
Khoảnh khắc đó thật đẹp, nhưng không phải ai cũng có thể nhìn thấy được. Riêng nhà thơ Hữu Thỉnh có cái nhìn sắc bén, cảm nhận sâu sắc và một cách sống hòa mình với tự nhiên, cho nên mới có thể tái hiện lại sự thay đổi của thời gian qua bài thơ “Sang Thu” – tâm hồn của toàn bộ bài thơ chỉ tập trung trong hai từ thôi, nhưng ý nghĩa sâu xa ẩn chứa trong hai từ ngắn gọn ấy lại không hề ít. Và có lẽ, những ý nghĩa đó, lại tập trung nhiều hơn vào phần kết của bài thơ:
“Còn lại bao nhiêu nắng
Đã dần dần mưa đi
Sấm cũng không còn bất ngờ
Trên hàng cây không còn trẻ”
Mở đầu của phần kết vẫn là nắng và mưa của mùa hạ, nhưng chỉ là “còn lại” và “dần dần mưa đi”, tất cả đều trở nên nhạt nhòa hơn, không còn sự mãnh liệt của nắng và cơn mưa rất đặc trưng của mùa hạ. Dường như vẫn còn lưu luyến, nhưng cuối cùng, mùa hạ vẫn phải chấp nhận rằng: “mùa thu đã đến” và mùa hạ phải chấp nhận rằng sự thay đổi đã đến. Bằng sự tinh tế của ngôn từ, Hữu Thỉnh đã kết thúc bài thơ một cách sâu sắc qua hai câu văn triết lý:
“Sấm dường như ít bất ngờ hơn
Trên hàng cây không còn trẻ.”
“Sấm” – không chỉ là hiện tượng thời tiết trong mùa hạ sau mưa, mà còn là biểu tượng của những biến động, khó khăn trong cuộc sống, những thách thức giúp con người trưởng thành và vững bền hơn. 'Hàng cây không còn trẻ' – chỉ những người đã trải qua nhiều năm tháng, đủ sức mạnh để đối mặt với những khó khăn, không bị lay động trước những thử thách của cuộc sống. Hữu Thỉnh cũng muốn nhấn mạnh sự kiên cường, dũng cảm của người Việt Nam, sẵn sàng bảo vệ tổ quốc và quê hương.
Từ suy tư sâu xa, Hữu Thỉnh đã làm cho bài thơ và khổ thơ cuối thêm ý nghĩa, để lại ấn tượng sâu sắc về mùa thu và mùa hạ trong lòng người đọc. Đồng thời, ông cũng thể hiện tình yêu thiên nhiên, sự biến đổi của thời tiết và lòng yêu nước qua từng dòng thơ !
