1. Mẫu số 1
2. Mẫu số 2
3. Mẫu số 3
4. Mẫu số 4
Đề bài: Phân tích đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc trang phục
4 bài viết mẫu Phân tích trích đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc lễ phục
1. Mẫu số 1:
Mô-li-e, tác giả nổi tiếng với nhiều kiệt tác kịch, trong đó 'Trưởng giả học làm sang' là một tác phẩm nổi bật. Trích đoạn 'Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục' là điển hình của sự hài hước và châm biếm của tác giả.
Kịch được chia thành hai cảnh, nhận biết từ đoạn chỉ dẫn sân khấu 'Bốn tay thợ phụ bước vào...'. Cả hai cảnh diễn ra trong không gian phòng khách nhà ông Giuốc-đanh, tạo nên không khí kịch tính và hài hước. Sự sôi động tăng cao đến cuối cảnh, khiến không khí trở nên náo nhiệt. Trên sân khấu, cảnh trước có hai nhân vật chính: ông Giuốc-đanh và bác phó may; cảnh sau, thêm bốn tay thợ phụ xuất hiện. Sự xuất hiện của thêm nhân vật làm tăng độ nhộn nhịp. Cảnh trước, đối thoại giữa ông Giuốc-đanh và bác phó may; cảnh sau, đối thoại của ông với tay thợ phụ, kèm theo sự tham gia chung của bốn tay thợ phụ. Cảnh trước, các nhân vật ít di chuyển; cảnh sau, với sự thay đổi lớn khi thợ phụ tháo quần áo cũ, mặc lễ phục mới cho ông Giuốc-đanh. Ông không chỉ mặc mới mà còn nhảy múa và kèm theo âm nhạc!
Các bài viết xuất sắc về Phân tích trích đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc lễ phục
Ở cảnh đầu của vở kịch, Giuốc-đanh rơi vào những tình huống hài hước khi phải đối mặt với những vấn đề về trang phục. Từ bộ tóc giả đến lựa chọn bộ lễ phục, những chi tiết này tạo nên một không khí vui nhộn. Bác phó may với tay nghề độc đáo khiến Giuốc-đanh bất lực và trở nên hài hước. Kịch tính leo thang khi bác phó may 'troll' Giuốc-đanh và ông ta không thể từ chối việc mặc bộ lễ phục mới với hoa ngược. Những tình tiết này tạo ra những pha hài hước không ngừng.
Chuyển đến cảnh tiếp theo, tính cách học đòi làm sang của Giuốc-đanh tiếp tục được thể hiện. Tay thợ phụ thông minh lợi dụng sự tự phụ của ông ta. Việc xưng tôn 'ông lớn' và mặc lễ phục khiến Giuốc-đanh trở nên dễ bị ảnh hưởng. Tay thợ phụ tài ba khiến ông ta thưởng cho mọi lời khen ngợi. Sự chênh lệch giữa bề ngoài và bản chất, giữa hình thức và nội dung là nguồn cảm hứng chính để tạo nên những tình huống hài hước. Nhà văn Mô-li-e thông qua nhân vật Giuốc-đanh đã châm biếm thái độ học đòi làm sang trong xã hội.
Sự mất cân xứng giữa hình thức và bản chất làm nên chiều sâu hài hước của vở kịch. Mô-li-e tạo ra một nhân vật vui nhộn, đồng thời lên án thái độ học đòi làm sang trong xã hội. Từ chi tiết bộ lễ phục kỳ lạ, tiền thưởng cho những từ ngữ tôn xưng, đến sự vênh váo không phù hợp khi mặc lễ phục, tất cả đều là nguồn cảm hứng cho những cười vỡ bụng, đồng thời truyền đạt thông điệp về thái độ học đòi làm sang thường thấy trong xã hội.
