(Mytour) Đức Phật chia sẻ về những người mang đến phúc lành và nỗi khổ cho chúng ta, giúp ta nhìn nhận cuộc sống rõ ràng hơn, lý giải tại sao có những người sống trong nghèo khó trong khi những người khác lại thịnh vượng.
Lời Phật dạy về người mang phúc lộc và tai ương
Vào thời Đức Phật, vua Ba Tư Nặc có một câu hỏi thắc mắc mà ông muốn hỏi Đức Thế Tôn. Ông đến và hỏi:
- Đức Thế Tôn có phải tất cả các Bà La Môn sau khi chết sẽ tái sinh làm Bà La Môn không? Còn các giai cấp khác như Sát Đế Lợi, Tỳ Xá, Thủ Đà La thì sao?
- Thưa Đại vương, không phải như vậy đâu! Trên đời có 4 loại người: Người từ tối vào tối; Người từ tối vào sáng; Người từ sáng vào tối; Người từ sáng vào sáng.
Người từ tối vào tối: Họ là những người sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, phải sống nhờ, làm thuê, làm mướn, hoặc làm những công việc như mổ thịt, đánh bắt cá, giăng bẫy, đổ rác... Họ sống trong cảnh thiếu thốn, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, hay bệnh tật, sớm chết đi, thân thể xấu xí, thường làm những công việc hèn hạ, đi theo những kẻ xấu và làm việc xấu. Đây gọi là sống trong bóng tối.
Trong bóng tối đó, họ luôn nghĩ đến điều ác, và sẽ phải chịu quả báo khổ đau trong cõi địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh; cuộc đời này sống ác, đời sau cũng vậy, không thể tự mình thoát ra. Họ là những người từ tối vào tối vì thế.
Trong bóng tối đó, họ luôn nghĩ đến điều ác, và sẽ phải chịu quả báo khổ đau trong cõi địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh; cuộc đời này sống ác, đời sau cũng vậy, không thể tự mình thoát ra. Họ là những người từ tối vào tối vì thế.
Người từ tối vào sáng: Họ cũng sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, nhưng khác biệt ở chỗ dù sống trong bóng tối, họ vẫn giữ lòng hướng thiện, tâm trí luôn hướng tới điều tốt, sẵn sàng giúp đỡ người gặp khó khăn.
Vì vậy, sau khi qua đời, họ có thể tái sinh vào gia đình khá giả, cuộc sống đầy đủ và sung túc; những người từ tối vào sáng cũng vậy.
Vì vậy, sau khi qua đời, họ có thể tái sinh vào gia đình khá giả, cuộc sống đầy đủ và sung túc; những người từ tối vào sáng cũng vậy.

Người từ sáng vào tối: Họ là những người sinh ra trong gia đình quyền quý, sống trong sự giàu có, với gia đình đầy đủ tài sản, tướng mạo đẹp, trí tuệ hơn người. Đây là những người bước ra từ ánh sáng.
Tuy nhiên, theo thời gian, hành động, lời nói và suy nghĩ của họ lại hướng về điều xấu, khiến họ sau khi qua đời phải chịu quả báo trong ba đường dữ. Nếu tái sinh, họ sẽ phải sống trong hoàn cảnh nghèo khó và khổ cực; những người này được xem là từ sáng vào tối vì vậy.
Tuy nhiên, theo thời gian, hành động, lời nói và suy nghĩ của họ lại hướng về điều xấu, khiến họ sau khi qua đời phải chịu quả báo trong ba đường dữ. Nếu tái sinh, họ sẽ phải sống trong hoàn cảnh nghèo khó và khổ cực; những người này được xem là từ sáng vào tối vì vậy.
Người từ sáng vào sáng: Họ cũng là những người sinh ra trong gia đình giàu có và sống cuộc sống vương giả.
Dù hoàn cảnh nào, họ luôn có tâm hồn thiện lương, lời nói, hành động và suy nghĩ đều hướng thiện, khuyên nhủ người khác làm điều tốt. Nhờ vào nhân đức này, họ sẽ được sinh vào các cõi trời, và nếu tái sinh làm người, họ sẽ lại có cuộc sống phú quý và an lành; người từ sáng vào sáng vẫn vậy.
Dù hoàn cảnh nào, họ luôn có tâm hồn thiện lương, lời nói, hành động và suy nghĩ đều hướng thiện, khuyên nhủ người khác làm điều tốt. Nhờ vào nhân đức này, họ sẽ được sinh vào các cõi trời, và nếu tái sinh làm người, họ sẽ lại có cuộc sống phú quý và an lành; người từ sáng vào sáng vẫn vậy.
Do đó, theo lời Phật dạy về những người ban phước và giáng họa, không ai khác ngoài chính bản thân mình. Chính từ thân, khẩu, ý của bản thân chúng ta mà tương lai được hình thành, không phải do ai khác.
