
Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang trích chương 10 tiểu thuyết Rô-bin-xơn Cru-xô của nhà văn Đi-phô người Anh trong thế kỉ XVIII. Ban đầu, tác phẩm mang một cái tên rất dài. Cuộc đời và cuộc phiêu lưu kỳ lạ của Rô-bin-xơn Cru-xô. Phiêu lưu và tự truyện là 2 đặc điểm nổi bật của tác phẩm này. Đoạn trích Rô-bin-xơn ngoài đảo hoang và cả cuốn tiểu thuyết đã thấm nhuần vẻ đẹp nhân văn, đồng thời thể hiện sự đồng cảm với rủi ro và bất hạnh của con người, cũng như ca ngợi sức sống mạnh mẽ, đầy nghị lực và sáng tạo của một thanh niên giữa thiên nhiên hoang dã, ngoài hoang đảo!
Nhiều năm trôi qua, Rô-bin-xơn đã sống một mình giữa hoang vu. Trước mắt vẫn là những chặng đường đầy thử thách. Anh nói: “Tôi sống yên bình trên đảo và chịu đựng số phận của mình hơn một năm nữa”. Ta như đang nghe tiếng anh thầm thì kể lại những nếm trải cay đắng ngọt bùi. Tiếng anh như chìm đi trong sóng gió đại dương đang bủa vây hoang đảo.
Anh đã kể về cuộc sống và những gì mình đã làm trong gần ba thập kỷ. Cô đơn, dãi dầu, bệnh tật, cảnh cơ cực. Anh không thể chết! Anh phải sống và biết cách sống, điều đó chính là một phương pháp tư duy tích cực đúng đắn. Nhờ vào đó, anh trở thành một thợ lành nghề trong nhiều lĩnh vực. Anh làm việc chăm chỉ để không bao giờ “lãng phí thời gian”. Điều này cũng là một phần của sự sáng tạo. Nhờ vào đó, anh đã trở thành một thợ thủ công tài ba, từ việc làm ra các vật dụng cần thiết, như chum vại, bình vò, đến việc nấu ăn. Anh cũng đã trở thành một người giỏi đan lát, làm thúng để chứa mồi săn, đựng hoa quả và nhiều vật dụng khác nữa. Lao động không chỉ là việc làm mà còn là cách phát triển tài năng thẩm mĩ của con người. Trong trường hợp của Rô-bin-xơn, đó là điều chắc chắn.
Trong cuộc sống, những kẽ hở dễ bị khó khăn đè bẹp. Với Rô-bin-xơn, anh đã trải qua hàng ngàn ngày cô đơn trên hoang đảo! Thể lực và tinh thần đã bị mòn đi. Cuối cùng, thử thách luôn đến với anh như một cơn ác mộng! 'Thuốc đắng dùng hết vẫn đắng - Đường dài cuối cùng cũng vẫn khó' (Hồ Chí Minh). Đó là quy luật. Rô-bin-xơn biết điều này rất rõ: “Thuốc đạn ngày càng ít, thực phẩm cũng ngày càng khan”. Sang năm thứ 11 trên đảo, anh đã bắt tay vào việc chăn nuôi, sau khi thành công trong việc trồng lúa và mạch. Anh đã bắt dê rừng và nuôi dưỡng chúng, từ đó có được một đàn dê lên tới 43 con để dùng thịt dần. Với tinh thần kiên trì, sáng tạo và khéo léo, anh cũng đã biết cách sử dụng tất cả những gì có sẵn trên hoang đảo để cải thiện cuộc sống của mình, với niềm hạnh phúc tự hào nảy lên trong lòng:
“Hãy tưởng tượng, một mình trên một hòn đảo hoang vắng, bữa sáng có sữa tươi, bữa ăn hàng ngày có bánh mì, bánh bột gạo tẻ, thịt dê, trứng rùa, bơ và phó mát; tráng miệng thì có các loại hoa quả, đặc biệt là nho tươi, nho khô, cùng với một sự sáng tạo không thua kém những khách sạn sang trọng ở các thành phố lớn'.
