Đề bài: Phân tích và Diễn đạt ý kiến về hồi thứ 14 trong Hoàng Lê nhất thống chí
Phân tích và Diễn đạt ý kiến về hồi thứ 14 trong Hoàng Lê nhất thống chí
Bài làm:
Ngô Gia Văn Phái là đoàn tác giả thuộc dòng họ Ngô Thì, nổi tiếng với tác phẩm lịch sử đặc sắc Hoàng Lê nhất thống chí. Cuốn sách tổng hợp giai đoạn lịch sử từ thời chúa Trịnh Sâm đến khi Gia Long chiếm Bắc Hà.
Hồi thứ mười bốn mô tả chân thực sức mạnh và tinh thần kiên trung của dân tộc trước thách thức của giặc ngoại xâm, đồng thời kể về chiến công vĩ đại của anh hùng áo vải Nguyễn Huệ. Cuối năm 1788, đầu năm 1789, Lê Chiêu Thống đưa 29 vạn quân Thanh do Tôn Sĩ Nghị chỉ huy xâm lược nước ta. Ngày 22 tháng 11, Tôn Sĩ Nghị chiếm Thăng Long, tướng Ngô Văn Sở rút lui về Tam Điệp để chống cự.
Trong bối cảnh đó, Nguyễn Huệ nổi lên như một anh hùng của dân tộc. Ông lên ngôi hoàng đế ngày 25, 'tế cáo đất trời, núi non, thần linh' và dẫn đầu quân đội Bắc đi để bảo vệ đất nước khỏi thù địch.
Ngày 30 tháng Một, Nguyễn Huệ tổ chức tiệc mừng quân nhân, dự định mổng bảy vào thành để kỷ niệm. Nguyễn Huệ là người quyết đoán, mạnh mẽ, có tư duy lớn, nhận thức sắc thái giữa bên ta và địch. Ông cũng là người có tầm nhìn xa trông rộng, tài thao lược tài giỏi. Các kế hoạch trong cuộc kháng chiến được Nguyễn Huệ đều tiên đoán như một vị thần.
Trong cuộc chiến, hình tượng anh hùng Quang Trung - Nguyễn Huệ hiện lên với tư thế lớn lao, oai phong. Quân Thanh khi thấy người vua đã bắt đầu hoảng loạn, chạy tán loạn đến làng Hà Hồi, huyện Thượng Phúc. Quân ta vây quanh làng và bắt đầu cuộc tấn công. Mùng 5 Tết, quân ta tiến vào Ngọc Hồi. Nhà vua đã sử dụng chiến thuật tạo bức tường bằng ván và rơm để lừa quân Thanh. Chiến đội ta tiến lên và đánh đuổi địch.
Trước tình hình đó, mọi nỗ lực phản công của địch đều trở nên vô nghĩa. Quân Thanh tự hại mình khi sử dụng súng phun khói, làm quân ta rối bời nhưng lại tự phải đối mặt với chiến thuật này. Ngay lập tức, Nguyễn Huệ ra lệnh cho đội quân dùng ván để che phủ và tiến thẳng về phía trước. Chiến sĩ ta sử dụng gươm giáo và đánh trận. Trận chiến kết thúc với hình ảnh 'quân Thanh thảy nằm đầy đất, máu chảy thành sông, quân Thanh thất bại'. Quang Trung cưỡi voi vào Thăng Long để giải phóng toàn dân tộc vào trưa ngày mùng 5 Tết Kỷ Dậu.
Trước thất bại đầy thảm hại, quân Thanh thậm chí không lo một buổi tiệc. Sự miêu tả chi tiết, sống động của tác giả về quân Thanh bị hủy hoại, chạy loạn đã phản ánh rõ sự thất bại của quân Thanh. Ngược lại, quân ta mạnh mẽ, như 'tướng trời xuống, quân đất nổi lên'. Sự mô tả về thất bại đầy thảm hại của quân tướng Thanh được Ngô gia văn phái diễn đạt rất rõ. Tôn Sĩ Nghị sợ bị tiết lộ bí mật, ngựa chưa kịp cất yên, người chưa kịp mặc áo giáp, chỉ còn cách chạy theo hướng Bắc. Sầm Nghi Đống thì tự sát, quân nhà Thanh 'hoảng sợ, tan tác bỏ chạy' khắp nơi, cố gắng đẩy nhau xuống sông, đạp lên nhau để thoát khỏi tình trạng đó. Lê Chiêu Thống cũng nhanh chóng bỏ chạy và cướp thuyền để thoát khỏi tình hình.
