Đề bài: Các bạn hãy Phê phán về hình ảnh người phụ nữ trong xã hội xưa qua Những câu hát than thân đã được học trong chương trình Ngữ văn lớp 10.
I. Dàn ý chi tiết
II. Bài viết mẫu
Diễn thuyết về ảnh hưởng của người phụ nữ trong xã hội cổ xưa qua Những câu hát than thân
I. Kế hoạch Diễn thuyết về ảnh hưởng của người phụ nữ trong xã hội cổ xưa qua Những câu hát than thân (Chuẩn)
1. Khai mạc
Giới thiệu về những câu hát than thân: Những câu hát than thân không chỉ là biểu tượng của sự đau khổ và gian truân trong cuộc sống người nghèo, mà còn là giọng nói tràn đầy tình cảm và mong muốn hạnh phúc, tự do của phụ nữ xưa.
2. Phần chính
- Vẻ đẹp của phụ nữ xưa không chỉ xuất phát từ ngoại hình
+ Họ tự nhận thức giá trị về vẻ đẹp của mình
+ Vẻ đẹp đó xứng đáng được tôn trọng và giữ gìn...(Còn tiếp)
>> Chi tiết hơn tại Đàn ý Phát biểu cảm nghĩ về hình tượng người phụ nữ trong xã hội xưa thông qua Những câu hát than thân tại đây.
II. Bài viết mẫu Phê phán về ảnh hưởng của người phụ nữ trong xã hội cổ xưa qua Những câu hát than thân (Chuẩn)
Những câu ca dao dân ca luôn thể hiện những cảm xúc sâu sắc về cuộc sống và định mệnh con người. Bằng lời thơ chân tình và sâu sắc, những câu hát than thân không chỉ kể về số phận khó khăn của những người nghèo, sống phụ thuộc trong xã hội xưa, mà còn là tiếng nói thấu hiểu, là lời ca khao khát hạnh phúc, tự do với cuộc đời của họ. Những người phụ nữ xưa hiện lên qua từng câu hát như là biểu tượng của sự đắng cay, đau đớn:
' Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ, không biết nơi nào'
Hai từ 'thân em' làm lòng người xót xa, trái tim những người con gái ấy luôn xót xa, đắng cay với số phận nhiều nhục nhã. Em như tấm lụa đào đẹp đẽ, tấm lụa ấy ám chỉ vẻ đẹp mềm mại, duyên dáng của người con gái, nhưng số phận trớ trêu 'hồng nhan bạc mệnh', giờ em như một món hàng 'phất phơ' giữa chợ, chẳng biết nơi nào thuộc về. Có người mua kẻ bán, may mắn gặp đúng người yêu thương thì số phận đỡ trái ngang, còn không, em sẽ chịu kiếp khổ cực, bi thương. Họ đau lòng khi không thể kiểm soát cuộc sống mình giữa bất công và phải chấp nhận số phận.
' Thân em như trái bần trôi
Gió dập sóng dồi, chẳng biết đi về đâu'
Người con gái kia tựa như 'trái bần' trôi lạc giữa dòng sông, chịu đựng mọi thăng trầm, bị 'gió dập sóng dồi', đau khổ làm thân xác héo mòn, rời rã, mất hướng không biết đâu là bến đỗ cuộc đời. Câu ca dao vang lên như lời than khóc, than vãn giữa cuộc sống khó khăn, hạnh phúc mong manh không thể giữ chặt, số phận lênh đênh, kiếp đau thương không tia hy vọng. Họ mong muốn được sống tự do, tự chủ, và tận hưởng hạnh phúc gia đình:
' Ước mơ sông rộng như đường gang
Bắc cầu giăng yếm, chàng qua bên này'
Nhưng lại gặp phải sự tàn bạo từ những kẻ tàn nhẫn chà đạp lên những ước mơ giản dị và trân trọng đó.
