(Mytour.com) Có những loại con người khó được Phật độ vì sống không tích lũy thiện nghiệp, để cho cái tâm tham lam và sân si chi phối hành vi của bản thân, làm những việc sai trái, gây hại cho người khác cũng như chính bản thân mình. Khiến cuộc đời chịu nhiều sóng gió, bế tắc và lạc lối từ kiếp này sang kiếp khác là điều không tránh khỏi.
- Khi nào công việc trở thành một nghiệp quan trọng? Đừng xem nhẹ vì có thể trả giá nhiều kiếp sau
- 6 dấu hiệu của người có menh tốt theo lời dạy của Đức Phật, hãy tự kiểm tra xem bạn có phải là một trong số đó không?
- Đức Phật chỉ ra 6 nguyên nhân khiến tài sản bị lãng phí, nếu không biết cách ngăn chặn sẽ mãi mắc phải
Đức Phật là người thương yêu tất cả chúng sinh. Ngài luôn sẵn lòng giúp đỡ, dẫn dắt chúng ta tránh khỏi cảnh khổ đau và giúp chúng ta tìm được con đường tới bình an.
Dù có đức Phật còn ở thế giới này hay đã nhập niết bàn, vẫn tồn tại những người không may mắn biết đến Phật, không tiếp cận được giáo lý của Ngài. Do đó có câu nói trong giới Phật tử rằng: 'Phật độ phải có duyên - người không duyên thì Phật cũng không thể giúp đỡ được'.
Cần hiểu rằng, Phật độ không chỉ là việc cầu nguyện, thờ phượng để được ban phước. Mà còn là việc học theo lời dạy của Phật để tìm đến giác ngộ, giải thoát bản thân khỏi vòng xoáy của phiền não và khổ đau.
Phật độ không chỉ là phương tiện để chúng ta vượt qua sông, mà còn là hành trình chúng ta phải tự mình tìm hiểu, tu hành, thực hành và sống theo chánh pháp để đạt được giải thoát, hạnh phúc và tự do. Nếu chỉ mải mê ngồi thiền, đọc kinh, niệm Phật, thờ phượng mà không tự cải thiện, vượt qua ám ảnh tàn nhẫn và tìm kiếm niềm vui bên trong, thì đó chỉ là hình thức tu hành, không mang lại ý nghĩa thực sự.
Trước đó, trang web Lịch ngày TỐT đã đề cập đến 3 loại người mà Phật Bồ Tát coi trọng nhất để chăm sóc và 4 loại người không cần phải thờ Phật vẫn có thể trải qua cuộc đời một cách bình yên.

1. Những kẻ MONG MUỐN KHÔNG NGỪNG khó được Phật độ
Theo Phật, nhóm người khó được độ đầu tiên là những người luôn mong muốn, tấn thưởng.
Phật dạy rằng: “Không nên khoe khoang, giữ lòng thanh thản”. Những kẻ thích nói lời tán thưởng sẵn sàng nói dối, thay đổi hình thức bất kể lúc nào để đạt được mục đích của họ.
Phật cho rằng loại hành vi này là độc ác. Nhiều người dành thời gian, công sức và tiền bạc để thờ Phật, cầu nguyện, nhưng nếu không nhận được những gì họ muốn, họ có thể phỉ báng Tam Bảo.
Trong đời sống hàng ngày, mọi người đều ưa chuộng sự chân thật, không ai thích những người sống giả dối, lấy lòng người.
Trong bộ kinh Đại Bát Niết Bàn, Phật đã dạy rằng: “Không phải chỉ có những người mạnh mẽ về thể lực mới có sức mạnh, mà người thắng được tâm của chính mình còn mạnh mẽ hơn cả những người mạnh mẽ về thể chất… Phật đã trải qua vô số kiếp, không bị thao túng bởi tâm, mà luôn cố gắng cao thượng để đạt được giác ngộ Phật”.
Vì vậy, chúng ta cần sống chân thật và trung thực, đó là điều mà Chư Phật, các vị Thầy và những người cao cả luôn mong ước từ chúng ta.
