năng.
- Quản ngục đón Huấn Cao với sự hiền lành, sự ngưỡng mộ. Với họ, có được chữ viết của Huấn Cao treo trong nhà như có một kho báu. Huấn Cao, với danh tiếng và tài năng, đã tỏa sáng trong ngục lao, trở thành nghệ sĩ của nghệ thuật thư pháp. Thái độ của quản ngục và Huấn Cao phản ánh tình cảm ngưỡng mộ của Nguyễn Tuân với cái đẹp và sự trân trọng của nhà văn với văn hóa truyền thống dân tộc.
* Khi ở tù
- Huấn Cao bình tĩnh nhận sự đối đãi của quản ngục, coi đó như một phần của cuộc sống hàng ngày.
- Huấn Cao đáp lại quản ngục bằng những lời khinh bỉ và tự cao tự đại.
- Thái độ của Huấn Cao với quản ngục là thái độ của một người có quyền lực. Trong tâm trí của
- Huấn Cao, quản ngục đại diện cho sự xấu xa, hung ác, của quyền lực, bạo lực.
- Thái độ lịch sự, kính trọng của quản ngục khiến cho Huấn Cao hiện ra như một anh hùng, đầy uy nghi, tự hào. Huấn Cao tỏ ra mạnh mẽ, kiêu hãnh.
* Khi trao chữ
- Hành động trao chữ là sự đền đáp lòng từ bi, hành động của một người tri âm dành cho người tri kỷ, hành động giúp đỡ và thắp sáng cho thiên lương.
- Nhân vật Huấn Cao được mô tả bằng cách lãng mạn, tưởng tượng. Do đó, nhân vật trở nên hoàn hảo, tốt đẹp.
- Thể hiện thông điệp nghệ thuật thẩm mỹ: vẻ đẹp luôn đồng hành với thiện, tài năng luôn kết hợp với tâm hồn.
b) Nhân vật quản ngục
* Thái độ của quản ngục đối với Huấn Cao
- Ngẫu nhiên, ngục quan biết được người mà ông ngưỡng mộ, người nắm giữ những con chữ quý giá lại là người tù trong tay mình. Tuy nhiên, ông vẫn quyết tâm biệt đãi Huấn Cao, một trái tim biệt nhớn tài hoa.
- Bị Huấn Cao hiểu lầm, quản ngục vẫn kính trọng, duy trì lễ phép.
- Khi nghe tin Huấn Cao sắp bị hành án, quản ngục lo lắng, sợ nếu không xin được chữ Huấn Cao sẽ nuối tiếc suốt đời.
- Ở bên dưới vẻ bề ngoài của một ngục quan là tâm hồn của một người nghệ sĩ khao khát, say mê cái đẹp, tiếp cận, bảo lưu và giữ gìn cái đẹp.
* Trong cảnh trao chữ
- Quản ngục ân cần giữa những đồng tiền kẽm để đánh dấu chữ trên phiến lụa bóng loáng.
- Sau khi nghe lời khuyên của Huấn Cao, quản ngục cảm động, vái người tù một cái, chắp tay nói một câu mà dòng nước mắt lăn dài trên má, “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”
- Có những cúi đầu làm con người trở nên hèn mọn, có những cúi đầu làm con người trở nên kém cỏi. Tuy nhiên, cũng có những cúi đầu làm con người trở nên kiêu hãnh, lớn lao, uy nghi. Đó chính là cúi đầu trước cái đẹp, cái tài, cái thiên lương. Chính Cao Chu Thuần, nguyên mẫu của nhân vật Huấn Cao, cũng có một câu thơ tuyệt vời: “nhất sinh đê thủ bái hoa mai” (một đời chỉ biết cúi đầu trước hoa mai). Cúi đầu của quản ngục trước Huấn Cao chính là cúi đầu của Cao Bá Quát trước hoa mai.
