Đề bài: Phân tích đoạn thơ tiếp theo trong bài Vội vàng: 'Xuân đang tới... tiễn biệt'
I. Dàn ý chi tiết
II. Bài mẫu
Phân tích đoạn thơ tiếp theo trong bài Vội vàng: 'Xuân đang tới... tiễn biệt'
Mẹo Chiến thuật phân tích bài thơ, đoạn thơ để đạt điểm cao
I. Dàn ý Phân tích đoạn thơ tiếp theo trong bài Vội vàng: 'Xuân đang tới... tiễn biệt'
1. Bắt đầu
- Tổng quan về Xuân Diệu và bài thơ Vội vàng.
- Giới thiệu đoạn thơ 'Xuân đang tới... tiễn biệt'.
2. Phần thân
* Xuân Diệu tận hưởng và cảm nhận về sự trôi chảy của thời gian, mùa xuân, cuộc sống và tuổi trẻ
- Luật tự nhiên: 'Xuân đang tới... sẽ già'
+ Xuân đến và đi, thời gian vô tận, cuộc sống ngắn ngủi
+ 'Xuân còn non, xuân sẽ già': Thanh xuân qua đi nhanh chóng, tuổi già đến với mọi người không chờ đợi, theo chu kỳ tự nhiên không thể thay đổi.
- Tâm trạng của thi sĩ trước sự trôi chảy của thiên nhiên: 'Mà xuân hết... thắm lại'
+ Lo lắng, nuối tiếc, tiếc nuối
+ Xuân không chỉ là sự tươi mới của thiên nhiên mà còn biểu tượng cho sự sống, là nguồn cảm hứng và năng lượng
+ Xuân là tuổi trẻ, sức sống, khao khát hy sinh, tuổi thanh xuân đẹp và tươi mới nhất...(Còn tiếp)
>> Xem Dàn ý Phân tích đoạn thơ tiếp theo trong bài Vội vàng: Xuân đang tới... tiễn biệt đầy đủ tại đây.
II. Bài mẫu Phân tích đoạn thơ tiếp theo trong bài Vội vàng: 'Xuân đang tới... tiễn biệt'
Khi nhắc đến Xuân Diệu, chúng ta gặp một nhà thơ với tâm hồn sáng tạo, ấn tượng. Bài thơ Vội vàng trong tập Thơ là một tác phẩm đặc sắc thể hiện đặc trưng riêng biệt của ông. Đoạn thơ đặc biệt là:
'Xuân về, là lúc xuân đi qua,
Xuân còn non, là lúc xuân già,
Nhưng khi xuân qua, tôi cũng khuất phục.
Lòng tôi mở, nhưng vẫn bị giới hạn bởi vận mệnh,
Không cho tuổi trẻ kéo dài vô tận,
Nói gì đâu rằng xuân sẽ luôn lặp lại,
Nếu tuổi trẻ không thể thắm lại hai lần.
Còn trời đất, nhưng không còn tôi mãi mãi,
Đành tiếc nuối cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rơi vị chia ly,
Khắp sông núi, vẫn thầm tiễn biệt...'
Đây là đoạn thơ thể hiện cảm xúc của tác giả về thời gian trôi đi, mùa xuân, cuộc sống và tuổi trẻ. Thời gian tuần hoàn, cuộc sống luân phiên, xuân đến rồi lại đi, thời gian vô tận nhưng cuộc đời con người thì hữu hạn, ngắn ngủi. 'Xuân còn non xuân sẽ già' như chính cuộc sống, thanh xuân rồi cũng sẽ qua đi để nhường chỗ cho tuổi già. Đời người luôn tuân theo quy luật tự nhiên, không thể thay đổi được.
Ngày càng suy nghĩ về thời gian, tác giả càng tràn ngập lo lắng, hụt hẫng và luyến tiếc, như một cảm xúc ám ảnh không nguôi:
'Mùi tháng, năm đều rơi vị chia ly,
Khắp sông núi, vẫn thầm tiễn biệt...'
Xuân không chỉ là sức sống mới của thiên nhiên mà còn là hơi thở của cuộc sống. Khi mùa xuân kết thúc, chúng ta sẽ nhập vào cõi bất diệt, vì cuộc sống con người chỉ được trải qua một lần. Xuân là biểu tượng của sự trẻ trung, sức sống, và lòng cống hiến của tuổi trẻ, nhưng thời gian luôn hạn chế, luôn đợi chờ để cướp đi tuổi trẻ. Nỗi tiếc nuối về việc không thể trải lại tuổi thanh xuân là một tình cảm không lẽ thường.
Nghĩ về những quãng đời ngắn ngủi, tác giả tràn ngập nỗi đau buồn không tả được:
'Còn trời đất, nhưng tôi sẽ mất,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;'
Tiếng thở dài mang đến nỗi đau và sự bất lực trước cuộc sống. Bầu trời có thể còn mãi mãi, nhưng con người không thể sống mãi mãi. Một ngày nào đó, không còn ai trên thế gian này nữa, và niềm tiếc nuối lan tỏa đến cả bầu trời, làm xao lạc trái tim người đọc:
Đoạn thơ 'Xuân về là lúc xuân trôi qua...chào tạm biệt' thể hiện sâu sắc những lo âu, xao lạc của nhà thơ Xuân Diệu trước những bước chân của thời gian. Để tìm hiểu thêm về triết lý về cuộc sống cũng như quan điểm về thời gian, về tình yêu của nhà thơ, các bạn có thể tham khảo thêm: Phân tích vẻ đẹp của tự nhiên trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu, Phân tích quan điểm sống 'vội vàng' của Xuân Diệu, Phân tích quan điểm về tình yêu của Xuân Diệu qua Vội vàng, Phân tích 13 câu đầu bài thơ Vội vàng.