2. Phân tích trích đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc lễ phục, phiên bản 2:
Mô-li-e, một biên kịch vĩ đại của Châu Âu thế kỉ XVII, sáng tạo nền hài kịch cổ điển Pháp. Ông phản ánh sâu sắc vấn đề xã hội, lên án văn hóa phô trương của quý tộc, và đặt nặng vấn đề lối sống giả dối, hèn hạ của họ. 'Trưởng giả học làm sang' là một tác phẩm nổi tiếng, thể hiện thực chất sâu sắc. Ông tạo nên nhân vật hài hước ông Giuốc-đanh, tạo ra sự đối lập, khập khiễng giữa sự ngốc nghếch và sang trọng.
'Trưởng giả học làm sang' là một vở hài kịch độc đáo, kết hợp ca múa phụ họa, mang đặc điểm của vũ khúc hài kịch. Trích đoạn 'Ông Giuốc-đanh mặc lễ phục' là điểm kết thúc của hồi II, tập trung vào nhân vật chính ông Giuốc-đanh, một ông già buôn giàu muốn học đòi làm sang. Mô-li-e sắc bén mô tả chi tiết ông ta bị thợ may lợi dụng, tạo nên bức tranh hài hước với bộ lễ phục kỳ lạ và tình huống dở khóc dở cười.
Màn kịch chia thành hai cảnh, mở đầu với sự xuất hiện của ông Giuốc-đanh và bác phó may tại một phòng trà. 'A! Bác đến rồi à? Tôi sắp phát khùng vì bác đấy' - lời ông Giuốc-đanh vừa vui mừng vừa trách móc khi bác thợ may xuất hiện. Thái độ này cho thấy sự hào hứng của ông, đặt lên cao bộ lễ phục mới của mình để thể hiện đẳng cấp. Mô-li-e không chỉ tạo nên tiếng cười mà còn thông điệp châm biếm về thái độ học đòi làm sang trong xã hội.
Ông Giuốc-đanh bị mỹ phó may lừa dối, những thứ ông mua chỉ toàn đồ giả mạo, như chiếc bít tất chật, 'vừa xỏ chân vào đã đứt mất hai mắt', hay đôi giày khiến ông đau chân ghê gớm. Tình huống hài hước nảy sinh từ đây. Bác phó may khéo léo tránh trách móc bằng cách chuyển chủ đề về bộ lễ phục. Ông Giuốc-đanh phát hiện ngay hoa bị may ngược: 'Bác may hoa ngược mất rồi'. Mặc dù ông muốn kiểm tra sản phẩm, nhưng ông vẫn nhận ra lỗi. Bác phó may đáp: 'Không ngài bảo là muốn may hoa xuôi đâu mà'. Dù tức giận, nhưng khi bác phó may nói quý tộc đều mặc như vậy, ông lại thích ứng, chỉ cần giống quý tộc là được. Bác phó may được khen là 'bộ này may được đấy'. Khi hỏi về vừa vặn, tóc giả và lông đính mũ, phó may nịnh nọt: 'Tôi đảm bảo không có họa sĩ nào vẽ bút mà làm cho bộ áo vừa khít hơn' và 'chững chạc tuốt' - lời nịnh bày làm ông Giuốc-đanh rất hài lòng.
Bài Phân tích trích đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc lễ phục, văn mẫu tuyển chọn
Ông Giuốc-đanh phát hiện bác phó may ăn bớt vải. Nhưng ông chỉ trách móc nhẹ nhàng: 'đành là đẹp nhưng đáng lẽ đừng gạn vào áo của tôi mới đúng'. Trước sự phát hiện ấy, bác phó may không lý luận, biện hộ mà lờ đi chuyển sang việc thử áo. Với sự khôn ngoan ấy, bác phó may khiến ông Giuốc-đanh không giận nữa mà hào hứng mặc bộ lễ phục từ lâu. Một lần nữa, ông lại mù quáng trước những sai phạm về trang phục và để bác phó may qua mặt.
