Đề bài: Phân tích nhận định: Bức tranh Đây thôn Vĩ Dạ là một hiện thân về vẻ đẹp của quê hương, là lời thổn thức của một nhà thơ đắm chìm trong cuộc sống, tình yêu
I. Dàn ý chi tiết
II. Bài viết mẫu
Phân tích nhận định: Đây thôn Vĩ Dạ là một bức tranh tuyệt vời về vẻ đẹp của quê hương
I. Dàn ý Phân tích nhận định: Đây thôn Vĩ Dạ là một hiện thân về vẻ đẹp của quê hương (Chuẩn)
1. Giới thiệu:
- Giới thiệu về tác giả Hàn Mặc Tử và tác phẩm 'Đây thôn Vĩ Dạ'.
- Nêu nhận định: 'Đây thôn Vĩ Dạ' là một bức tranh tuyệt vời về vẻ đẹp của quê hương; là tiếng lòng của một nhà thơ đam mê cuộc sống, yêu người'
2. Phần chính:
a. Đây thôn Vĩ Dạ là bức tranh tự nhiên về một miền quê:
- Bức tranh thôn Vĩ Dạ tươi đẹp, lãng mạn:
+ Cảnh vườn Vĩ Dạ mở ra với hình ảnh 'Ánh nắng chiếu rọi hàng cây cau tỏa sức sống mới':
+ Từ 'nắng': tạo nên không khí tràn đầy ánh sáng mới.
+ 'Cây cau tỏa sức sống mới': nắng Huế đặc trưng.
+ 'Vườn xanh': gợi lên hình ảnh vườn cây xanh mướt mát, tươi trẻ.
+ Từ 'mát quá': nhấn mạnh vẻ xanh mát, tươi mới của vườn cây.
+ So sánh 'xanh như ngọc': vườn cây còn đọng sương, lấp lánh dưới ánh nắng như viên ngọc lớn.
+ Hình ảnh 'Lá trúc che bóng mặt phố': hình ảnh của khuôn mặt phụ nữ Huế thanh lịch, dịu dàng, thoáng qua vòm lá (lấy ý từ ca dao).
- Hình ảnh sông nước đặc trưng của xứ Huế:
+ Mây và gió trôi êm đềm, dòng Hương Giang lặng lẽ chảy, những bông hoa sen nhẹ nhàng lay động: vẻ đẹp mang bản sắc Huế.
+ Dòng Hương Giang dưới ánh trăng: lấp lánh dưới ánh trăng giữa đêm tĩnh lặng.
- Hình ảnh những cô gái trong trang phục trắng tinh khôi:
+ 'Áo em trắng quá, không thể nhận ra': hình ảnh mơ hồ, uẩn khúc
+ Hình ảnh 'em' - người con gái xứ Huế, gần gũi, thương yêu nhưng vẫn mơ hồ và khó hiểu --> Cảm giác mơ hồ, rụt rè.
b. Tiếng thở dài của nhà thơ yêu đời, yêu người:
- Nỗi nhớ đầy đau về thôn Vĩ Dạ.
- Khao khát sự hiểu biết về cuộc sống của Hàn Mặc Tử:
+ Đong đầy lòng mong muốn vượt qua cảm giác cô đơn: 'Thuyền ai đậu bên bến sông trăng kia/ Có thể đưa trăng trở lại vào đêm nay?'
+ Sự nghi ngờ của một người yêu cuộc sống, yêu, một tình yêu sâu sắc và phức tạp: 'Ai biết tình yêu thực sự là gì?'
=> Yêu cuộc sống, yêu người đến tận đáy lòng
c. Nghệ thuật:
- Hình ảnh thơ kết hợp giữa thực tế và tưởng tượng.
- Ngôn ngữ thơ sôi động, gợi cảm.
- Sử dụng kỹ thuật tu từ độc đáo.
3. Kết luận:
Tổng hợp lại nhận định chính.
II. Mẫu văn phân tích: Đây thôn Vĩ Dạ là bức tranh tuyệt đẹp về một vùng quê đất nước (Chuẩn)
'Đây thôn Vĩ Dạ' của nhà thơ Hàn Mặc Tử được sáng tác trong những ngày ông phải nằm ở Yên Hoà, Quy Nhơn vì bệnh. Trong thời gian đó, ông nhận được lá thư của bà Kim Cúc - người con gái mà ông vẫn âm thầm nhớ mãi. Bức lá thư là cảnh vườn ven sông nước ở Vĩ Dạ - quê hương của bà và cũng là mảnh đất mà Hàn Mặc Tử luôn khao khát. Đó là nguồn cảm hứng cho ông sáng tác 'Đây thôn Vĩ Dạ'. Có người cho rằng: 'Đây thôn Vĩ Dạ là bức tranh tuyệt đẹp về một vùng quê đất nước, là tiếng thở dài của một nhà thơ đam mê cuộc sống, yêu người.'
Bài thơ được viết vào năm 1937 và được xuất bản trong tập thơ 'Đau thương' - một trong những tập thơ nổi tiếng nhất của Hàn Mặc Tử.