Chúng ta cần phải cố gắng hằng ngày, loại bỏ những phẩm chất xấu xa trong cuộc sống, từ bỏ những ý định xấu xa, nhằm sống theo bản năng tốt đẹp nhất của bản thân. Để trở thành những người tu sĩ, là những đệ tử đích thực của Phật. Sống với tâm hồn nhân từ của chính mình.
Do đó, hành vi dua nịnh cần phải được loại bỏ, những người sống theo cách dua nịnh chỉ là những kẻ giả dối, không ngần ngại sử dụng mọi cách để đạt được lợi ích cá nhân. Những người như vậy không chỉ mất đi cơ hội nhận phước báo mà còn khó lòng được Phật phổ độ và giúp đỡ.
Xem quảng cáo
2. Những kẻ ÁC TÍNH KHÔNG THỂ ĐƯỢC PHẬT ĐỘ
Đức Phật đã chỉ ra rằng loại người thứ hai khó được độ là những người “gian trá, độc ác”.
Trong cuộc sống, chúng ta thường gặp những người thực hiện các hành động xấu xa, dù ban đầu có vẻ nhỏ nhặt, nhưng nếu không kịp thời từ bỏ, dập tắt, để cho chúng tích tụ trong lòng mình trong thời gian dài sẽ dẫn đến hậu quả tai hại cho bản thân và mọi người xung quanh. Đức Phật gọi những người này là người ngu.
Vì vậy, trong kệ ngôn 121 của kinh Pháp Cú, đức Phật đã dạy:
'Không nên khinh bỉ hành động ác
Đừng cho rằng nó không ảnh hưởng đến mình
Nhưng như những giọt nước nhỏ
Dần dần, bình sẽ đầy
Người ngu là người chứa đựng hành động ác
Vì hành động này dần dần tích tụ
'Ở đây, đức Phật dạy rằng người ngu là người thực hiện hành động ác và dần tích tụ những hậu quả của hành động đó. Hành động ác dẫn đến sự đau khổ và mù mịt. Đó là những hành vi vi phạm luân thường và chánh pháp, gây ra sự đau khổ cho bản thân và người khác thông qua lời nói, suy nghĩ và hành động.
Về những việc ác, ta không nên khinh bỉ. Mặc dù chúng nhỏ nhặt, nhưng khi tích tụ, chúng trở thành điều cực ác. Lúc nhỏ, có thể chơi với dế, bắn chim, đâm ếch, giết các loài vật, không có tí xót thương. Khi lớn lên, nếu gặp vấn đề, từ thói quen giết vật nuôi, việc giết người cũng không gớm tay.
Vì thế, chúng ta phải cẩn trọng với hành động của mình. Cổ ngữ có câu: “Bồ-tát sợ quả, chúng sanh sợ quả”. Bồ-tát hiểu rõ rằng hành động gieo nhân quả, nên họ sợ hành động ác, không làm điều xấu. Nhưng chúng sanh mê mải, hiểu nhầm, nên không sợ hành động ác, liều lĩnh thực hiện.
Theo Đức Phật, cái đẹp, xấu, giàu, nghèo, quý, hèn của kiếp này không phải là ngẫu nhiên, mà là do nhân quả. Ai từng lòng hảo hiệp, đời này sẽ được sống an vui. Kẻ tham lam, bụng bẩn, sẽ phải gánh nặng của đói nghèo.
Ai từng lòng nhân từ nhẫn nại, đời này sẽ trở nên thanh cao đạo đức. Kẻ nổi loạn, tàn bạo trong kiếp trước, đời này sẽ hóa thân thành dáng vẻ xấu xí.
Ai từng lòng tôn kính các Phật, đời này sẽ được người khác tôn trọng. Kẻ kiêu căng, tự cao tự đại, sẽ phải chịu đày đọa trong đời sau…
Với việc ác, dù nhỏ nhoi, cũng phải từ bỏ kịp thời. Nếu để lâu dần, sẽ gây hại cho bản thân và người khác.
Rất nhiều người vì sự ngu ngốc và lòng tham mà sinh ra những hành động ác, làm tổn thương lẫn nhau: con giết cha, học trò phản bội thầy, chồng ngược đãi vợ, vợ áp bức chồng, tạo ra mối thù oán không cách nào xa lạ, đều là người thân trong gia đình.