Không chỉ bị lừa dối, lão trưởng giả ấy trở nên lố bịch như con rối khi phó may sử dụng bốn tay thợ phụ để mặc lễ phục theo phong cách của quý tộc. Khung cảnh trở nên hài hước và thú vị hơn, với màn thay đồ lố lăng theo nhịp điệu của dàn nhạc. Thói học đòi của trọc phú biến ông thành một kẻ ngờ nghệch, lố bịch, giống như một thằng hề.
Nếu cảnh đầu tiên là sự thành công trong việc tránh những sai sót của bác phó may, thì cảnh thứ hai trở nên hấp dẫn và sôi động hơn với sự nịnh nọt của đám thợ phụ, họ đã thu được một khoản tiền khá lớn. Khi ông mặc xong bộ lễ phục, có lẽ thợ phụ đã buộc miệng hoặc cố ý gọi ông là 'ông lớn', khiến ông cảm thấy như mình là bề trên, sang trọng tột cùng. Ông vui sướng với cách thợ phụ gọi ông là 'ông lớn' và ngay lập tức thưởng tiền cho hai tiếng khen ấy.
Kiếm tiền trở nên dễ dàng hơn, đám thợ phụ dường như đã lừa dối lão trưởng giả và biến ông thành một kẻ ngờ nghệch, tiếng 'cụ lớn' được thốt lên để cảm ơn khiến ông thích thú gấp nhiều lần: 'ồ ồ, cụ lớn, không phải là một tiếng tầm thường' và tiền được ông thưởng không tiếc. Ông luôn quan tâm đến túi tiền, nhưng khi đám thợ phụ tôn ông lên tận tầng mây với hai tiếng 'đức ông', ông vẫn sẵn sàng thưởng tiền cho họ, có lẽ cả túi tiền cũng xứng đáng nếu họ tôn trọng ông lên bậc tướng công.
Cảnh đám thợ phụ tôn ông từ 'ông lớn' lên 'cụ lớn' rồi 'đức ông' làm tăng cao điểm độ kịch, mang đến những tiếng cười sảng khoái cho khán giả. Mô-li-e đã tạo nên một màn kịch sôi động, nổ tung tiếng cười châm biếm vào thói lố bịch, háo danh, ưa nịnh, thích tâng bốc của quý tộc phong kiến lỗi thời.
Mô-li-e đã thành công trong việc xây dựng nhân vật sống động, mô tả tài tình và tính cách lố lăng của một tay trưởng giả học đòi làm sang, mang đến tiếng cười sảng khoái cho khán giả. Đồng thời, qua nhân vật ông Giuốc-đanh, vở kịch cũng phê phán và châm biếm những kẻ mơ mộng về bản thân, ham thích những điều không thể và không nên có. Dù đã trải qua nhiều thế kỉ, sức phê phán hiện thực của vở kịch vẫn giữ giá trị đến tận hiện tại.
3. Phân tích trích đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc lễ phục, phiên bản 3:
Văn học thế giới đa dạng với nhiều thể loại như truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết, thơ... nhưng kịch vẫn giữ vị thế đặc biệt trong tâm hồn độc giả. Mô-li-e, nhà văn nổi tiếng người Pháp, đã tạo dựng những tác phẩm kịch nổi bật, trong đó có 'Trưởng giả học làm sang'. Điển hình trong tác phẩm này là đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc lễ phục, nổi bật với sự hấp dẫn và ý nghĩa mà tác giả muốn truyền đạt. Kịch cũng là nơi mà nghệ thuật hiện thực đồng diễn ra với sự tinh tế.
Trước hết, hãy khám phá thêm về thể loại hài kịch. Hài kịch không chỉ mang tính chất giải trí mà còn là công cụ giảng dạy và châm biếm một cách hài hước. Thể loại này đã phát triển và trở nên quan trọng đối với văn hóa từ thế kỷ XVII. Hài kịch thường nhắm đến việc châm biếm, lên án những đặc điểm tiêu cực, lố bịch để mang đến niềm vui cho độc giả. Nhân vật trong hài kịch thường được xây dựng với tính cách rõ ràng, nổi bật và thường gặp những tình huống gây cười. Phạm vi của hài kịch rộng lớn, có thể phản ánh từ vấn đề xã hội đến những thói quen hằng ngày. Đặc biệt, hài kịch cũng có thể tận dụng nỗi đau nhức của cuộc sống nhưng không bao giờ để nó áp đảo tâm trạng vui vẻ.