- Tư thế và tâm trạng của quản ngục khi nhận chữ và nghe lời khuyên của Huấn Cao đều thể hiện sự kính trọng. Sự ân cần và cúi đầu không chỉ là biểu hiện của sự nhút nhát, yếu đuối mà ngược lại, nó làm tôn lên vẻ đẹp của tính cách, sự tôn trọng, lòng kính trọng trước cái đẹp, khí phách và tài năng giống như cúi đầu của Cao Bá Quát trước hoa mai.
- Nhân vật quản ngục là nơi Nguyễn Tuân truyền đạt triết lý nhân sinh sâu sắc: bên trong con người luôn tồn tại một tâm hồn nghệ sĩ, yêu thích cái đẹp, khát khao cái đẹp. Hãy nhìn sâu để hiểu được ánh sáng của thiên lương bởi đôi khi trong bóng tối của xấu xa, cái ác, cái đẹp không chỉ không bị tiêu diệt mà còn có sức mạnh đẩy lùi cái xấu, cái ác.
c) Đặc sắc nghệ thuật
- Tình huống truyện độc đáo với những sự kiện gây căng thẳng, mang ý nghĩa sâu sắc.
- Biện pháp lãng mạn được thể hiện một cách tinh tế để làm nổi bật vẻ đẹp lý tưởng.
- Ngôn ngữ, phong cách văn học đặc biệt, vừa cổ điển vừa hiện đại, mang đến không khí thiêng liêng, trang nghiêm cho người đọc.
3. Kết luận
Bày tỏ suy nghĩ cá nhân.
Qua câu chuyện về người tử tù, tác giả đã khẳng định tính bất diệt của cái đẹp, tôn vinh những giá trị chân thiện và quý báu, thể hiện lòng trung thành sâu sắc với quê hương. Tác giả cũng thể hiện quan điểm thẩm mỹ tiên tiến: cái đẹp luôn đi đôi với cái thiện; quan điểm nhân sinh sâu sắc: tin tưởng vào sức mạnh của thiên lương trong con người.
Phân tích cấu trúc Chữ người tử tù - Mẫu 3
1. Giới thiệu
Thông tin về tác giả Nguyễn Tuân và sự tổng quan về tác phẩm Chữ người tử tù được trình bày.
2. Nội dung chính
a) Bối cảnh truyện
- Không gian: trong một nhà tù.
- Thời gian: những ngày cuối cùng trước khi Huấn Cao bị đưa ra xử án.
→ Đây là một không gian tàn phá, nhưng cũng là điểm hội ngộ của hai tâm hồn nghệ sĩ. Bối cảnh và thời gian tạo nên bầu không khí căng thẳng cho cuộc gặp gỡ này giữa hai người ở trong nhà tù.
b. Nhân vật Huấn Cao
- Huấn Cao được biết đến với khả năng viết chữ “rất nhanh và rất đẹp”.
- Là một người dũng cảm và không khuất phục, Huấn Cao dẫn đầu phong trào kháng chiến chống lại chính quyền.
- Khi được quản ngục chiếu cố, ông nhận sự biệt đãi một cách thản nhiên, tỏ ra không sợ hãi và coi nhẹ cái chết. Ông phản đối quản ngục với tư cách của một người kiêu căng: “Ngươi hỏi ta muốn gì ... vào đây”.
⇒ Sự kiên cường trước áp đặt, sức mạnh của một anh hùng.
Huấn Cao là biểu tượng của lòng can đảm và tinh thần cao cả, với tâm hồn trong sáng, trân trọng đạo đức, và tôn trọng chữ nghĩa.
⇒ Huấn Cao được tôn vinh như một anh hùng - nghệ sĩ, một biểu tượng của sự cao quý, trân trọng đối với những người có đạo đức cao và sở thích thanh cao.
c. Nhân vật quản ngục
- Tấm lòng biệt nhỡn liên tài: Trong những ngày Huấn Cao ở trong ngục, quản ngục luôn thể hiện thái độ khiêm nhường và tôn trọng; ông biểu hiện sự dũng cảm khi biệt đãi Huấn Cao.
