1. Bài mẫu số 1
2. Bài mẫu số 2
Đề bài: Nghiên cứu bức chân dung tự họa của Nguyễn Công Trứ trong tác phẩm Bài ca cuồn cuộn
Phân tích nghệ thuật trong bức chân dung tự họa của Nguyễn Công Trứ trong tác phẩm Bài ca cuồn cuộn: 2 ví dụ mẫu văn
Tips Phương pháp phân tích đoạn thơ xuất sắc, cấu trúc chặt chẽ
1. Đánh giá bức chân dung tự họa của Nguyễn Công Trứ trong Bài ca cuồn cuộn, mẫu số 1:
Từ thời xa xưa, thơ đã trở thành gương phản ánh tâm hồn và tình cảm của những nhà thơ. Không chỉ vậy, thông qua thơ, độc giả còn có cơ hội hiểu rõ hơn về tính cách và phong cách của mỗi nhà thơ. Có người đã nói: văn chính là con người. Điều này hoàn toàn đúng với những tác giả văn hóa lớn. Trong số họ, Nguyễn Công Trứ là một tác giả như vậy. Vì vậy, qua Bài ca cuồn cuộn, chúng ta có thể hình dung rõ nét về con người Nguyễn Công Trứ qua bức chân dung do chính ông tự họa.
Bức chân dung tự họa của Nguyễn Công Trứ trong tác phẩm Bài ca cuồn cuộn là biểu tượng của một con người tràn đầy ngất ngưởng. Đây không phải là sự ngất ngưởng của người tự ti, tự thấp thỏm, mà chính là sự ngất ngưởng của một tâm hồn tự tin và mạnh mẽ. Nguyễn Công Trứ ý thức rõ về tài năng và giá trị của bản thân. Sự ngất ngưởng của ông không phải là phong cách sống thông thường, mà là một cách sống độc đáo, với vẻ đẹp tự do, phong cách mạnh mẽ của một tâm hồn lớn, một cá nhân lớn.
Phân tích chân dung tự họa của Nguyễn Công Trứ trong tác phẩm Bài ca cuồn cuộn - điểm nhấn tốt nhất
Ngay từ đầu bài ca, Nguyễn Công Trứ đã khẳng định rằng mọi sự trong thế giới này đều là phận sự của ông, một phần của vũ trụ lớn mà không phải là điều gì đó nằm ngoài tầm hiểu biết. Bài thơ tràn ngập âm Hán, tô điểm bằng sự trang trọng và thiêng liêng, thể hiện thái độ tự tin, kiêu hãnh và ý thức sâu sắc về trách nhiệm của bản thân. Qua từng dòng thơ của Nguyễn Công Trứ, chúng ta nhận ra ông liên tục nhắc nhở về các khái niệm như Chí nam nhi, Chí làm trai, Chí tang bồng, Phận sự làm trai, Nợ nam nhi, Nợ tang bồng... Điều này là biểu hiện của lối sống tích cực theo triết lý Nhãn, là sự tự tin và kiêu hãnh của nhà Nho chính trực. Thái độ này lại được thể hiện qua giọng điệu ngất ngưởng, kiêu ngạo. Đọc câu thứ hai, ta thấy Nguyễn Công Trứ tự xưng là Ông Hi Văn, giới thiệu mình là người tài năng và coi việc làm quan như một sứ mệnh quan trọng.