Phân tích trích đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc lễ phục
Tác phẩm 'Trưởng giả học làm sang' là một vở hài kịch năm hồi, kết hợp với những màn ca múa tạo nên vũ khúc hài kịch độc đáo. Nội dung xoay quanh Giuốc-đanh, một người phong lưu giàu có muốn học đòi để gia nhập thế giới quý tộc. Tuy nhiên, với sự học đòi mù quáng, ông đã rơi vào bẫy của những thầy giáo và nhân vật lố bịch như bác phó may, chú thợ phụ lẻo mép và gã bá tước Đô-răng-tơ. Thông qua việc mặc lễ phục, tác giả đã làm nổi bật thói học đòi và những tình huống hài hước mà Giuốc-đanh phải đối mặt.
Màn kịch được chia thành hai cảnh, với cảnh đầu tiên là Giuốc-đanh trước khi mặc lễ phục. Tại phòng trà, ông và bác phó may cùng thợ phụ thảo luận về việc học đòi làm sang. Đoạn đối thoại thể hiện rõ sự dốt nát và ngây thơ của Giuốc-đanh trong việc theo đuổi phong cách quý tộc. Khi mặc trang phục, những xung đột xảy ra, nhưng bác phó may cleverly đánh bại mọi phàn nàn của ông. Tình huống hài hước tiếp diễn khi bộ lễ phục có những vấn đề như bít tất nhỏ, giày chật và hoa may ngược xuống, tất cả làm tăng thêm sự hài hước và truyền cảm giác về sự ngốc nghếch của Giuốc-đanh.
Bộ áo lễ phục không chỉ là trang phục, mà là biểu tượng cho sự học đòi của Giuốc-đanh và cũng là nguồn cười vui không ngừng trong kịch. Từ việc lừa dối về kích thước đến việc chất lượng kém, ông trưởng giả trở thành tâm điểm của trò cười. Sự phản kháng và bất mãn của ông được bác phó may và đồng bọn nhanh chóng lấp lửng bằng những lý do hợp lý và hóm hỉnh. Điều đó khiến cho ông trở thành nạn nhân hoàn hảo cho những tình huống hài hước mà tác giả muốn truyền đạt.
Cảnh thứ hai làm cho câu chuyện trở nên thú vị hơn. Bác phó may khôn khéo tránh né những sai lầm và chú thợ phụ lại tận dụng cơ hội kiếm lời bằng cách đánh bại tâm lý của Giuốc-đanh. Sau khi mặc xong trang phục, ông mời Giuốc-đanh uống rượu và lấy danh hiệu ông lớn. Điều này khiến Giuốc-đanh cảm thấy sung sướng và tin rằng mình đã trở thành người quý tộc thực sự. Chú thợ phụ thông minh lợi dụng cơ hội để lấy tiền của ông, nhưng danh tiếng của Giuốc-đanh cũng bị mờ nhạt. Ông thưởng tiền cho chú thợ phụ, không hề biết rằng mình đang mất tiền một cách dễ dàng. Những lời khen của chú thợ phụ khiến Giuốc-đanh hài lòng, và ông tiếp tục thưởng tiền một cách hào hứng.
Mo-li-e đã thành công trong việc xây dựng nhân vật Giuốc-đanh, đồng thời phê phán những người ham danh vọng và muốn học người khác làm quý tộc mà không có kiến thức. Kịch 'Trưởng giả học làm sang' là một cảnh báo về những nguy cơ của sự tha hóa về nhân cách, ảo tưởng về bản thân, và ham muốn những điều không thực tế.