'Thân em như củ ấu gai
Trắng ruột, đen vỏ bề ngoài
Mở ra mới thấu em ngọt bùi''
Những phụ nữ xưa luôn tự trọng, đầy đức hạnh và phẩm cách lẫn lòng nhân ái. Trong cơ cực, họ lao động chăm chỉ để sống, trong khó khăn họ vẫn kiên trì vượt lên, giữ cho phẩm cách thanh tao giữa cuộc sống nhiễm bẩn. Họ so sánh chính mình như củ ấu gai, khiêm tốn về ngoại hình nhưng trái tim trong sạch, lòng trung hiếu không mờ nhạt. Những người phụ nữ này xứng đáng được hạnh phúc, được quý trọng. Thế nhưng, xã hội ngày xưa với tư duy 'nam trọng nữ khinh' đã khiến họ bị xem thường, coi thường. Những kẻ với tư duy hẹp hòi đã khiến họ phải chịu kiếp sống dưới mái nhà chung, không được yêu thương và tôn trọng.
' Thân em như hạt mưa trôi
Hạt rơi vào giếng, rồi chảy ra đồng'
Thật là bi kịch cho những số phận đau buồn ấy. Những hạt mưa, những giọt mưa mang theo nước mắt của cuộc đời. Người may mắn rơi vào giếng nước có thể được che chở, còn kẻ đau khổ phải chịu kiếp sống dưới trời mặt đất của ruộng đồng.
' Thân em như giếng trên đường
Người khôn rửa mặt, kẻ phàm rửa chân'
Càng suy nghĩ, lòng càng đau đớn, tủi cực. Càng buồn, lòng càng xót xa, thổn thức, ngậm ngùi. Những phụ nữ yếu đuối đã phải chịu đựng nhiều gian khổ, họ cần sự yêu thương và trân trọng từ mọi người, đặc biệt là từ người đối tác đời của mình. Thậm chí, hạnh phúc nhỏ nhoi ấy cũng phải được chia sẻ và đồng cảm. Hồ Xuân Hương đã bày tỏ sự phẫn nộ trước số phận đau khổ:
'Đánh chết cái kiếp lấy chồng chung
Người làm chăn bông, kẻ lạnh lùng'
Suốt một đời làm việc, chăm sóc gia đình, nhưng lại không đạt được chút yêu thương nào:
'Năm nay em làm dâu
Thân như con trâu mang theo gánh nặng
Năm nay em làm vợ
Thân chăm sóc, lao động không biết mệt?
Em làm dâu không biết mùa nghỉ, chỉ có mùa lao động.'
Họ vẫn phải đối mặt với những khó khăn, đổ mồ hôi cày ruộng qua mỗi mùa, và chịu đựng những ngày mưa gió. Dù quẫy quậy nhưng chẳng có sự chia sẻ từ chồng, đêm về chỉ còn nước mắt rơi thổn thức.
Những phụ nữ xưa có số phận nhỏ bé, dù sở hữu vẻ đẹp và tài năng. Nhưng họ vẫn chẳng thể đạt được hạnh phúc trọn vẹn. Những câu thơ đau lòng là hiện thực của những số kiếp trong xã hội cũ, từ Kiều tài năng bạc mệnh đến Vũ Nương thủy chung son sắt. Thương đau cho những thân phận đắng cay, đối mặt với bất công và tàn nhẫn.
Ngày nay, xã hội phát triển, phụ nữ ngày càng tự lập và khẳng định bản thân. Họ trở thành doanh nhân, giáo viên, lãnh đạo tài ba, xây dựng cuộc sống hạnh phúc bên gia đình. Tuy nhiên, vẫn còn những quan niệm cũ gây tổn thương. Còn những kẻ vô tâm bỏ con vì giới tính, đánh đập vợ con một cách tàn nhẫn, và những kẻ ngoại tình làm tổn thương người phụ nữ mình yêu. Những hành động đó đáng bị lên án.
Đọc những câu hát than thân về người phụ nữ trong xã hội xưa, chúng ta cảm nhận được nỗi lòng thổn thức, đau đớn, và khao khát hạnh phúc của họ. Văn học Việt Nam trở nên quý giá với những đóng góp của văn thơ dân gian chứa đựng tinh thần nhân văn cao đẹp.