Thái độ ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ không chỉ xuất hiện khi ông đang làm quan: từ Khỉ Thủ khoa, tham tán, đến Tổng đốc Đông. Ngay cả khi ông bình thường ở miền Tây, hoặc làm đại tướng, thậm chí khi về nghỉ hưu và không làm quan nữa, thái độ này càng trở nên rõ ràng và ổn định. Có thể khi thoát ra khỏi cuộc sống quan trường, khi không còn bị ràng buộc, ông càng trở nên ngất ngưởng hơn. Ông sống một cuộc sống khác biệt, nghịch lý: thay vì cưỡi ngựa, Nguyễn Công Trứ cưỡi bò, đeo nhạc ngựa và tỏ ra thoải mái, tự do trong tư thế:
Tay kiếm tạo ra dáng vẻ từ bi
Chân tiên bước nhẹ trên đỉnh núi cao
Cười ha hả ông ngẩng cao đầu
Không chỉ ở lối sống, thái độ ngất ngưởng của ông hiển lộ trong quan niệm về sự mất mát và tư duy lạc quan, bình thản trước thử thách cuộc sống:
Mất mát là một phần tự nhiên của cuộc sống
Khen chê như cơn gió lạnh bên đỉnh núi.
Giống như câu chuyện ông già mất ngựa trên biên ải (Lặp lại trường hợp mất ngựa của ông già), Nguyễn Công Trứ coi sự mất mát như một phần không thể tránh khỏi của đời sống; trong cuộc sống, niềm vui và nỗi buồn đều tồn tại một cách như nhau, do đó không cần phải lo lắng hoặc sợ hãi. Nhận xét và đánh giá chỉ là những điều bình thường, không có lý do gì để buồn bã hay thất vọng, hãy tỏ ra nhẹ nhàng như làn gió mát lành bên đỉnh núi.
Ca hát, uống rượu, sắp xếp tùng
Không tôn giáo, không thiên sứ, không ràng buộc.
Trong xã hội phong kiến, nơi mà những quy tắc, lễ nghi và khuôn mẫu ngự trị, thái độ ngất ngưởng và phong cách độc đáo của Nguyễn Công Trứ là một thách thức, một sự chống lại cuộc sống. Cách sống của ông xuất phát từ lòng can đảm và ý thức về cái tôi riêng biệt. Ông muốn đối đầu với sự áp đặt và sự kiểm soát của xã hội phong kiến thời bấy giờ. Đồng thời, quan niệm và cách sống của ông phản ánh sự tự tin và hiểu biết sâu sắc về giá trị và tài năng của chính bản thân. Ông thậm chí so sánh mình với các danh tướng lừng danh từ triều đại Hán đến triều đại Tống của Trung Quốc: Trái, Nhạc cùng thuộc vào họ Hàn, Phú. Ông còn tỏ lòng trung thành đậm chất như: 'Nghĩa vua tôi dành cho đạo sơ chung'. Câu thơ đầy cảm xúc và uy nghiêm như lời thề chắc chắn. Sinh ra và lớn lên trong giai đoạn giao thời giữa triều đại Lê và đầu triều đại Nguyễn, ông nằm trong tình cảnh thuận lợi để tận dụng sự hồi sinh quốc gia dưới triều Nguyễn. Ông tự nhiên thấy mình là một phần của đất trời Việt Nam:
Sinh ra dưới bầu trời Việt Nam
Phải để lại dấu ấn trên núi sông.
Ý chí và hành động của ông đã chứng minh điều này. Nguyễn Công Trứ đã trở thành một biểu tượng được ghi chép bởi non sông. Tên tuổi và phong cách của ông vẫn sống mãi trong từng dòng thơ của mình.
Hết bài thơ, Nguyễn Công Trứ, một tên nho gia với tư duy ngất ngưởng. Những câu thơ của ông không chỉ như một lời tự hào mà còn là sự ngợi ca sâu sắc, là bức tranh sống động về cuộc đời ông. Đằng sau sự ngất ngưởng ấy là một tâm hồn sáng tạo và tư duy phong phú.
"""-- BÀI 1 KẾT THÚC """"
Chúng ta sẽ tiếp tục phân tích chi tiết bức chân dung tự họa của Nguyễn Công Trứ trong Bài ca ngất ngưởng. Hãy chuẩn bị trả lời câu hỏi từ sách giáo khoa, soạn bài về Bài ca ngất ngưởng và tìm hiểu về hoàn cảnh sáng tác của nó để nắm vững môn Ngữ Văn lớp 11.