- Viên quản ngục là người luôn khao khát và trân trọng cái đẹp: ông mong muốn được treo câu đối mà chính tay Huấn Cao viết ở nhà riêng; lo lắng rằng nếu không được nhận chữ từ Huấn Cao trước khi bị hành hình, ông sẽ ân hận suốt đời.
d. Cảnh cho chữ
- Thời gian: đêm trước khi Huấn Cao bị hành hình, khi chỉ còn “vẳng có tiếng mõ trên vọng canh”
- Địa điểm: trại giam tỉnh Sơn.
- Không gian: buồng tối chật hẹp, ẩm ướt...
- Thân phận và hành động của người cho chữ và nhận chữ đặc biệt: người cho chữ là tên tử tù mang trọng tội, còn người nhận chữ lại là viên quan coi ngục có chức có quyền → Xây dựng được các cặp phạm trù đối lập nhau để làm nổi bật cảnh tượng độc đáo chưa từng thấy.
- Chi tiết quản ngục cúi đầu vái lạy người tử tù Huấn Cao: sự nhận biết về cái đẹp, quản ngục đã vượt ra khỏi những giới hạn bình thường để đạt đến cái cao quý.
⇒ Tất cả các chi tiết trong cảnh cho chữ đều là một bài ca ca ngợi vẻ đẹp, đạo đức và thiên lương của con người giữa bóng tối của nhà tù tăm tối nhất.
3. Kết bài
Tổng kết lại giá trị của nội dung và ý nghĩa của tác phẩm.
Dàn ý phân tích Chữ người tử tù - Mẫu 4
I. Mở bài
- Nguyễn Tuân, một nhà văn đam mê với vẻ đẹp và luôn theo đuổi nó. Tác phẩm của ông không thiếu những nhân vật và tình huống tuyệt vời, cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù là một ví dụ rõ ràng.
- Trong Chữ người tử tù, cảnh cho chữ đóng vai trò quan trọng, vừa miêu tả hình ảnh của người tử tù mạnh mẽ, vừa truyền đạt tư tưởng nhân văn sâu sắc.
- Cảnh cho chữ được mô tả như một tác phẩm văn học 'chưa từng có'.
II. Thân bài
1. Tóm tắt hoàn cảnh trước khi cho chữ
Nhân vật Huấn Cao: một người tù tự do, trân trọng thiên lương và luôn giữ vững nguyên tắc của mình, ông viết chữ nổi tiếng nhưng chỉ cho những người ông tôn trọng, không bao giờ khuất phục trước quyền lực và tiền bạc.
Quản ngục: một người có tâm hồn cao quý, yêu cái đẹp và người hiền, nhưng lại phải làm công việc quản ngục. Ông khao khát có được bức chữ của Huấn Cao treo trong nhà như một điều quan trọng trong đời.Cảnh cho chữ diễn ra trong ngục tối.
Trong hoàn cảnh giữa một người bị giam giữ và một quản ngục, ban đầu Huấn Cao không hiểu được lòng của viên quản ngục nhưng sau đó người bị giam không thể từ chối lòng tốt của người quản ngục.
2. Diễn biến cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù
- Thời gian: Cảnh cho chữ diễn ra vào đêm tối, thời gian cuối cùng của một tâm hồn tài năng.
- Không gian: Cảnh cho chữ diễn ra trong ngục tối tăm, với mùi hôi dựng đắp của ngục giam.
- Người cho chữ là người bị giam nhưng vẫn tỏ ra oai phong, đang ban ân cuối cùng cho người khác. Người xin chữ là người có quyền lực hơn nhưng lại cúi đầu biểu hiện lòng biết ơn.
3. Giải thích tại sao Cảnh cho chữ là cảnh tượng xưa chưa từng có
- Thường thì nghệ sĩ chỉ sáng tác trong môi trường thoải mái, trang trọng, nhưng ở đây cảnh cho chữ lại diễn ra trong bóng tối của ngục tù.