4. Phân tích trích đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc lễ phục, mẫu số 4:
Mô-li-e (1622 - 1673), sinh ra trong gia đình buôn bán giàu có ở Pa-ri. Mặc dù cha là một thương gia nổi tiếng và được phong chức quan nhỏ nhưng Mô-li-e chọn theo đuổi nghệ thuật sân khấu thay vì sự nghiệp của cha. Ông trở thành một nhà biên kịch hàng đầu châu Âu thế kỉ XVII và là người sáng lập hài kịch cổ điển Pháp.
Trưởng giả học làm sang là một tác phẩm hài kịch nổi tiếng, kết hợp cùng màn ca múa, được biết đến như vũ khúc hài kịch. Nội dung tóm tắt như sau:
Giuốc-đanh, người thuộc tầng lớp thị dân giàu có, quyết định bước chân vào thế giới quý tộc. Nhờ bố mẹ là buôn len, ông tích luỹ được tài sản lớn. Hòng học theo lối sống sang trọng, ông thuê thầy dạy từ âm nhạc, kiếm thuật đến cách ăn mặc. Tuy nhiên, Giuốc-đanh rơi vào bẫy của những người lừa dối như thầy rởm, bác phó may, chú thợ phụ lẻo mép và gã bá tước Đô-răng-tơ. Muốn trở thành quý tộc, ông Giuốc-đanh vô tình mắc kẹt trong những mưu mẹo và tình huống hài hước.
Lớp kịch cuối cùng của Trưởng giả học làm sang, với sự xuất hiện của ông Giuốc-đanh trong trang phục lễ phục, đánh dấu kết thúc hồi Il của vở kịch. Nội dung tóm tắt như sau:
Ông Giuốc-đanh, người dốt nát và quê kệch, nhưng lại ham học đòi làm sang, đã trở thành nạn nhân của những kẻ lợi dụng. Hình ảnh Giuốc-đanh mặc lễ phục là biểu tượng cho thói học đòi và lối sống ăn mặc sang trọng của quý tộc. Tác giả Mo-li-e vẽ nét sinh động, tài tình, và làm nổi bật tính cách lố lăng của Giuốc-đanh, tạo ra những khoảnh khắc hài hước và châm biếm, phê phán sâu sắc giai cấp tư sản của thời đại.
Phân tích chi tiết đoạn kịch ông Giuốc-đanh mặc lễ phục trong bài văn mẫu
Trong đoạn kịch này, Mô-li-e khéo léo sử dụng hai dạng ngôn ngữ, đó là ngôn ngữ trực tiếp của nhân vật và ngôn ngữ kể chuyện của tác giả.
Ngôn ngữ trực tiếp thường là lời đối thoại giữa các nhân vật. Ví dụ, Giuốc-đanh tương tác với bác phó may về bít tất lụa, đôi giày chật, chiếc áo may ngược hoa... Còn ngôn ngữ kể chuyện được áp dụng trong đoạn mô tả bác phó may và thợ phụ mặc lễ phục cho Giuốc-đanh. Trong kịch nói, đối thoại giữa nhân vật là trung tâm, giúp tôn lên tính cách của họ.
Màn kịch chia thành hai phần: trước và sau khi Giuốc-đanh mặc lễ phục.
Cảnh diễn tiếp theo ở phòng khách nhà Giuốc-đanh với sự hiện diện của ba nhân vật chính: Giuốc- đanh, bác phó may và một tay thợ phụ mang theo bộ lễ phục. Tính cách học đòi sang trọng của Giuốc-đanh rõ nét qua cuộc trò chuyện giữa ông và bác phó may về chi tiết như bít tất, giày, tóc giả và lông đính mũ. Người nghe không giữ được nụ cười trước sự trái ngược giữa bác phó may mưu mẹo và Giuốc-đanh ngây thơ.