2. Phân tích chi tiết bức chân dung tự họa của Nguyễn Công Trứ trong Bài ca ngất ngưởng, mẫu số 2:
Nguyễn Công Trứ (1778 - 1858), sinh ra và lớn lên trong thời kỳ lịch sử nhiều biến động. Với tài năng và lòng hiếu kỳ, ông khát khao một cuộc sống đầy ắp thành công và đóng góp cho xã hội. Làm quan là sự lựa chọn của ông, nhưng lối sống của ông lại không bị ràng buộc bởi những quy tắc cứng nhắc, ông luôn khao khát tự do, sống 'ngất ngưởng' với niềm đam mê với cuộc sống. Bức chân dung về bản thân trong tác phẩm Bài ca ngất ngưởng thật sự là một kiệt tác của ông.
Để tạo ra bức chân dung ấy, Nguyễn Công Trứ đã chọn sử dụng thể loại thơ 'hát nói', biểu hiện của ca trù. Việc này cho thấy ông là một con người rất tự do, sáng tạo. Bài thơ không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là một bức tranh sống động về tâm hồn và cuộc sống của Nguyễn Công Trứ. Ông không chỉ là một quan trọng, mà còn là một con người 'ngất ngưởng' ở những vị trí quan trọng trong bài thơ, từ đầu đến cuối. Từ ngữ sáng tạo, câu kết ý thông qua từng khổ thơ, tất cả đều làm nổi bật phong cách sống độc đáo của Nguyễn Công Trứ, vượt lên trên những khó khăn và thách thức.
Ngay từ khi còn trẻ, Nguyễn Công Trứ đã hướng tới ước mơ lớn về danh vọng và thành công. Đối với ông, danh tiếng không chỉ là truyền thống, mà còn là định mệnh: 'Đã được biết đến khắp nơi, phải để lại dấu ấn với núi sông'.
Danh tiếng của ông không chỉ là từ trên trời rơi xuống,
Mà còn là do sự cống hiến và đóng góp cho núi sông đó.
Trong vai trò làm quan, ông luôn hiểu rõ về trách nhiệm và bổn phận của mình trong cuộc sống:
Vũ trụ rộng lớn, mỗi sự vụ đều có ý nghĩa của nó
(Trong vũ trụ, mọi sự kiện đều là một phận sự của chính ta)
Bài luận văn về Phân tích bức chân dung tự họa của Nguyễn Công Trứ trong Bài ca ngất ngưởng, mẫu số 2
Quan điểm này thường xuất hiện trong tác phẩm của ông, như trong bài Gánh trung hiếu với câu 'Vũ trụ chức phận nội' và Luận kẻ sĩ với câu 'Vũ trụ giao ngô phận sự'. Tuy nhiên, những câu thơ trang trọng này không chỉ nói về trách nhiệm cá nhân mà còn thể hiện niềm tự hào của nhà thơ về đóng góp của mình cho đất nước. Ông tỏ ra kiêu hãnh khi nói về bản thân:
Ông Hi Văn tài nghệ đã bước vào lãnh địa của mình.
Cách sử dụng tên và biệt hiệu là một đề tài được nhiều tác giả đề cập, như Hồ Xuân Hương trong Tự tình hay Nguyễn Du trong Độc Tiểu Thanh kỷ... Tuy nhiên, việc Nguyễn Công Trứ gọi bản thân mình bằng cách tôn trọng như 'ông' là một điểm độc đáo. Ông tự tin cho rằng tài năng của mình đã trở thành một phần không thể thiếu, một phong cách được đặt vào một vị thế đặc biệt trong xã hội. Dù có thể có người cảm thấy ông 'khoa trương' nhưng thực tế đằng sau đó là giọng nói chân thành của người có nhận thức sâu sắc về giá trị cá nhân. Trong quan điểm của Nguyễn Công Trứ, ông đã bước vào lãnh địa của mình. Điều này có vẻ khác biệt so với thời trẻ trai:
Chí làm trai nam, bắc, đông, tây,
Cho thoả sức vẫy vùng bốn bể.
