Vi Đà hộ pháp, còn gọi là Vi Đà Tôn Thiên (chữ Phạn: Skanda/Thất Kiện Đà; chữ Hán: 韋馱; chữ Nhật: 韋駄天/Idaten) là một vị Hộ pháp (cũng là Bồ tát) trong Phật giáo Đại Thừa, được coi là bảo vệ pháp của Phật giáo, được hình dung là thiên thần Thất Kiện Đà của đạo Bà La Môn, là chiến thần sáu đầu, mười hai tay, tay cầm cung tên, cưỡi trên lưng khổng tước, đã được Phật giáo Đại thừa hấp thu và biến thành vị hộ pháp tại Già Lam, con trai của thần Hộ pháp Phật giáo Đại Tự Tại Thiên, sau đó trở thành thần Hộ pháp của Phật giáo. Vi Đà nổi tiếng với tài năng phi thường và nhanh nhẹn như bay.
Ở các chùa Việt Nam và Trung Quốc, thường có tượng Vi Đà với nét mặt hiền hòa, dung mạo tuyệt đẹp, mặc trang phục võ sĩ, tay cầm thanh kiếm, đối diện với tượng Phật trong điện thờ chính hoặc ở bên phải điện thờ chính, bên trái có tượng Tiêu Diện Đại Sĩ (ông Tiêu). Tại một số chùa khác, Vi Đà được bài trí cùng với Sangharama (Già Lam hộ pháp), vị hộ pháp được hóa thành Quan Vũ (Quan Thánh Đế Quân). Theo truyền thuyết, Vi Đà là con trai của một vị vua nhân đức, nghe lời dạy của Đức Phật. Khi Đức Phật nhập niết bàn, Vi Đà canh giữ Chánh pháp chống lại Mara (quỷ La Sát). Vi Đà được cho là có thể xua đuổi tà ma, bảo vệ Phật pháp, gánh vác trọng trách bảo vệ linh tháp (stupa) của Phật Tổ (chứa xá lợi Phật). Từ đó, hình tượng Vi Đà đi đôi với linh tháp chứa Xá lợi, mang ý nghĩa bảo vệ cho Phật pháp.