Bài thơ này là 'bức tranh tuyệt đẹp về một vùng quê đất nước', vì vậy ngay từ những dòng thơ đầu tiên, Hàn Mặc Tử đã cho người đọc thưởng ngoạn bức tranh vườn ven sông phong phú của xứ Huế:
'Tại sao anh không trở về thôn Vĩ chơi?
Nắng sớm rọi nhẹ trên hàng cau mới mọc.
Vườn nào mướt mát đến thế, xanh ngát như ngọc
Lá trúc che kín mặt đất nền.'
Dễ dàng nhận thấy bức tranh vẻ đẹp của vườn Vĩ Dạ trong những lời miêu tả của thi nhân, từ các góc độ khác nhau, từ xa đến gần, từ cao đến thấp. Mọi chi tiết hiện ra với những màu sắc khác nhau nhưng đều mang một vẻ đẹp thơ mộng, thanh bình, tràn đầy sức sống dưới ánh nắng ban mai. Trên con đường trí tưởng tượng ấy, điểm nhìn đầu tiên của nhà thơ là hàng cau trong ánh nắng sớm. Hai từ 'nắng' trong một câu thơ mang lại cảm giác của một không gian được thấm đẫm bởi ánh nắng mới. Ở Vĩ Dạ, cau là loại cây phổ biến được trồng nhiều trong vườn, nên 'nắng hàng cau' là dấu hiệu nắng đặc trưng của địa phương này. Những cây cau thẳng tắp, vươn cao trời, chào đón những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Ánh nắng mới lan tỏa khắp nơi, tô đầy sắc hồng trên những lá cau xanh, đó cũng chính là lúc mà ban mai của xứ Huế hé mở. Mô tả về ánh nắng hàng cau, Hàn Mặc Tử đã làm sống lại một buổi ban mai tươi mát và tinh khiết nhất của xứ Huế. Và hơn thế nữa, dưới ánh nắng ban mai ấy là hình ảnh của khu vườn mới tỉnh giấc sau một đêm dài ngủ.
Những giọt sương sớm trên những chiếc lá xanh lấp lánh, sống động dưới ánh mặt trời sớm: 'Vườn nào mướt mát đến thế, xanh ngát như ngọc'. Nhà thơ sử dụng từ 'vườn nào' để chỉ khu vườn trong tâm trí của mình. Tuy nhiên, cảnh vườn hiện ra trước mắt thật sự lung linh, đầy sức sống. Tính từ 'mướt' là một từ ngữ giản dị, phản ánh điều này là điều quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày của mọi người. Tuy nhiên, qua trí tưởng tượng của Hàn Mặc Tử, từ này trở nên sống động và gợi cảm hơn bao giờ hết. 'Mướt mát' gợi lên hình ảnh của một khu vườn với cây cỏ tươi tốt, với những chiếc lá xanh mơn mởn đang còn ướt sương. Những chiếc lá đó dưới ánh nắng mặt trời trở nên mềm mại hơn, phản chiếu sắc thắm. Và cảnh vườn càng trở nên sống động hơn với hình ảnh so sánh 'xanh ngát như ngọc'. Điều này gợi lên hình ảnh của một khu vườn vẫn còn ướt sương, và khi được ánh nắng mặt trời chiếu rọi, nó trở nên lấp lánh, sáng sủa như một khối ngọc lớn. Lời thơ không chỉ là lời miêu tả về cảnh vật của vườn Vĩ Dạ mà còn là sự khen ngợi của thi nhân về vẻ đẹp bất tận của vườn đó.
Trở về với Vĩ Dạ, Hàn Mặc Tử còn đắm chìm trong hình ảnh: 'Lá trúc che kín mặt đất nền'. Có con người, có thiên nhiên, cảnh vườn Vĩ Dạ trở nên hòa mình, ấm áp, tràn đầy sức sống. Khuôn mặt người thoáng ẩn sau vòm lá gợi lên hình ảnh của những người con gái Huế với dáng điệu e ấp, thẹn thùng - một nét đặc trưng của con người trong xứ sở này! Có thể, 'mặt đất nền' trong lời thơ của Hàn Mặc Tử được lấy ý tưởng từ câu ca dao rằng:
'Gương mặt em vuông như chữ điền
Làn da trắng, áo đen nổi bật
Trong em có trời có đất
Với lời nói chân thành, lòng nghĩa hiệp'
Chỉ với một nét vẽ, Hàn Mặc Tử đã tái hiện hoàn hảo vẻ đẹp của cảnh vật và con người ở Vĩ Dạ. Không chỉ là khung cảnh đẹp thơ mộng, ấm áp mà còn là những con người mang vẻ đẹp giản dị, kín đáo, chân phương.
Không chỉ miêu tả về cảnh vườn ở thôn Vĩ, 'bức tranh đẹp về một miền quê đất nước' còn là cảnh sông nước mây trời mang đặc trưng của vùng đất Huế:
'Gió theo lối gió, mây theo dòng mây
Dòng nước lững thững, hoa bắp lay đuôi
Thuyền ai neo bến dưới ánh trăng kia
Liệu có chở trăng trở về trong đêm nay?'