Dù đã trải qua nhiều khó khăn và phiền muộn trong chính trường, Nguyễn Công Trứ giờ đây là một quan nhân có trải nghiệm rộng lớn. Việc bị giáng chức và thăng quan là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, khi nhìn lại những đóng góp của mình, ông cảm thấy hạnh phúc và tự hào:
Là Thủ khoa, Tham tán, Tổng đốc Đông,
Bình Táy, cờ đại tướng lúc nào,
Có khi trở về Phủ doãn Thừa Thiên.
Sự sắp xếp kỹ thuật của những từ ngữ Hán Việt như 'Thủ khoa, Tham tán, Tổng đốc Đông, Bình Tây, đại tướng, Phủ doãn' cùng với biện pháp kết hợp 'lúc, khi' đã làm nổi bật con người đa tài của Nguyễn Công Trứ, và ông tự hào về điều đó:
Châm ngôn 'Gồm thao lược dã nên tay ngất ngưởng'
Châm ngôn 'tay ngất ngưởng' cho thấy rằng dù làm quan và phải tuân theo những nguyên tắc nhất định như 'phụ tử, quân thần', Nguyễn Công Trứ vẫn sống ngất ngưởng, vượt lên trên mọi điều kiện. Điều này làm nổi bật sự độc đáo, khác biệt so với những quan vua chỉ biết sống thoải mái và đầy thưởng lạc 'Trăm năm mặc kệ tiếng chê khen'. Điểm độc đáo của cách diễn đạt này còn ở chỗ ông không chỉ nói về bản thân mình mà còn nhìn nhận từ góc độ xa lạ để thể hiện sự đồng lòng của cộng đồng.
Làm quan, ông đã sống 'ngất ngưởng', và khi về hưu, ông lại sống 'ngất ngưởng' hơn. Mười ba câu trong mười chín câu thơ, đặc biệt ba trên năm câu tập trung vào đoạn này để thể hiện điều đó. Có lẽ khi thoát khỏi chốn quan trường, ông có cơ hội tỏa sáng hơn, sống thoải mái hơn. Khác với các vị quan khác, khi cáo lão có vật phẩm vua ban, cưỡi ngựa về làng... thì ông Nguyên lại khác biệt hoàn toàn. Ấn tượng về ngày 'đô môn giải tổ' chỉ tập trung vào một sự kiện duy nhất:
Đeo bò vàng, ngựa bò đạc ngất ngưởng
'Đeo bò vàng' cho ngựa bò đạc. Hành động này chứng tỏ Nguyễn Công Trứ là người không quan tâm đến sự giàu có. Hành động độc đáo này một lần nữa khẳng định tính 'ngất ngưởng' của ông.
Là người thích tự do, sự hưởng thụ cuộc sống, việc du lịch và tận hưởng vẻ đẹp của tự nhiên khi già là điều không lạ với Nguyễn Công Trứ:
Kia, núi ấy che phủ bởi mây trắng
Tuy nhiên, điều đáng chú ý ở đây là ông không du lịch một cách thông thường mà lại độc đáo, khác biệt:
Kiếm tay xung mà thành hình từ bi,
Gót tiên theo dõi đỉnh núi đôi chân dì
Nguyễn Công Trứ hiện tại không chỉ là một quan võ từng chống loạn ở biên giới Tây Bắc hay đối đầu giặc ở biên giới Tây Nam mà còn là một cụ già trong tư thế tín đồ Phật tử với tinh thần 'từ bi' và 'gót tiên'. Khi đến những nơi yên tĩnh, ông không quên dắt theo một đôi chân dì, thể hiện một hành động độc đáo và khá đầy chấn chới. Ông bước đi chậm rãi, không giấu giếm những hành động của mình. Điều này có lẽ chưa từng ai dám thực hiện trước đó, ngoại trừ Nguyễn Công Trứ. Trước tình huống 'ngông ngạo' này, thậm chí Bụt cũng chỉ có thể phì cười. Nguyễn Công Trứ đã chứng minh sự 'ngất ngưởng' của mình không chỉ được xã hội công nhận mà còn khiến Bụt cười nghiêng ngả: 'Bụt cũng không giữ được bản tính nghiêm túc trước sự ngất ngưởng của ông'.