Khi Giuốc-đanh tỏ ra sốt ruột vì bộ lễ phục chưa xong, lão cằn nhằn: 'Tôi sắp phát khùng vì bác đấy', bác phó may láu cá lại giải thích rằng bộ lễ phục này quá phức tạp và tốn công: 'Tôi không làm sao đến sớm hơn được, vì tôi đã gọi hai chục thợ phụ đến làm bộ lễ phục của ông.'
Giuốc-đanh phàn nàn về đôi bít tất nhỏ, lão phải vất vả mới xỏ chân vào, nhưng bác phó may lại lí giải theo kiểu thợ may, thợ giày rằng khi giãn ra thì lại rộng quá. Lúc này, Giuốc-đanh vẫn tỉnh táo, biết bác phó may đang nói linh tinh nên lão khẽ đáp: 'Nếu các mắt của bít tất cứ đứt mãi thì sẽ rộng thật, tức là sẽ không dùng được nữa.'
Giuốc-đanh than phiền về đôi giày chật làm đau chân, bác thợ may cứ khăng khăng phủ nhận: 'Không, đôi giày không làm ngài đau đâu mà.' Giuốc-đanh quả quyết: 'Tôi bảo là nó làm tôi đau.' Bác phó may càng cãi hăng, lời lẽ hài hước: 'Ngài cứ tưởng tượng ra thế...' Giuốc-đanh đáp lại một cách hóm hỉnh: 'Tôi tưởng tượng ra thế vì tôi thấy thế. Bác này có khả năng thuyết phục tốt đấy!'
Mọi người xem đều nhận ra sự tỉnh táo và sắc bén trong lời nói của Giuốc-đanh, khiến bác phó may cảm thấy bất ổn.
Trong cuộc trao đổi này, chúng ta thấy sự đúng đắn của Giuốc-đanh khi ông ta sử dụng chính đôi chân của mình làm tiêu chí, nhận biết được sự đau đớn khi giày và tất quá chật. Tuy nhiên, Giuốc-đanh dễ bị người khác chi phối vì thiếu lập trường vững vàng, tạo nên nghệ thuật hài hước. Dù sao, ông Giuốc-đanh cũng khó lòng đánh bại được lưỡi hái của bác phó may.
Để xoa dịu tình hình, bác phó may giới thiệu về bộ lễ phục vừa được làm xong cho Giuốc-đanh. Một pha đánh lừa khéo léo, tránh né tài tình: 'Đây là bộ lễ phục đẹp nhất triều đình và thật sự tuyệt vời. Một kiệt tác trang nhã mà không sử dụng màu đen. Thách thức các thợ giỏi nhất có thể làm được điều đó.'
Tuy nhiên, sự khéo léo của bác phó không đủ để lừa dối Giuốc-đanh khi ông phát hiện ra chiêu trò: 'Làm sao mà hoa ngược mất rồi, bác may?'
Thợ may nào cũng biết vải hoa phải được may hướng lên trên. Tuy nhiên, Giuốc-đanh phản ứng chỉ đến đó. Bác phó may chống chế: 'Ngài có bảo may hoa xuôi không?' Giuốc-đanh không chấp nhận điều vô lý đó và đáp lại: 'Lại cần phải bảo may hoa xuôi ư?' Câu trả lời của bác phó may làm Giuốc-đanh nửa tin nửa ngờ. Bác phó tinh ý tận dụng sự dao động của lão và nói tiếp: 'Vâng, phải bảo chứ. Vì những người quý phái đều mặc như thế này cả.'
Để trở thành 'quý tộc', bộ lễ phục là quan trọng nhất. Nhưng bác phó lại may lễ phục cho Giuốc-đanh bằng vải hoa, thậm chí là may hoa ngược. Mặc dù bực mình, nhưng chỉ cần bác phó tuyên bố rằng người quý phái đều mặc như vậy, Giuốc-đanh cũng bằng lòng ngay vì đang hạnh phúc trở thành... quý tộc. Bác phó may nhận ra sự lừa dối và chơi tro tráo, nhưng Giuốc-đanh do muốn làm quý tộc nên ngộ nhận lẫn lộn, vội vàng khen ngợi: 'Ồ! Bộ áo này may rất đẹp.'