Một khung cảnh phóng khoáng với mây gió lả lơi và dòng Hương Giang trôi êm đềm. Trong làn gió, những bông hoa bắp rung rinh nhẹ nhàng, tạo nên không gian lãng mạn. Khung cảnh đó mang đậm vẻ đẹp tinh thần của xứ Huế. Nhìn về Vĩ Dạ, nhà thơ còn mô tả hình ảnh dòng Hương Giang dưới ánh trăng khuya. Một bên sông lấp lánh ánh vàng, rực rỡ, và một chiếc thuyền nhỏ neo đậu trên dòng nước im lìm, tràn ngập ánh trăng. Ánh trăng làm cho dòng sông thêm thơ mộng, làm cho không gian trở nên sáng sủa giữa bầu không khí yên bình của đêm tối. Một vẻ đẹp khó quên, làm say lòng người.
Cuối cùng, bức tranh về Vĩ Dạ dừng ở hình ảnh người con gái xứ Huế: 'Áo em trắng quá nhìn không ra'. Vĩ Dạ hiện lên trong làn khói sương nhẹ nhàng, xuất hiện những hình bóng của những cô gái với áo dài trắng tinh khôi. Trong bức tranh ấy, Vĩ Dạ - miền quê hương linh thiêng trong lòng Hàn Mặc Tử hiện lên với vẻ đẹp giản dị, trong trẻo, mang những nét đặc trưng, tinh thần của xứ Huế. Để tạo nên bức tranh với đầy đủ chi tiết như vậy, chắc chắn thi nhân phải có tình yêu và tâm hồn dành cho mảnh đất và con người ấy đến tận cùng. Thực sự, bức tranh về Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử là đẹp đến khó tin!
Tuy nhiên, 'Đây thôn Vĩ Dạ' không chỉ là bức tranh về một miền quê thân thương trong trái tim của Hàn Mặc Tử, mà còn 'là tiếng lòng của một thi sĩ tha thiết yêu đời, yêu người'. Khi viết tác phẩm 'Đây thôn Vĩ Dạ', Hàn Mặc Tử đang chịu đựng trong trại phong và phải chịu đau đớn từ căn bệnh. Chỉ với một tấm thiếp, ông đã tạo ra một tác phẩm tuyệt vời về cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của Vĩ Dạ - xứ Huế. Nếu không có tình yêu đời, tình yêu thiên nhiên, làm sao ông có thể sáng tạo ra những vần thơ với cảnh đẹp say đắm lòng người như vậy. Câu hỏi nhẹ nhàng: 'Sao anh không về chơi thôn Vĩ?' đã làm nổi bật nỗi nhớ thương của tác giả về xứ Huế. 'Không về' không đơn thuần là 'chưa về', ý nghĩa đằng sau đó là ông hiểu rằng mình khó có thể trở lại nơi đó, chỉ có thể quay về trong tâm hồn.
'Đây thôn Vĩ Dạ' cũng thể hiện lòng khao khát giao cảm với cuộc sống của thi sĩ. Câu hỏi nhẹ nhàng 'Có chở trăng về kịp tối nay?' đã thể hiện sự cấp bách, lo lắng về thời gian. Chịu đựng sự đau đớn từ căn bệnh, trong đêm tối, chỉ có ánh trăng làm bạn, làm điểm tựa tinh thần cho thi sĩ. Câu hỏi đó cho thấy sự mong muốn được chia sẻ, hiểu biết của thi sĩ. Bài thơ cũng là lời nói từ trái tim của một nghệ sĩ trong tình yêu không được đáp lại với người con gái Huế mơ mộng. Ông đã giấu tình yêu đó sau những dòng thơ, đó là một tình yêu mãnh liệt nhưng lại đau khổ, tuyệt vọng, chỉ dám 'mơ' về 'khách đường xa'. Đó là nỗi hoài nghi của một người yêu cuộc sống, yêu cuộc sống tới tận cùng.
Với những bức tranh từ lời thơ sâu lắng và hình ảnh tinh tế, Hàn Mặc Tử đã vẽ lên Vĩ Dạ, mảnh đất Huế, nơi thiên nhiên hòa quyện với bình yên và mơ mộng. Dưới những nét vẽ ấy là trái tim của một nhà thơ đơn côi, ngập tràn tình yêu với tự nhiên và con người ở xứ Huế.
"""---HẾT""""--
'Đây thôn Vĩ Dạ' là một trong những tác phẩm ấn tượng nhất của trào lưu Thơ mới. Bài thơ đã củng cố uy tín của Hàn Mặc Tử trong cộng đồng văn học Việt Nam. Hãy cùng khám phá sâu hơn về tác phẩm này qua các bài viết như: Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử, Cảm nhận về những dòng thơ cuối bài Đây thôn Vĩ Dạ, Phân tích ước muốn sâu thẳm về cuộc sống và tình người trong bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ, Cảm nhận về những dòng thơ cuối bài Đây thôn Vĩ Dạ nhé!