Rô-bin-xơn không chịu khuất phục trước thiên nhiên. Ngược lại, anh biết cách sử dụng trí tuệ, hai bàn tay và ý chí của mình để biến đổi thiên nhiên, để sử dụng thiên nhiên phục vụ cuộc sống của mình. Việc nuôi và chăm sóc dê rừng của Rô-bin-xơn là một công việc tuyệt vời. Sữa tươi, phó mát, hơ, áo da mà anh làm ra là thành quả của lao động vất vả và cô đơn. Trên thế giới này, người đọc trong suốt gần 300 năm qua đều ngưỡng mộ anh, một con người vừa bất hạnh vừa vĩ đại.
Phần sau của chương 10 nói về “Một vài hình ảnh về ông “chúa đảo” trong chuyến du ngoạn trong vương quốc của mình'. Đó là một bức chân dung tự họa rất hóm hỉnh nhưng đầy ý nghĩa. Điều thú vị là trong 'vương quốc' hoang dã này, chỉ có một vị chúa đảo là Rô-bin-xơn, chỉ có một thần dân, và đó cũng chính là Rô-bin-xơn. Anh đã nói về trang phục, về mái tóc của mình. Chúng ta có thể theo dõi vị “chúa đảo' để chiêm ngưỡng. Bộ áo quần làm bằng da rất độc đáo, có thể khiến mọi người 'kinh sợ' hoặc 'bật cười' ngay lập tức khi nhìn thấy. Cái mũ da dê “cao lêu đêu'. Một chiếc áo chẽn cũng cắt bằng da dê “tà áo chấm ngang đầu gối' rất sang trọng; chiếc quần ngắn được may bằng da dê mềm, lông dê dài lê thê, buông lơi đến gót chân, tạo thành một kiểu quần ngắn giống như quần dài! Cái thắt lưng cũng làm bằng da dê để giữ cưa và búa. Hai chiếc túi bằng da dê “hình dáng lạ lùng” để đựng đạn và thuốc súng, được đeo lủng lẳng bằng một dây da qua cổ. Đây là những miêu tả rất sống động về cuộc sống của con người trên hoang đảo, từ trang phục đến hình dáng đã trở nên 'lạ lùng', kỳ dị. Vì vậy, chàng trai Rô-bin-xơn càng ngày càng “đen sạm lại'. Râu anh được cạo nhưng vẫn 'đậm đậm như chổi xể”. Ở mép ria là một cặp ria dài, rậm rạp như người Thổ Nhĩ Kỳ. Chó, là một vật nuôi rất thông minh, đối với Rô-bin-xơn, nó cũng là một người bạn, một người bảo vệ đáng tin cậy, đã từng chia sẻ niềm vui và nỗi buồn cùng chủ nhân. Nhưng bây giờ, khi nhìn vào 'lập dị' da, râu của Rô-bin-xơn, nó trở nên 'kinh ngạc và sợ hãi', nghi ngờ và thần kinh, cảm thấy sự hiện diện của 'kẻ quái vật kỳ lạ' này có thể là bạn cũng có thể là thù của nó. Đó chính là sự trỗi dậy của bản năng hoang dã, sự hoang dã hoá của con người. Chỉ có một sức mạnh to lớn mới có thể kiềm chế và hạn chế sức mạnh ghê gớm của thiên nhiên trên hoang đảo.
Nhân vật 'tôi' chính là người kể chuyện. Giọng văn của anh ấy trầm lắng, có lúc buồn bã, có lúc hài hước. Một cuộc đời đầy gian truân, đầy những thử thách, nhưng cũng không thiếu những khoảnh khắc 'thịnh soạn' đáng kính. Sự rủi ro đã đánh đổi cả một thời thanh xuân trong cô đơn và khó khăn. Rô-bin-xơn hiện lên với tất cả sức mạnh của một con người. Anh đã khẳng định và truyền cảm hứng cho mọi người một bài học: Dám sống và biết cách sống, sống một cách mạnh mẽ, dũng cảm và sáng tạo trong mọi tình huống.
Có người đã từng ca ngợi rằng, đoạn văn về Rô-bin-xơn trên hoang đảo là biểu tượng của sự sáng tạo lao động vĩ đại của con người. Rô-bin-xơn đã mạo hiểm và phiêu lưu. Nhưng điều vĩ đại và đáng quý nhất ở anh là khả năng sống một cuộc đời nhân văn và chân chính.
Mytour
