
Phần đầu tiên, tái bản tập lục bát và nhận xét về 'Học quên để nhớ'. Cách đây 20 năm, khi làm việc tại báo An ninh Thế giới, nhà thơ Đặng Vương Hưng đã tạo nên một hiện tượng với tập 'Học quên để nhớ' (NXB Hội Nhà văn, 2001) thông qua việc công bố thông tin trên báo chí để bạn đọc đăng ký và nhận sách qua bưu điện. Đã có hàng vạn lá thư gửi về cho tác giả và gần 100.000 bản in sách được phát hành.
Phần thứ hai, 'Lục bát hàng ngày', tuyển chọn hơn 900 bài lục bát được tác giả sáng tác từ năm 2005 đến 2020, phản ánh đầy đủ các cung bậc cảm xúc từ niềm vui đến nỗi buồn, như một bản nhật ký về cuộc sống và số phận con người.
Phần ba, đánh giá của dư luận về tác phẩm và tác giả bao gồm 12 bài viết của nhiều nhà nghiên cứu văn hóa, phê bình văn học, giới thiệu, đánh giá, cảm nhận về tác phẩm 'Lục bát hàng ngày' và nhà thơ Đặng Vương Hưng, giúp bạn đọc tiếp cận tác phẩm và tác giả một cách dễ dàng hơn.
Phê bình về tập thơ, Tiến sĩ nhà văn Phạm Việt Long (Tổng Biên tập Tạp chí điện tử 'Văn hoá và Phát triển') chia sẻ: 'Cựu chiến binh, Đại tá Đặng Vương Hưng thể hiện tình yêu đất nước qua con đường binh nghiệp và con đường thơ. Cả hai con đường đều vẻ vang và mang đậm tính cách Đặng Vương Hưng, hết sức quyết liệt nhưng không ồn ào, mà lặng thầm cống hiến.'
Phải yêu quý và hiểu sâu sắc tâm hồn Việt, phong cách Việt, Đặng Vương Hưng mới dám lựa chọn thể loại lục bát, thể thơ thuần Việt, có vẻ dễ nhưng thực tế lại khó, để làm phương tiện đi đến cùng con đường thơ của mình. Anh đã thành công, không chỉ ở số lượng hàng nghìn bài thơ, mà quan trọng hơn, ở chất lượng cao của những bài thơ ấy, giàu hình ảnh, phong phú về nội dung, giàu sức hút.
GS.TS Lê Thị Bích Hồng (Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội) đã viết: 'Mỗi ngày, nhà thơ truyền đạt và tôn vinh cuộc sống, con người thông qua thơ. Mỗi bài lục bát như một trang nhật ký thơ, đầy cảm xúc của thi nhân gửi vào đó. Đọc hàng nghìn bài thơ, tôi nhận ra sức mạnh tinh thần đáng kinh ngạc của một nhà thơ chọn lục bát - thể loại thơ dân tộc thể hiện những cung bậc cảm xúc của mình...
Thơ là nơi trút bỏ tâm hồn. Tất cả niềm vui, nỗi buồn của Đặng Vương Hưng đều được thể hiện qua thơ. Tin vào thơ cũng là tin vào sự cao cả, nhân văn. Đó là một phần may mắn, bởi không phải ai cũng được phép trải qua trải nghiệm đặc biệt đó nếu cuộc đời không ban tặng...'
Theo Thông Tin Quốc Tế
