
Với hàng chục tiểu thuyết, khoảng 300 truyện ngắn, tên tuổi Mô-pa-xăng, nhà văn vĩ đại Pháp cuối thế kỷ XIX trở thành bất tử. Cuộc đời nhà văn là những trang buồn, có lẽ vì thế nên ông mới viết về thân phân con người với nhiều cảm thương thân thiết thế? Truyện ngắn Bố của Xi-mông kể về nỗi tủi nhục của một em bé “không có bố” với bao tình yêu thương, chứa chan tinh thần nhân đạo.
Một tình huống bất ngờ đã xảy đến. Chú thợ rèn “cao lớn, râu tóc đều quăn... nhân hậu” đã đến với Xi-mông. Chú đã 'lau khô” đôi mắt đẫm lệ của em. Chú đã an ủi em với tình thương của một con người “có phép lạ”: “ Thôi nào, nguôi đi nào, cháu bé, rồi đi với chú về nhà mẹ. Người ta sẽ cho cháu... một ông bố”. Một câu nói giản dị sẽ xoa dịu nỗi buồn nỗi cô đơn cho bé Xi-mông, và cả cho mẹ em - chị Blăng-sốt.
Đọc truyện 'Bố của Xi-mông', ai mà không bị xúc động? Mô-pa-xăng đã trải qua nhiều bi kịch từ khi còn nhỏ, cảm thấy nỗi đau của một đứa trẻ mồ côi, và ông đã lồng ghép tình yêu thương và sự chia sẻ vào câu chuyện của bé Xi-mông và chị Blăng-sốt. Tình cảm nhân đạo dâng trào trong từng dòng văn của ông. Điều tuyệt vời của đoạn văn này chính là cách ông sử dụng ngôn từ tinh tế để tả tình cảm, cách thức viết đối thoại tinh tế, và cảnh chú thợ rèn gặp bé Xi-mông ở bờ sông, gặp chị Blăng-sốt. 'Không có bố là đau khổ', 'Có bố là hạnh phúc' – như một lời chân lý đơn giản nhưng sâu sắc, giàu lòng nhân bản. Bé Xi-mông thực sự đáng thương và đáng yêu!