
Hoài Thanh (1909-1982) là một nhà phê bình, nghiên cứu văn học nổi tiếng của Việt Nam. 'Thi nhân Việt Nam' là tác phẩm nổi bật nhất của ông, được xuất bản vào năm 1942. 'Một thời đại trong thi ca' là một phần của tác phẩm này, giới thiệu và chọn lọc thơ của 44 nhà thơ mới.
Hoài Thanh đã nêu rõ vấn đề của thơ mới trong 'Thi nhân Việt Nam' một cách sâu sắc.
'Một thời đại' từ năm 1932 đến 1941, là thời kỳ phong trào thơ mới - thơ tiền chiến. Trong cuộc đấu tranh giữa thơ mới và thơ cũ, Hoài Thanh nhấn mạnh 'trước hết là công của những nhà thơ mới'.
Ông không so sánh nhà thơ mới với Nguyễn Du, nhưng đề cập đến sự phát triển của thơ mới trong một thời đại mới.
Hoài Thanh đã khẳng định rằng, trong lịch sử thi ca Việt Nam, không có thời kỳ nào phong phú như thời đại thơ mới này (1932-1941).
Ông đã tài hoa trong việc miêu tả về các nhà thơ mới và đánh giá công bằng về sự đa dạng và sức sáng tạo của họ.
Hoài Thanh đã sử dụng ngôn từ sâu sắc, tài hoa để thể hiện ý kiến của mình về thơ mới. Ông đã nghiên cứu kỹ lưỡng về chủ đề này và viết 'Thi nhân Việt Nam' sau nhiều năm theo dõi thơ mới.
Phong cách viết lập luận của Hoài Thanh rất chặt chẽ, nhận định rõ ràng và đánh giá chuẩn xác, thể hiện một văn phong đẹp và cốt cách đẹp.
Hoài Thanh đã định hình cho chúng ta một cách nhìn chính xác và đánh giá cao thơ mới và các nhà thơ mới trong thời kỳ thơ ca 1932-1941.