Giuốc-đanh hoảng sợ, từ chối khi bác phó may đề nghị làm lại. Bác phó tiếp tục quyến rũ Giuốc-đanh như mèo vờn chuột và nói: 'Xin ngài chỉ bảo.' Tuy nhiên, Giuốc-đanh đã vượt qua thử thách một cách nhẹ nhàng và quả quyết: 'Tôi đã nói không rồi. Bác may như thế là đủ.'
Giuốc-đanh hân hoan tin rằng đã có được bộ lễ phục 'quý tộc' (!) Điều đó khiến lão ta bỏ qua những vấn đề nhỏ trước đó. Khi đến bộ tóc giả và lông đính mũ, Giuốc-đanh cũng chỉ hỏi qua loa.
Trích đoạn này đầy kịch tính. Bác phó may, ban đầu bị động (bị Giuốc-đanh phát hiện may hoa ngược), bất ngờ chuyển sang thế chủ động, tấn công bằng hai đề nghị liên tiếp: 'Nếu muốn, tôi sẽ may lại hoa xuôi' và 'Xin ngài chỉ bảo.' Giuốc-đanh sợ hãi, cứ lùi mãi. Lão ta lo sợ bác phó may tỏ ra tự ái, may hoa đúng hướng thì mất vẻ quý tộc. Vì thế, lão vội hỏi xem bộ lễ phục có vừa không.
Đáng buồn cười thứ nhất là lễ phục quý tộc châu Âu thường làm từ vải tốt, màu đen. Bác phó lại may cho Giuốc-đanh bằng vải hoa, loại vải dành cho váy áo phụ nữ hoặc trẻ con.
Đáng buồn cười thứ hai là vải hoa thì cần may bông hướng lên trên, nhưng bác phó không biết hoặc cố ý để Giuốc-đanh trở thành trò cười của thiên hạ, nên lại may hoa hướng xuống dưới. Giuốc-đanh nhận ra nhưng chỉ cần bác phó may nói người quý phái đều mặc như vậy, lão ngay lập tức chấp nhận.
Sau đó, Giuốc-đanh phát hiện bác phó may ăn bớt vải của mình khi may lễ phục, nên lão đưa ra chỉ trích. Bác phó may giải quýt khéo léo: 'Hàng này đẹp quá, tôi đã giữ lại một bộ để mặc' và tận dụng thế bí bằng cách hỏi Giuốc-đanh có muốn thử bộ mới không. Bác phó may, láu lỉnh và tinh quái, đã đúng vào tâm lí của Giuốc-đanh đang nôn nóng muốn làm 'quý tộc' để phớt lờ vụ mất vải:
- Mời ngài thử bộ mới này.
- Ừ, đưa đây tôi mặc thử.
- Khoan đã, không thể mặc như thế được. Cái áo này phải mặc theo đúng thể thức. Tôi có đưa người đến để mặc cho ông theo kiểu của những người quý tộc. Ở đây các chú, mặc bộ lễ phục này theo cách mà quý tộc mặc.
Mô-li-e chuyển từ cảnh trước sang cảnh sau rất mượt mà. Nếu ở cảnh thứ nhất, bác phó may ranh mãnh đã tránh né thành công những sai sót của mình bằng sự nôn nóng học đòi sang trọng của Giuốc-đanh, thì ở cảnh thứ hai, chú thợ phụ láu cá đã kiếm được nhiều tiền nhờ vào sự thèm khao khát danh vọng hão huyễn của lão trưởng giả.