Không ai có thể ban phước giáng họa cho bạn ngoài chính bản thân bạn.
Ngày xưa, trong sự thiếu hiểu biết và thông tin, những người nắm quyền lực đã tự phong mình là những đấng tối cao, tự xưng là Thiên tử, tức là con trời, để cai trị thế gian. Họ tự cho mình quyền ban phước và giáng họa cho mọi người. Các giai cấp và tầng lớp xã hội cũng được xây dựng theo hệ thống pháp lý từ thời xa xưa, cho rằng có một đấng tối cao điều khiển thế giới và ban phát phúc lộc.
Ví dụ, trong xã hội phong kiến xưa, người ta cho rằng ai sinh ra thuộc giai cấp nào thì mãi mãi không thể thay đổi, và có quan niệm: "Con vua lại làm vua, con sãi ở chùa đi quét lá đa".
Từ câu chuyện về Đức Phật, ta nhận ra rằng không ai có thể ban phước hay giáng họa cho chúng ta, mà chính mỗi người có khả năng thay đổi cuộc sống của chính mình. Mỗi người sinh ra như thế nào cũng đều có quyền lựa chọn con đường mình muốn đi, và trở thành người như thế nào trong bốn hạng người đã nói đến.
Nói cách khác, mọi thứ đều có thể thay đổi và cải thiện, điều quan trọng là chúng ta có đủ kiên nhẫn và sức mạnh để theo đuổi đến cùng hay không. Không có gì là cố định, tất cả đều thay đổi theo thời gian.
Nói cách khác, mọi thứ đều có thể thay đổi và cải thiện, điều quan trọng là chúng ta có đủ kiên nhẫn và sức mạnh để theo đuổi đến cùng hay không. Không có gì là cố định, tất cả đều thay đổi theo thời gian.

Hạng người thứ nhất: Theo lời Phật dạy, đây là những người thiếu phúc đức vì không biết làm những việc thiện lành, không gặp được những người thầy giỏi hay bạn tốt. Họ suốt đời sống trong đau khổ, vô minh, không học hỏi và thiếu sự nhận thức đúng đắn.
Do những nghiệp xấu từ kiếp trước, họ sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khổ và ác nghiệt, không có cơ hội học hỏi hay cải thiện bản thân, luôn sống trong phiền muộn, khổ đau, và cuối cùng rơi vào cõi tối tăm. Những người này không phải đáng trách mà là đáng thương, vì họ thiếu phước duyên gặp gỡ thầy tốt bạn lành. Vì vậy, chúng ta cần tạo cơ hội giúp đỡ, sẻ chia vật chất và tinh thần, và hướng dẫn họ tin vào nhân quả để họ có thể cải thiện cuộc sống.
Do những nghiệp xấu từ kiếp trước, họ sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khổ và ác nghiệt, không có cơ hội học hỏi hay cải thiện bản thân, luôn sống trong phiền muộn, khổ đau, và cuối cùng rơi vào cõi tối tăm. Những người này không phải đáng trách mà là đáng thương, vì họ thiếu phước duyên gặp gỡ thầy tốt bạn lành. Vì vậy, chúng ta cần tạo cơ hội giúp đỡ, sẻ chia vật chất và tinh thần, và hướng dẫn họ tin vào nhân quả để họ có thể cải thiện cuộc sống.
Hạng người thứ hai: Là những người dù sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, ác nghiệt, nhưng nhờ gặp được người thầy tốt hoặc bạn tốt, họ nhận ra sai lầm trong quá khứ và quyết tâm thay đổi. Họ nỗ lực sửa chữa bản thân bằng cách sám hối, từ bỏ nghiệp xấu, và tích cực làm việc thiện. Nhờ những nỗ lực này, họ có thể chuyển từ hoàn cảnh xấu sang tốt, từ tối tăm bước ra ánh sáng.
Hạng người thứ ba: Mặc dù có phúc báo trong hiện tại, nhưng vì những nhận định sai lầm và sự cố chấp, họ không ngừng gây tạo tội lỗi. Khi phúc báo hết, họ sẽ phải gánh chịu hậu quả khổ đau, giống như những người từ sáng vào tối.
Hạng người thứ tư là những người luôn tỏa sáng và mang lại ánh sáng cho thế gian. Họ tin tưởng sâu sắc vào Tam bảo và nhân quả, hiểu rõ giá trị cuộc sống nên luôn hành động vì lợi ích của mọi người. Họ không ngừng chia sẻ phúc lộc, sự bình an và tình yêu thương đến mọi người, sống với tinh thần vô ngã, vị tha, không vì lợi ích cá nhân.
(Tổng hợp)
(Tổng hợp)