Hiện nay, những kẻ này phải đối mặt với sự tránh né của mọi người, phải ngồi tù vì tội ác, bị xã hội phẫn nộ, tiếng xấu vẫn vang vọng, dù có trốn tránh pháp luật nhưng không thể tránh khỏi quy luật nhân quả.

3. Người NÓI LỜI ÁC không thể được Phật cứu độ
Đức Phật nói rằng loại người thứ ba khó được cứu độ là những người “nói lời ác độc”. Ai cũng biết lợi ích của việc “tán thành thiện lời” như thế nào quan trọng trong Phật pháp. Nếu không kiểm soát được lưỡi, nói những lời tốt đẹp, tươi sáng cuộc sống và đạo đức, mà thay vào đó là lời nói xấu xa, vu khống người khác, gieo rắc hận thù, thì không chỉ mất đi phước lành mà còn tạo ra nhiều nghiệp ác.
Đức Phật đã dạy: Lời nói ác là một trong bốn điều không tốt của lời nói (gian ngữ, ỷ ngữ, lưỡng thông, ác ngữ). Nó sẽ mang lại nhiều hối tiếc cho con người trong cuộc sống sau khi nói ra.
Ác ngữ, lời nói xấu là những lời lẽ thô bạo, thô tục, mắng mỏ, chửi rủa… là biểu hiện của sự thiếu văn minh, đạo đức trong giao tiếp.
Tất nhiên, một số lời nặng nề, hoặc tiếng lớn trong một số trường hợp không phải là lời nói xấu, đặc biệt là trong quá trình dạy dỗ con cái của cha mẹ, hoặc hướng dẫn học trò của giáo viên.
Trong các kinh Phật có câu chuyện về đạo lý: Có người biết Đức Phật rất từ bi, rất có đạo đức, vì vậy họ cố ý mắng chửi Đức Phật. Nhưng mỗi khi bị chửi, Đức Phật đều im lặng, không đáp lại.
Sau khi bị chửi, Phật hỏi: “Nếu bạn mang quà tặng người khác, nhưng họ không chấp nhận, quà đó sẽ thuộc về ai cuối cùng?” Họ trả lời rằng, quà vẫn là của họ.
Đức Phật nói “Dù bạn chửi tôi, nhưng tôi không chấp nhận, nó sẽ quay trở lại bạn. Giống như tiếng vọng tuân theo âm thanh, hoặc bóng tuân theo hình dáng, cuối cùng nó sẽ trở về. Hãy cẩn thận, tránh nói lời xấu, lời ác!”
Đức Phật luôn dạy rằng có luật nhân quả, đừng bao giờ nói xấu hoặc làm hại người khác. Bạn hại người khác sẽ gặp phải sự hại từ người khác. Bạn lừa dối người khác, sẽ có người lừa dối bạn.
Vết thương bạn gây ra trên thân thể của người khác có thể chữa lành, nhưng vết thương từ lời nói thì không biết bao giờ mới lành lặn.
Theo triết lý Phật pháp, khi nói những lời làm tổn thương người khác, đều tạo ra những hậu quả xấu. Theo luật nhân quả, họ sẽ gặp phải những hậu quả tiêu cực.
Cuối cùng, 'lời nói không tốn kém tiền bạc' nhưng không phải mọi lời nói đều có ý tốt mà nên 'chọn lọc lời để nói sao cho lòng người được vui vẻ'. Nói để hòa bình, sự an lạc, sự hiểu biết để tạo ra sự đoàn kết và tình yêu.
Đó chính là lời ái ngữ, lời chân thành mang lại lợi ích cho bản thân và người khác. Ngược lại, những người nói dối, nói cay độc, gây rạn nứt và nịnh nọt sẽ gặp những hậu quả tiêu cực, chịu trách nhiệm về những gì họ nói.
Thêm thông tin: 10 hành động mất lòng từng ngày theo lời dạy của Phật cần tránh
Thêm thông tin: 10 hành động mất lòng từng ngày theo lời dạy của Phật cần tránh
4. Người thích ĐỐ KỴ không thể được độ
Tâm tính ganh ghét, sân hận cũng là một trong những tâm lý cần được loại bỏ trong hành trình tu tâm của người theo đạo Phật. Điều này giống như câu chuyện về Đề Bà Đạt Đa, người em ganh tị với tài năng của Đức Phật, đã kích động đồng bọn phỉ báng và cản trở nhiều lần khi Đức Phật thuyết pháp, dẫn đến những hậu quả tai hại.