Ngược với thủ đoạn của bác phó may là vụng chèo khéo chống, chú thợ phụ đã dùng mánh khoé nịnh hót và tâng bốc. Khi mới mặc xong bộ lễ phục cho Giuốc-đanh, gã thợ phụ muốn xin tiền uống rượu nên khúm núm gọi lão là ông lớn. Lão bất ngờ khi lần đầu tiên trong đời được gọi là ông lớn. Lão không dám tin, hỏi lại chắc chắn. Chú thợ phụ lễ phép hơn nữa: 'Bẩm, ông lớn ạ.' Điều đó làm cho Giuốc-đanh sung sướng, tưởng rằng chỉ cần mặc lễ phục là nghiễm nhiên trở thành quý tộc: Ấy đấy, ăn mặc theo lối quý phái thì thế đấy! Còn nếu vẫn giữ kiểu trang phục trưởng giả, đời này chẳng bao giờ được gọi là 'ông lớn'. Giuốc-đanh thưởng cho chú thợ phụ: 'Đấy, ta thưởng về tiếng 'ông lớn' đây này.' Nhận ra mưu đồ, chú thợ phụ tận dụng tình huống để níu kéo lão bằng cách hỏi xin tiền uống rượu. Thông minh chú thợ phụ làm cho lão mơ mộng về danh vọng và lão sẵn lòng trả giá bằng tiền. Làm giàu ảo nhưng khiến lão hạnh phúc. Thợ phụ chỉ cần tiền, nên chẳng có lý do gì dừng lại nịnh hót.
Chú thợ phụ thực sự tinh thông trong nghệ thuật mồi gài, biết cách chờ đúng lúc để kẻ tham lam có thời gian trải nghiệm sung sướng, vì đúng là sướng là lão lại trả tiền. Giuốc-đanh không tiếc tiền vì sự thèm khao khát danh vọng, và dù biết rõ sự tôn vinh đó chỉ là giả tạo, lão vẫn thích mê. Danh vọng hư cấu nhưng tiền thì thật. Chú thợ phụ chỉ cần tiền, nên chẳng còn lý do gì để ngưng nịnh hót.
Nhân vật Giuốc-đanh trở thành trò đùa của lũ lừa bịp, tưởng mình quý tộc thực sự. Cần tỉnh táo để nhận ra mọi danh xưng ca ngợi chỉ là hão huyền, giả dối.
Giuốc-đanh đang mất sáng suốt, chìm trong ảo giác quý tộc, quay cuồng giữa vầng hào quang hư danh. Chú thợ phụ tinh quái lừa những kẻ thích học làm sang như Giuốc-đanh, sử dụng chiến thuật câu nhử mồi. Dù có thuộc hạng quý tộc, sự thăng cấp như vậy không thể nhanh chóng. Giuốc-đanh choáng váng với danh xưng ông lớn, cụ lớn, đức ông, nhưng sau đó lão nhìn đến túi tiền. Lão tự dặn mình nhưng lại không kìm nén niềm sung sướng và lỡ đâm lao theo lao. Tội gì phải kìm nén khi có thể thoả mãn niềm sung sướng?!
Chú thợ phụ dừng lại, Giuốc-đanh bày tỏ khao khát học đòi làm sang. Lão sẵn lòng tốn tiền để giống như quý tộc thượng lưu. Giuốc-đanh phân biệt đúng sai nhưng ảo tưởng khiến lão quên mất thực tại, để kẻ xấu lừa bịp và biến thành trò cười.
Lão Giuốc-đanh, với thói học đòi làm sang, bị bác phó may và chú thợ phụ lợi dụng để kiếm chác. Tin rằng mặc áo ngược hoa mới quý phái, lão tiếp tục thưởng cho thợ phụ để mua cái tên hão huyền.
Bên cạnh Phân tích đoạn kịch ông Giuốc-đanh trong trang phục lễ các bạn cần khám phá thêm những chi tiết khác như Tóm lược vở kịch Trưởng giả học làm sang của Mô-li-e hoặc phần Soạn bài về ông Giuốc-đanh trong trang phục lễ để củng cố hiểu biết của mình.
