Đề bài: Phân tích vở kịch Tôi và chúng ta của Lưu Quang Vũ
Văn bản mẫu về Phân tích vở kịch Tôi và chúng ta
Tác phẩm:
Với bút pháp tinh tế, sắc nét, và tầm nhìn sâu sắc về thời cuộc, Lưu Quang Vũ đã sáng tạo ra vở kịch mang tên 'Tôi và chúng ta'. Một tác phẩm đầy tính thời sự, là bức tranh phản ánh một khía cạnh của quá trình sản xuất trong xã hội hiện đại. Trong bối cảnh đất nước đang đối mặt với những thách thức lớn, mọi ý nghĩa đổi mới trở nên liều lĩnh, táo bạo, và đối mặt với sự phản đối từ những tư duy cũ kỹ, những người không chấp nhận sự đổi mới, đặc biệt là những người có 'hậu thuẫn' luôn kiêu hãnh và không chấp nhận sự thay đổi.
Đoạn trích từ 'Tôi và chúng ta' là một cảnh quan trọng trong vở kịch, đánh dấu một cuộc đối đầu quan điểm đầu tiên về việc thay đổi lối sống và phương pháp làm việc giữa hai tư tưởng trong một doanh nghiệp nhà nước mang tên Thắng Lợi. Một bên là tư tưởng bảo thủ, giữ vững những nguyên tắc, quy định từ cấp trên, mà không đặt ra câu hỏi liệu những quy định đó còn phù hợp hay không. Đó là Nguyễn Chính (Phó giám đốc) và Trương (Quản đốc phân xưởng), họ tự tin với sự hậu thuẫn từ Trần Khắc (đại diện Thanh tra Bộ), thường xuyên chống đối mệnh lệnh từ cấp trên, thậm chí coi thường những lời của giám đốc Hoàng Việt, vì họ cho rằng đó là điều không hợp lý. Mặt khác, là những người đại diện cho tư tưởng cải tổ và đổi mới toàn diện, phát hiện ra những hạn chế và quy định cứng nhắc đang làm trì trệ sự phát triển của doanh nghiệp, tạo áp lực cho cuộc sống của những công nhân. Trong nhóm này có Hoàng Việt (giám đốc), Lê Sơn (Kỹ sư), Thanh (kíp trưởng phân xưởng 1) cùng nhiều anh chị em công nhân khác.
Đoạn mở đầu của đoạn trích là cuộc họp toàn bộ những người có chức vụ trong xí nghiệp, giám đốc Hoàng Việt giới thiệu lý do họp và mở đầu để Lê Sơn - người đã đề xuất kế hoạch cải tổ - có cơ hội diễn đạt ý kiến của mình. Lê Sơn, người ít nói và nhút nhát, nhờ sự hỗ trợ của Hoàng Việt, đã đưa ra ý tưởng mới của mình. Theo Lê Sơn, 'sản xuất của xí nghiệp có thể tăng... gấp 5 lần' và để làm được điều này, cần thêm 'từ ba trăm đến năm trăm công nhân' nữa, một con số lớn so với dưới 200 công nhân hiện tại. Đây là những con số mà trước đây mọi người chưa từng nghĩ đến, và theo Trưởng phòng tổ chức lao động, 'chỉ tiêu biên chế' được cấp trên cho phép chỉ còn 15 chỉ tiêu như vậy, không thể thay đổi theo lời của Lê Sơn. Hoàng Việt hỏi về nguồn gốc của 'kế hoạch sản xuất' mà Trưởng phòng tổ chức lao động nhắc đến, và nhận được câu trả lời là 'cấp trên'. Tuy nhiên, mọi người không biết hình dạng của 'cấp trên' đó ra sao, ngoại trừ một tờ giấy chỉ đạo. Hoàng Việt nhanh chóng nhận ra sự phi logic của vấn đề và quyết định 'Từ nay, chúng ta sẽ chủ động đặt ra kế hoạch cho chính mình'.
Tự nhiên, lời nói của Hoàng Việt đã gây sốc trong đám đông. Liên tiếp đưa ra những giải pháp đối phó với những thách thức ngày càng nảy lên: trước hết là vấn đề của 'chỉ tiêu biên chế', Hoàng Việt ngay lập tức áp dụng việc tuyển dụng thợ hợp đồng. Tuy nhiên, vấn đề lương cho công nhân cũng nhanh chóng được giải quyết bằng cách dừng xây dựng nhà khách và trả lương trước. Một thách thức lớn khác là việc tài vụ không chịu chi tiền dù có chữ ký của giám đốc. Hoàng Việt quyết liệt thay đổi bằng cách cách chức và đặt cô Loan kế toán vào vị trí mới, một quyết định khó khăn nhưng cần thiết để vượt qua những 'quy định' và 'nguyên tắc' khó khăn.
Câu chuyện không dừng lại ở đó. Nguyễn Chính, đại diện cho tư tưởng bảo thủ, bắt đầu đưa ra những thách thức. Anh liên tục chất vấn Hoàng Việt với những câu hỏi khó nhưng giám đốc đã chuẩn bị trước mọi giải đáp. Hoàng Việt chỉ ra những khía cạnh tiêu cực, nhấn mạnh nguyên tắc 'người chăm kẻ lười đều được đối xử như nhau' và đề xuất nguyên tắc 'ai làm nhiều hưởng nhiều ai làm ít hưởng ít'. Bà Trưởng phòng tài vụ tiếp tục 'nhai lại' nguyên tắc, nhưng Hoàng Việt khẳng định rằng nguyên tắc là do chúng ta đặt ra, làm bà trở nên im lặng.
Quản đốc Trương, người ban đầu phản đối việc giảm chức danh, bị Hoàng Việt ngăn chặn bằng câu nói: 'Không có chức vụ nào là quan trọng. Chỉ có hiệu suất công việc là quan trọng'. Buổi họp kết thúc với sự ủng hộ của ông Quých và bà Bộng. Riêng Nguyễn Chính, vẫn trụ lại những nguyên tắc cũ, không muốn thay đổi. Hoàng Việt khẳng định với Nguyễn Chính: 'Sự vật không đứng yên, cuộc sống không đứng yên một chỗ, phải tìm cách phá bỏ'. Nguyễn Chính rời đi với sự thách thức: 'Được rồi... đồng chí quá tự tin đấy! Được để rồi xem!'.
Đoạn trích là mở đầu cho cuộc đối đầu trong xí nghiệp Thắng Lợi. Hai phe đối lập, phe bảo thủ và phe đổi mới, bắt đầu chiến đấu tư tưởng. Hoàng Việt, với sự kiên định và thông minh, đã giành chiến thắng ban đầu, làm nền tảng cho những cuộc đối đầu, đấu tranh tiếp theo trong vở kịch.
""""KẾT THÚC""""
Tác phẩm Tôi và chúng ta đánh dấu một bước tiến quan trọng trong sự sáng tạo của nhà văn Lưu Quang Vũ. Để hiểu rõ hơn về tình thế và những vấn đề mà tác phẩm đặt ra, hãy đọc bài Phân tích tác phẩm Tôi và chúng ta ở đây. Ngoài ra, bạn cũng có thể tham khảo thêm: Soạn bài Tôi và chúng ta, Sơ đồ tư duy Tôi và chúng ta, Cảm nghĩ của tôi về Cảnh 3 trong tác phẩm Tôi và chúng ta, Tóm tắt mâu thuẫn cơ bản và tính chất tiến bộ của nội dung tư tưởng trong Tôi và chúng ta.
