Mời các bạn theo dõi bài giảng về đoạn văn trong truyện Chữ người tử tù: 'Tiếng trống canh thành phủ... muốn từ biệt vũ trụ'
Bài văn mẫu Bình giảng về đoạn văn trong truyện ngắn Chữ người tử tù: 'Tiếng trống canh thành phủ... muốn từ biệt vũ trụ'
Hướng dẫn bài làm về đoạn văn trong truyện Chữ người tử tù: 'Tiếng trống canh thành phủ... muốn từ biệt vũ trụ'
Đoạn văn mở đầu tác phẩm, sau cuộc trò chuyện của ngục quan và thầy thơ về Huấn Cao. Đây là bức tranh của nhà tù tỉnh Sơn đêm trước khi Huấn Cao vào trại giam. Bút pháp già dặn của Nguyễn Tuân tả cảnh ngụ tình, làm nổi bật hình ảnh viên quản ngục và khẳng định sức tỏa sáng của Huấn Cao giữa chốn ngục tù.
Khung cảnh nhà tù tỉnh Sơn hiện ra trong không gian tối mịt với âm thanh quen thuộc vọng lên, tạo nên bức tranh quạnh vắng và rùng rợn. Cảnh ở đây yên tĩnh và đầy bất trắc, với tiếng dội chó ma sủa từ xa. Nguyễn Tuân tận dụng âm thanh làm nền cho khung cảnh hoang vu, tĩnh mịch đến lạnh lẽo của chốn tù lao, nơi ác và bóng tối ngự trị. Đêm đen bao trùm cảnh vật, và ánh sáng từ ngôi sao Hôm nhấp nháy như muốn từ biệt vũ trụ.
Quản ngục hiện lên với dáng đi thanh thoát, đầy tư duy và ưu tư. Có vẻ như ngục quan đang suy ngẫm về cuộc sống của mình giữa chốn tù lao, nơi con người bị trói buộc, nhân cách bị kìm hãm. Quản ngục tôn trọng và ngưỡng mộ Huấn Cao vì tài năng và tinh thần anh hùng, đồng thời tiếc nuối cho số phận sắp rơi vào tay tử thần. Ánh nhìn của ngục quan hướng về ngôi sao Hôm cũng là ánh nhìn đến vẻ đẹp và cao quý của tâm hồn.
