
Dàn ý
1. Mở đầu
- Giới thiệu tác giả và tác phẩm
- Đưa ra vấn đề
2. Phần chính
2.1. Ý nghĩa của bi kịch
- Bi kịch: Mâu thuẫn giữa thực tế sống và khát vọng con người
- Bi kịch trong Vũ Như Tô: Mâu thuẫn giữa tình yêu cao quý với nghệ thuật và thực tế cuộc sống của nhân dân
2.2. Bi kịch của Vũ Như Tô
a. Bi kịch do sự say mê nghệ thuật của Vũ Như Tô mâu thuẫn với cuộc sống thực
- Vũ Như Tô là một nghệ sĩ tài năng với niềm tin cao đẹp vào nghệ thuật
+ Ông được mô tả như một “vị sư phụ nghìn năm mới có một”
+ Tài năng của ông được thể hiện qua những cống hiến xuất sắc
+ Ông khao khát xây dựng một ngôi đài vĩ đại cho đất nước
- Tuy nhiên, bi kịch nằm ở việc niềm đam mê nghệ thuật của ông mâu thuẫn với cuộc sống thực tế của nhân dân
+ Bởi vì sự quyết tâm của ông trong việc theo đuổi ước mơ cao cả kia đã đẩy lùi sự đau khổ và cả tính mạng của nhiều người
⇒ Lý tưởng của ông trở nên xa vời, hoàn toàn không đồng nhất với hoàn cảnh xã hội của đất nước ⇒ Bi kịch
b. Bi kịch khi trong thời gian khai mạc của cuộc kháng chiến, Vũ Như Tô vẫn bị chấp nhận mộng tưởng Cửu Trùng Đài
- Khi quân kháng chiến Trịnh Duy Sản tiến vào giết Lê Tương Dực, Đan Thiềm nhận biết tình hình và khuyên Vũ Như Tô nên trốn đi ⇒ Vẫn còn mơ mộng, Vũ Như Tô không hiểu lầm:
+ Ông hỏi lại: “Tôi đã làm gì sai? Tôi đã phạm tội gì? Tôi phải trốn đi vì lý do gì?”
+ Ông vẫn tin rằng “họ hiểu nhầm” mình và khẳng định: “Tôi không trốn”
- Khi bị quân lính đánh, ông vẫn tiếp tục chăm chú vào mộng tưởng Cửu Trùng Đài của mình: “Cửu Trùng Đài sẽ hoàn thiện, cao cả, tráng lệ giữa thế giới xô bồ này, một viên ngọc của cõi trần”
- Ông vẫn tin rằng mình không có tội mà chỉ có công. Luôn tin vào sứ mạng cao cả của mình và hy vọng sẽ thuyết phục An Hòa hầu
⇒ Vẫn còn đắm chìm trong mộng tưởng cao cả của mình, Vũ Như Tô không hiểu rằng những mơ ước ông coi là quý báu đã làm đổ mồ hôi, nước mắt và cả tính mạng của bao người ⇒ Bi kịch
c. Bi kịch khi nhận ra rằng sự đam mê nghệ thuật của mình mâu thuẫn với thực tế, Cửu Trùng Đài đã bị đốt
- Khi Cửu Trùng Đài bị thiêu cháy, Vũ Như Tô chỉ còn cảm thấy bức xúc: “Không lý! Không lý!”
- Ước mơ tan vỡ, Vũ Như Tô chỉ biết than thở: “Tôi đã có lẽ phải làm gì? Ôi, mộng ước! Ôi, Đan Thiềm! Ôi, Cửu Trùng Đài!”
- Mộng ước lớn của ông đã tan thành tro bụi cùng Đan Thiềm, người nghệ sĩ tài ba phải đối mặt với sự trừng phạt
⇒ Vũ Như Tô là một nhân vật chịu nhiều tấn bi kịch
3. Kết thúc
- Tóm tắt lại vấn đề
Bài mẫu
“Vũ Như Tô” là một tác phẩm kịch lịch sử tuyệt vời của Nguyễn Huy Tưởng, đồng thời là một biểu tượng của nền kịch nói Việt Nam hiện đại. Tác phẩm được viết vào năm 1941, dựa trên một sự kiện lịch sử xảy ra tại Thăng Long thời hậu Lê. Vở kịch gồm 5 hồi, trong đó hồi 5, hay còn gọi là “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài”, là điểm nhấn cuối cùng của tác phẩm. Trong đoạn trích được trích dẫn, nhân vật Vũ Như Tô và bi kịch mà anh ta phải đối mặt khiến người đọc không thể quên.
Hành động chính trong hồi này có thể tóm tắt như sau: Nhân aprove đào đài, thợ xây đài, cùng với Vũ Như Tô và bạo chúa Lê Tương Dực, Trịnh Duy Sản làm đầu một phe phản đối trong triều đình, gây ra sự bất ổn trong nhân dân và kích động binh sĩ nổi loạn. Biết tin có cuộc nổi loạn, nguy hiểm đến tính mạng của Vũ Như Tô, Đan Thiềm khuyên chàng trốn tránh. Tuy nhiên, Vũ Như Tô không nghe lời vì tin tưởng vào chủ tướng An Hòa Hầu. Tình hình ngày càng trở nên nguy kịch hơn. Khi kẻ nổi loạn đốt đài thành tro, Vũ Như Tô mới nhận ra sự thật. Anh ta cảm thấy đau đớn khi nhìn thấy công trình của mình bị phá hủy, nhưng sau đó, anh ta trở nên bình thản và đi đến pháp trường. Theo từ điển văn học, bi kịch là sự xung đột giữa khát vọng cá nhân và thực tế. Vũ Như Tô, một nhân vật có tài năng, gặp phải bi kịch khi không thể thực hiện được ước mơ nghệ thuật của mình và cuối cùng phải đối diện với kết cục đau lòng.
Vở kịch Vũ Như Tô đưa ra thông điệp sâu sắc về mối quan hệ phức tạp giữa nghệ thuật và cuộc sống, cũng như về sự hi sinh của người nghệ sĩ cho cái đẹp. Vũ Như Tô muốn xây dựng một công trình vĩ đại, nhưng cuối cùng, công trình đó chỉ là nơi ăn chơi xa hoa của vua chúa. Bi kịch của anh ta là một minh chứng cho sự phụ thuộc quá mức vào quyền lực và sự xa hoa của xã hội.
Tóm lại, Vũ Như Tô là một biểu tượng của sự hi sinh và đau khổ trong việc theo đuổi nghệ thuật. Tuy anh ta có tài năng và hoài bão lớn, nhưng anh ta đã phải trả giá bằng cả cuộc đời mình vì sự không thực tế của khát vọng nghệ thuật.
