Đề bài: Phân tích phẩm chất và số mệnh người phụ nữ thời phong kiến qua nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ
I. Cấu trúc ý chính
II. Bài viết tham khảo
Phân tích phẩm chất và số mệnh người phụ nữ thời phong kiến qua nhân vật Vũ Nương
I. Dàn ý Phân tích phẩm chất và số mệnh người phụ nữ thời phong kiến qua nhân vật Vũ Nương (Chuẩn)
1. Giới thiệu
- Mở đầu với việc nhấn mạnh đến tình hình phức tạp của phẩm chất và số mệnh người phụ nữ thời phong kiến qua bức tranh văn học.
- Trình bày về tác giả Nguyễn Dữ cùng tác phẩm 'Chuyện người con gái Nam Xương', đặc biệt là về vấn đề liên quan đến phẩm chất và số mệnh của người phụ nữ trong tác phẩm.
2. Nội dung chính
a. Qua hình tượng nhân vật Vũ Nương, tác giả đã phát hiện, đánh giá và tôn vinh những phẩm chất cao quý của người phụ nữ
- Trong cách hành xử với chồng: nàng là người vợ chín chắn, trung thành và 'luôn giữ gìn phẩm hạnh'.
- Trong mối quan hệ với mẹ chồng: nàng là người con dâu hiếu thảo, chăm sóc mẹ chồng như chính cha mẹ ruột của mình.
- Nàng còn là một người mẹ chăm sóc, tận tâm...(Còn tiếp)
>> Chi tiết Dàn ý Phân tích phẩm chất và số mệnh người phụ nữ thời phong kiến qua nhân vật Vũ Nương tại đây.
II. Bài viết mẫu Phân tích phẩm chất và số mệnh người phụ nữ thời phong kiến qua nhân vật Vũ Nương (Chuẩn)
'Bóng dáng em trắng tròn như ánh trăng
Bảy nổi ba chìm dưới dòng suối non
Tim đập âm nhạc, nơi đầu ngón tay nghệ sĩ nặn
Trái tim em đỏ mặt như tấm lòng son'
('Bánh trôi nước' - Hồ Xuân Hương)
Những khúc ca quen thuộc của nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương trong bài thơ 'Bánh trôi nước' nổi tiếng đã phản ánh một phần nào vẻ đẹp và số phận của phụ nữ Việt Nam. Trong thời kỳ xã hội phong kiến, những quy định nghiêm ngặt của lễ giáo phong kiến luôn là sợi dây vô hình trói buộc người phụ nữ và khiến họ phải chịu nhiều đau đớn, chua cay và mất mát. Văn học trung đại đã ghi chép về mâu thuẫn và sự đối lập giữa phẩm chất và số phận của người phụ nữ qua nhiều tác phẩm xuất sắc. Một trong những tác phẩm thể hiện rõ điều này là 'Chuyện người con gái Nam Xương' của tác giả Nguyễn Dữ. Thông qua hình tượng trung tâm là nhân vật Vũ Nương, câu chuyện đã tái hiện thành công bức chân dung của phụ nữ trong xã hội phong kiến với phẩm chất cao quý và số phận khó khăn.
Với ngòi bút nhân văn tinh tế, tác giả Nguyễn Dữ đã phát hiện, trân trọng và tôn vinh những phẩm chất cao quý của phụ nữ qua hình tượng nhân vật Vũ Nương. Ngay từ đầu câu chuyện, Vũ Nương đã hiện hữu với vẻ đẹp 'tính tình thánh thiện, diệu dàng, lại thêm dung nhan tuyệt vời'. Đó là những đặc điểm hoàn toàn khớp với những tiêu chí, quy định nghiêm ngặt mà xã hội phong kiến đã đề ra đối với phụ nữ như 'tam tòng, tứ đức', 'công, dung, ngôn, hạnh'. Và phẩm chất của cô luôn tỏa sáng dù ở bất cứ hoàn cảnh nào: trong cách đối xử với chồng con cũng như trong mối quan hệ và cách chăm sóc mẹ chồng.