Sự 'ngông nghênh' của Nguyễn Công Trứ không phải là tự cao, tự đại, mà là sự 'ngất ngưởng' và thoát khỏi xã hội rối bời thời ấy. Ông theo đuổi lối sống hưởng thụ nhưng vẫn giữ vững triết lý sống của mình:
Mất dương dương, tái thượng con người,
Khen chê phơi phới như gió đông. Khi ca, khi tửu, khi cắc, khi tùng,
Không Phật, không tiên, không vướng tục.
Với những người bình thường, việc được, mất, khen, chê là quan trọng. Nhưng với ông Nguyễn, đó chỉ là những biến động nhẹ nhàng trong cuộc sống. Dù gặp phải thất bại hay thành công, ông vẫn giữ vững tinh thần như gió đông hay những cung đường tái sinh. Ông tận hưởng rượu, lời ca, trống chầu, và những cuộc hành trình. Ông khẳng định không bị chi phối bởi tiên Phật, không rơi vào bức bách của thói tục, và sống theo triết lý riêng với niềm vui và sự thú vị.
Dù vậy, Nguyễn Công Trứ vẫn chịu trách nhiệm với tư tưởng sống có ý nghĩa, để lại dấu ấn về mình, và ghi chép đẹp về quân thần:
Không phải Trái, cũng không phải phường Hàn, Phú,
Nghĩa vua tôi trọn vẹn dạo sơ chung.
Dù ông 'ngất ngưởng' hay vui chơi thoả chí, thế nào đi nữa, ông vẫn luôn lo lắng cho đất nước, coi việc 'kinh bang tế thế' phò vua là trách nhiệm, là điều cần phải làm. Ông là một con người với tấm lòng 'sơ chung' không bao giờ thay đổi.
Kết luận bài thơ bằng một câu nói đầy thách thức:
Trong triều, có ai ngất ngưởng như ông!
Đây không chỉ là một câu hỏi, mà còn là một thách thức. Ông như đang thách thức cả tập đoàn phong kiến bấy giờ: Có ai có thể vừa vui chơi thoả thích, vừa trọn vẹn nghĩa vua tôi như ông không? Ông trở thành một cá nhân độc lập, hoàn toàn khác biệt với triều đình phong kiến, là một tư thế sống đáng khen ngợi của nhà thơ thời kỳ đó.
Tổng kết, Nguyễn Công Trứ trong tác phẩm Bài ca ngất ngưởng là hình ảnh của một con người vừa 'ngất ngưởng' vừa 'vẹn nghĩa'. Có lẽ đây là điều mà mọi người nên học hỏi: khi đã hiến dâng hết mình, hãy cho phép bản thân được thưởng thức niềm vui. Qua đây, chúng ta có thể rút ra bài học là hãy xây dựng một triết lý sống tích cực, mang lại lợi ích cho bản thân và duy trì theo đuổi nó để sống một cuộc sống có ý nghĩa và hạnh phúc hơn.
""""-- KẾT """"
Bức tranh tự họa về Nguyễn Công Trứ trong Bài ca ngất ngưởng là biểu tượng rõ nét của một nhà nho chân chính, không bị ràng buộc bởi những tư tưởng Nho giáo lạc hậu. Để hiểu sâu và cảm nhận hơn về lối sống độc đáo của ông, bạn có thể tham khảo thêm các bài như Nhân cách của nhà nho chân chính trong Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ, Bình luận về Bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ, Tìm hiểu về tác phẩm Bài ca ngất ngưởng, Phân tích cái tôi ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ qua bài thơ Bài ca ngất ngưởng...