- Nghệ sĩ thường cần cảm giác thoải mái để sáng tạo, nhưng Huấn Cao lại bị giam giữ và sắp phải đối diện với án tử.
- Người quản ngục có quyền lực, nhưng người bị giam lại ở vị thế cao hơn, quyết định có cho chữ hay không.
1. Ý nghĩa của cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù
- Khen ngợi tinh thần cao quý của Huấn Cao và người quản ngục
- Danh dự sự thắng lợi của vẻ đẹp ngay cả trong bóng tối
- Phản ánh sự hoàn mỹ của tâm hồn trong con người qua Huấn Cao, thể hiện quan điểm về cái đẹp của Nguyễn Tuân.
2. Kết thúc
Một lần nữa, xác nhận rằng cảnh sắc cho chữ là hình ảnh đẹp và đầy ý nghĩa, thể hiện sự tôn trọng, yêu quý cái đẹp, và quý trọng từ ngữ trong tác phẩm của Nguyễn Tuân.
Xây dựng kế hoạch phân tích Chữ người tử tù - Mẫu 5
1. Giới thiệu
– Tổng quan về tác phẩm của Nguyễn Tuân và các đặc điểm nổi bật trong sự sáng tạo của ông.
– Tóm tắt về truyện ngắn “Chữ người tử tù” (nguồn gốc, tóm tắt nội dung, giá trị văn học,…)
2. Phần chính
a) Bối cảnh truyện
– Cuộc gặp gỡ đầy khó khăn giữa Huấn Cao và viên quản ngục trong những ngày cuối đời của Huấn Cao
– Ý nghĩa:
- Tăng tính căng thẳng và hấp dẫn cho câu chuyện
- Phát triển tính cách của nhân vật
- Thể hiện quan điểm về vẻ đẹp của Nguyễn Tuân.
b) Tính cách của Huấn Cao
– Nổi tiếng với khả năng viết chữ đẹp trên mọi miền đất nước:
- Lời khen từ viên quản ngục và thầy thơ
- Viên quản ngục mong mỏi, ao ước sở hữu những bức chữ của ông Huấn để treo trong nhà mình
– Mang vẻ mạnh mẽ, kiên định và dũng cảm hơn người
- Người không sợ khó khăn, dám đứng lên dẫn đầu trong cuộc kháng chiến lớn chống lại chế độ, không bao giờ quay trở lại con đường cũ
- Được lính mới nhớ tên và cảm thấy lo sợ khi nghe đến
- Thể hiện sự can đảm và khôn ngoan
– Mang trong mình phẩm chất trong sáng:
- Không bị mê hoặc bởi tiền bạc, quyền lực mà buộc bản thân phải viết chữ
- Viết chữ cho viên quản ngục vì lòng trung thành của họ.
c) Nhân vật viên quản ngục
– Người mang trong mình “tấm lòng biết ơn vô hạn”
- Mặc dù chưa gặp gỡ Huấn Cao nhưng đã tôn trọng ông một cách sâu sắc
- Hành động và thái độ của viên quản ngục khi Huấn Cao ở trong tù
d) Cảnh tượng viết chữ
– Diễn ra tại một phòng tù ẩm ướt trong đêm tối tăm
– Cảnh tượng được mô tả như sau: “ba người tập trung dưới ánh sáng của bó đèn oil, vẽ những nét chữ cẩn thận”
– Một hình ảnh chưa từng xuất hiện trong văn học trước đây
– Ý nghĩa:
- Giúp phát triển tính cách và vẻ đẹp tinh thần của các nhân vật
- Thể hiện quan điểm về cái đẹp của Nguyễn Tuân.
3. Kết luận
– Tổng quan về giá trị văn học và nghệ thuật của truyện ngắn “Chữ người tử tù” cũng như tài năng sáng tác của Nguyễn Tuân.
– Phản ánh cảm nhận cá nhân về tác phẩm này.