Trong mối tình với Trương Sinh, nàng tỏa sáng như một người vợ trung thành, lòng trung khuyển, yêu chàng đến tận đỉnh hồn. Biết rõ chồng hay ghen và nghi ngờ, nàng khéo léo giữ gìn vẻ đẹp và hành xử đúng mực. Khi chàng lên đường nhập ngũ, nàng dùng lời cảm xúc sâu sắc, chứa đựng tình cảm để bày tỏ lòng trân trọng hạnh phúc gia đình: '... chỉ mong chàng mang theo hai chữ bình yên'. Trong những tháng ngày chàng xa nhà, nàng sống trong lòng đợi chờ thấu hiểu và nhớ mong: 'thổn thức tâm tình, buồn thương da diết'. Nỗi nhớ và lòng trông mong của nàng là tâm trạng chung của những người 'chinh phụ' - những người phụ nữ vô tội trong cuộc chiến tranh và loạn lạc. Dù có lúc rơi vào tuyệt vọng với nỗi nhớ luôn quằn quại trong tim: 'Nhớ chàng vắng bóng trên bước đường' (trích 'Chinh phụ ngâm' - Đặng Trần Côn) nhưng nàng vẫn giữ vững tiết hạnh: 'Ba năm xa chàng, vẫn giữ nguyên tiết mực. Son phấn chưa bạc, hoa tường xanh tươi'. Vì vậy, khi bị chồng đa nghi, nàng quyết định tìm đến cái chết để chứng minh giá trị của mình. Hành động quả cảm đó thể hiện rõ đối với Vũ Nương, giá trị là quan trọng nhất đối với người phụ nữ, lớn hơn cả sinh mạng và sự sống.
Không chỉ là người vợ trung thành, Vũ Nương còn tỏa sáng với hình ảnh nàng dâu hiếu thảo. Trong đối xử với mẹ chồng, nàng luôn lịch thiệp, thay chồng chăm sóc mẹ chồng khi già yếu, ốm đau. Sự chu đáo, hiền lương của nàng đã làm cho mẹ chồng rơi vào cảm động sâu sắc. Vì thế, lời tạ ơn cuối cùng của bà là biểu hiện cho việc đánh giá những phẩm chất cao quý của nàng dâu: 'Xanh kia chẳng hổ thẹn con, giống như con không phụ lòng mẹ'.
Trong tác phẩm, Vũ Nương hiện lên với hình ảnh của một người mẹ yêu thương con hết mực. Mặc dù không có Trương Sinh bên cạnh nhưng nàng vẫn kiên trì tự lập nuôi dạy bé Đản. Điều này thể hiện, qua tác phẩm, nhân vật Vũ Nương tỏa sáng với những phẩm chất cao quý. Nhưng đáng tiếc, trong xã hội phong kiến với tư tưởng trọng nam kỳ nữ, số phận của người phụ nữ luôn là cuộc sống đau đáu và bất hạnh.
Giống như nhiều người phụ nữ khác trong xã hội phong kiến, Vũ Nương là nạn nhân của chế độ nam quyền không công bằng. Cuộc hôn nhân giữa nàng và Trương Sinh, nghi ngờ, ghen tuông, là một cuộc hôn nhân thiếu tình yêu và tự do. Đây cũng là số phận chung của những người phụ nữ trong xã hội xưa:
'Thân em như lụa mềm dẻo
Phất phơ giữa chợ, tay kia đón lấy ai'
(Ca dao)
Bởi vì không được quyền quyết định về hôn nhân và hạnh phúc cá nhân, Vũ Nương tiếp tục trở thành nạn nhân của bi kịch gia đình tan vỡ. Dù hy vọng ngày Trương Sinh trở về sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng nàng vẫn không thể bước vào cánh cửa hạnh phúc. Là người phụ nữ ý thức về phẩm hạnh và giữ gìn tiết khí, nhưng Trương Sinh - với tính cách đa nghi - phủ nhận mọi nỗ lực của nàng và tin vào lời ngây ngô của bé Đản về một bóng hình đêm đến. Cuối cùng, bế tắc, người phụ nữ với vẻ đẹp hoàn hảo và phẩm giá rực rỡ buộc phải tìm đến cái chết như sự giải thoát, minh chứng cho giá trị của bản thân.
Vũ Nương cũng là nạn nhân của chiến tranh. Những cuộc chiến tranh phong kiến phân chia và tranh giành lãnh thổ phi nghĩa trong xã hội đã tách rời những đôi vợ chồng trẻ: người chồng đối mặt với gian khổ và hiểm nguy, còn người vợ phải sống trong chờ đợi đằng đẵng qua những tháng ngày xa cách. Đối với Vũ Nương, cuộc chiến tranh kích thích tính đa nghi và ghen tuông của Trương Sinh, gây ra nhiều bi kịch.
