
Sau khi bị lừa bởi Sở Khanh, Thúy Kiều phải làm gái lầu xanh dưới sự bắt ép của Tú Bà. Trong quá trình đó, Kiều gặp Thúc Sinh, con rể của quan thượng thư, một người thích 'đào hoa'. Ban đầu chỉ là 'quen biết', nhưng sau này, tình cảm giữa Thúc Sinh và Thúy Kiều trở thành 'vô cùng quý giá'. Thúc Sinh đã cứu Kiều ra khỏi cảnh khốn khó, lấy nàng làm vợ lẽ: 'Bước chân đã thoát ra khỏi cuộc sống phiêu bạt'. Mặc dù gặp phải những trắc trở và bị tổn thương, nhưng tình yêu của Thúc Sinh dành cho Kiều vẫn còn đậm sâu:
Đoạn này, từ 'Bước chân đã thoát ra khỏi cuộc sống phiêu bạt', diễn tả quãng thời gian sau khi Thúc Sinh cứu Kiều ra khỏi cảnh khốn khó, và từ 'Mặc dù gặp phải những trắc trở và bị tổn thương', diễn tả những khó khăn mà họ đã vượt qua trong mối quan hệ của họ.
Trong cuộc truy sát của ba quân, gia đình Thúc Sinh nhận được sự quan tâm đặc biệt từ Thúy Kiều:
Một lần nữa, Kiều đã bày tỏ lòng quan tâm đến gia đình Thúc Sinh, để đảm bảo họ được an toàn.
Khi báo đáp ân, Kiều đã sử dụng một cách trang trọng để bày tỏ lòng biết ơn đối với 'cố nhân' của mình:
Đoạn này diễn tả sự cảm kích của Kiều đối với Thúc Sinh, một người đã từng yêu thương và giúp đỡ nàng.
Tâm hồn vừa mừng vừa lo,
Lo sợ cho ai mà mừng cho ai.
2. Trả thù Hoạn Thư
Sau bao năm trôi qua từ đêm bị đánh ghen, Kiều lại đối mặt với Hoạn Thư trong tư thế của người 'đã chiến thắng' để trả thù. Kiều đưa ra sự 'chào thua' bằng những lời 'lạnh lùng”:
Chỉ một cái nhìn, nàng đã nói:
Tiểu thư cũng đã đến đây!
Cách Kiều nói trở nên cay đắng, sắc lẻn. Những từ 'mấy tay', 'mấy mặt', 'mấy gan” như những lưỡi dao sắc bén:
Phụ nữ không thiếu thứ vậy,
Đời trước mấy mặt, đời này mấy gan!
Kiều cảnh báo Hoạn Thư đã gây ra nhiều đau khổ cho mình: Càng tàn nhẫn lắm, càng có nhiều oan trái.
Là 'kẻ phạm tội' đang đứng trước pháp trường, bên cạnh là những kẻ ác bằng 'gươm tuốt nắp ra', Hoạn Thư 'tấm hồn lạc phách xiêu bay'. Cô biết mình phạm tội, khó lòng tránh khỏi sự trừng phạt? Với sự khôn ngoan, sắc sảo của mình, người con của 'dòng họ Hoạn danh tiếng” đã tỉnh táo, tìm cách hóa giải. Một cú 'khấu đầu' khiến cảnh giác, khi cánh tay bị buộc. Đầu tiên, cô nhận tội 'ganh ghét' và lí giải đó là điều 'thường tình' của phụ nữ. Sau đó, Hoạn Thư gợi lại một chút 'tình nghĩa' ngày xưa: một là, đã cho Kiều trốn xuống chùa Quan Âm để 'học kinh giữ chùa', không buộc làm nữ tì nữa; hai là, khi Kiều bỏ trốn với chuông vàng và khánh bạc, đã tha thứ. Cách nói rất khéo léo, chỉ gợi sự thật và quá khứ ra, chỉ người trong cuộc mới hiểu. 'Nhớ lại' là nhớ lại điều gì, suy nghĩ lại điều gì:
Nhớ lại khi gác bút kinh,
Và khi ra đi không theo dứt tình.
Đối với Kiều, Hoạn Thư đã từng nói với Thúc Sinh: 'Rằng: tài nên trọng mà tình nên thương'. Mặc dù 'Chồng chung không dễ ai chiều', nhưng trong lòng, Hoạn Thư 'kính trọng ''Thúy Kiều. Hoạn Thư thú nhận tội và xin Thúy Kiều tha thứ:
Lỡ một phen gây rối trắng trợn,
Rất mong tha lỗi bằng lòng rộng.
Lời xin lỗi của Hoạn Thư vừa có lý, vừa có tình. Lời cầu xin đúng mực, chân thành. Vì thế, Kiều phải 'khen ngợi”. 'Khôn ngoan đến mức nói năng phải lời'. Không thể là 'người nhỏ nhen', Kiều đã tha tội cho Hoạn Thư:
Đã lòng nhân quá thì nên
Truyền quân lệnh xuống trướng tiền tha ngay.,
Sự việc diễn ra quá bất ngờ, vượt xa sức tưởng tượng của nhiều người. Với bản tính trung hậu, đã trải qua nhiều gian khổ và thử thách trong cuộc sống, và Kiều cũng nhận ra mình đã làm tổn thương hạnh phúc của người khác, cô đã tha thứ cho Hoạn Thư, thể hiện sự cao thượng. Ai đã từng đọc bản dịch Kim Vân Kiều truyện, đem so sánh với Truyện Kiều, sẽ thấy tài năng sáng tạo của Nguyễn Du, đặc biệt trong việc diễn tả báo ân và trả thù. Cảnh pháp trường thời trung cổ được miêu tả rất ấn tượng mà không thiếu phần uy nghiêm! Lời thoại rất súc tích, nhưng vẫn làm nổi bật tính cách, tâm lí của nhân vật Thúc Sinh nhút nhát và sợ hãi, Hoạn Thư khôn ngoan và sắc sảo, và Kiều trung hậu, cao thượng và lòng bao dung.
Nguyễn Du đã sáng tạo ra những đoạn hội thoại đặc sắc để diễn tả về ân oán, nhân quả, và nhân đạo trong cuộc đời. Cảnh báo ân báo oán là một yếu tố quan trọng làm nổi bật tinh thần nhân đạo trong Truyện Kiều.
Trích: Mytour
