Chuyên gia và binh sỹ NATO hy vọng rằng phi công Liên Xô sẽ mắc lỗi khi hạ cánh, để họ có cơ hội tiếp cận với chiếc máy bay bí mật thế hệ mới nhất.
Tháng 2 năm 1967, phòng thiết kế Mikoyan ở Lukhovitsy (Moscow) đã lắp ráp bốn chiếc máy bay MiG-21PFM hoàn toàn mới. Những chiếc máy bay này là vũ khí bí mật bị tình báo nước ngoài theo dõi, và được gửi đến sân bay ở Cottbus để bảo vệ biên giới Đông Đức.

Phi công của đội cận vệ 16, thuộc sư đoàn không quân tiêm kích, đã được giao nhiệm vụ quan trọng này. Chỉ huy bộ tứ siêu đẳng này là đại úy Fyodor Zinoviev. Mọi thứ lẽ ra sẽ diễn ra trơn tru và không có sự cố.
Trong chặng đầu tiên, các máy bay MiG đã bay an toàn đến Minsk (Belarus), được tiếp nhiên liệu và lại tiếp tục bay đến Cottbus.

Đại úy Zinoviev chỉ từng bay đến sân bay Templin gần Brandenburg trước đây, nên khi đối mặt với nhiệm vụ mới, anh gặp khó khăn. Viên chỉ huy phi đội đã bay sai hướng và đến gần Berlin, trong khu vực của các nước phương Tây. Đối diện với im lặng từ phòng điều khiển, Zinoviev tự quyết định hạ cánh, tin rằng bộ đàm có thể bị hỏng. Sau khi hạ cánh an toàn, anh mới nhận ra rằng đây là phi trường của NATO.
Phòng điều khiển không trả lời, Zinoviev cắt liên lạc và tự quyết định hạ cánh. Sau khi hạ cánh an toàn, anh mới nhận ra có gì đó không ổn. Trên phi trường, anh thấy toàn bộ là máy bay NATO.

Những chiếc máy bay khác trong phi đội đã an toàn hạ cánh ở sân bay Cottbus một cách độc lập. Zinoviev nhận ra mình đang trong tình thế khó khăn. Phòng điều khiển đã không 'ngủ quên' như anh nghĩ. Mọi người đều căng trông, hy vọng anh sẽ mắc lỗi khi hạ cánh và chiếc máy bay bí mật sẽ là của họ.
Cái bẫy đã hoàn toàn được đặt, ít nhất là theo quan điểm của Mỹ và Tây Đức. Họ sẵn sàng với các chiếc xe chữa cháy để chặn đường băng. Cơ hội bắt sống phi công và chiếc máy bay của Liên Xô là rất cao, nhưng các chuyên gia NATO đánh giá thấp khả năng chiến đấu của máy bay mới của Liên Xô.

Zinoviev đã quay đầu máy bay, tăng tốc và cất cánh ngay khi có cơ hội. Lực lượng NATO chắc chắn rằng họ sẽ bắt anh, nhưng anh đã thoát khỏi tầm tay họ.
Sau cuộc chạy trốn kinh hoàng này, Zinoviev cuối cùng cũng đến sân bay mà anh hằng mong ước, và ngay lập tức bị triệu tập lên cấp trên.
Đại úy Zinoviev không bị trừng phạt nghiêm khắc bởi anh đã xử lý tình huống một cách an toàn: không có thương vong và máy bay vẫn hoạt động tốt. Hơn nữa, ba năm trước đây, anh đã bắn rơi một máy bay trinh sát của Mỹ.
Cấp trên chỉ giới hạn ở mức khiển trách bằng lời nói. Viên chỉ huy sư đoàn nhận xét: 'Hạ cánh ở Tegel là một hành động ngốc nghếch, nhưng thoát khỏi cũng là một kết quả tốt.'