Do đó, những người như vậy, mặc dù có cơ duyên học Phật, nhưng trên con đường tu tâm, thường ganh tỵ với những người có kiến thức và hành đạo hơn mình. Kết quả là, họ nuôi dưỡng tâm thái ganh ghét đối với người khác, và thậm chí có những hành động phi lý. Những hành vi như vậy làm thế nào có thể tìm được đạo đức và nhận sự giúp đỡ của Phật?
Ganh ghét, lòng ganh ghét là một căn bệnh tinh thần, khiến ta nhìn mọi thứ theo góc độ ích kỷ, từ chối công nhận điều gì đó và cảm thấy khó chịu khi người khác vượt trội hơn. Điều này thúc đẩy ta cố gắng cô lập hoặc phá hủy người khác để bảo vệ 'sự tồn tại' và thỏa mãn lòng 'tự mãn', loại bỏ những thành tựu của họ.
Trong 14 điều răn của Đức Phật, có một điều nói về ganh ghét:

Ganh ghét là một phẩm chất xấu của con người, đã tồn tại từ xa xưa đến nay. Ông cha ta đã có nhiều câu châm ngôn về ganh ghét như: “Ghen ăn tức ở” hay “Trâu buộc ghét trâu ăn”...
Trong cuộc sống, đừng bao giờ phủ nhận sự tồn tại của ganh ghét đối với người khác. Mặc dù nó có thể ẩn giấu trong nhiều hình dạng khác nhau, có người thì thốt ra, có người thì kín đáo giấu đi.
Đáng chú ý là không phải ai cũng nhận ra rằng ganh ghét là một tâm lý xấu có thể gây ra hậu quả tiêu cực. Nó là nguyên nhân khiến chúng ta đánh giá mọi thứ dưới góc độ tiêu cực. Khi thấy ai đó thành công, chúng ta thường không công nhận điều đó và thậm chí còn nói những lời mỉa mai.
Có lẽ là do cái tôi quá lớn mà chúng ta thường so sánh bản thân với người khác và cảm thấy họ kém cỏi hơn ở một mặt nào đó, kích thích sự tự mãn. Chúng ta tự tin rằng bản thân mình là trung tâm của vũ trụ và phải luôn xuất sắc nhất, không ai có thể so sánh được với chúng ta. Nhưng thật ra, điều đó không thể xảy ra. Vì vậy, hãy tỉnh táo và tránh xa ganh ghét khi bạn cảm thấy nổi lên trong lòng ghen tỵ với người khác.

5. Kẻ THIẾU BIẾT ƠN khó được Phật tha thứ
Theo dạy của Đức Phật, loại người thứ năm khó được giải thoát là những người “thiếu lòng biết ơn”.
Dù bạn có đang tiếp xúc với Phật pháp hay không, một trong những nguyên tắc quan trọng nhất của đạo là “biết ơn”.
Trong kinh điển ghi chép rằng, sau khi giác ngộ dưới cây Bồ Đề, Đức Phật đã đứng im lặng một khoảng xa để ngắm nhìn cây Bồ Đề trong suốt một tuần. Phật thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với cây Bồ Đề đã che chở mình khỏi nắng mưa suốt thời gian tìm kiếm đạo. Có thể nói rằng bài học về lòng biết ơn là bài pháp đầu tiên mà Phật dạy cho con người.
Phật dạy rằng việc làm người là nhận một bữa cơm ơn một đời, nhớ lại một sự giúp đỡ một kiếp, sống với quan niệm có trước có sau.
Nếu một người nuôi dưỡng thói quen thiếu biết ơn, coi việc nhận được là điều đương nhiên và không bao giờ trả ơn, thì sẽ gặp phải nhiều oán hận và khó nhận sự tha thứ.
Khi chẳng biết đền ơn, ta không chỉ thể hiện bất hiếu với cha mẹ, mà còn tự tạo ra lòng hận thù với người thân và quyến thuộc. Hành động này không chỉ khiến mình xa lánh quý nhân, mà còn làm trở ngại cho ta tiếp cận Phật Đạo.
